Chí Tôn Vạn Đế
Chương 79
Cảm giác này… không phải là linh khí bình thường. Có lẽ Thiên Phong Bí Cảnh này ẩn chứa một bí mật lớn hơn nhiều so với những gì Thiên Phong Thành biết.” Lăng Tiêu thì thầm. Hắn biết, hành trình thực sự chỉ vừa mới bắt đầu.
Lăng Tiêu không chần chừ, bước chân vững vàng tiến sâu hơn vào bí cảnh. Luồng năng lượng cổ xưa ấy càng lúc càng mạnh, như một sợi chỉ vô hình dẫn dắt hắn. Nơi đây địa hình hiểm trở, những vách núi đá dựng đứng chen lẫn những thung lũng sâu thẳm bị sương mù bao phủ. Cây cối trong bí cảnh cũng mang một vẻ kỳ dị, thân cây vặn vẹo như những con mãng xà khổng lồ, lá cây phát ra ánh sáng mờ ảo, chiếu rọi con đường Lăng Tiêu đi qua.
Dọc đường, hắn gặp không ít linh thú cấp thấp, nhưng với thực lực Linh Hải Cảnh sơ kỳ, chúng đều không phải đối thủ của hắn. Mỗi khi một con linh thú ngã xuống, Lăng Tiêu lại thu lấy nội đan của chúng, vừa để tích lũy tài nguyên, vừa để củng cố kinh nghiệm chiến đấu. Hắn cảm thấy mình đang lột xác từng ngày, không còn là thiếu niên yếu ớt năm xưa bị người đời khinh miệt.
Sau khoảng nửa canh giờ băng qua một khu rừng rậm rạp và một khe núi hẹp, Lăng Tiêu đột nhiên cảm thấy luồng năng lượng bí ẩn kia đạt đến đỉnh điểm. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn không ngừng rung động dữ dội, một luồng nhiệt nóng bỏng dâng lên từ đan điền, lan tỏa khắp tứ chi bách hài. Hắn ngẩng đầu nhìn lên, trước mắt hắn là một quang cảnh hùng vĩ đến kinh ngạc.
Một thung lũng rộng lớn hiện ra, nằm sâu dưới lòng đất, được bao phủ bởi một màn sương xanh biếc lấp lánh. Trung tâm thung lũng là một hồ nước trong vắt, nước hồ phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Giữa hồ, một tảng đá khổng lồ hình tròn lơ lửng, trên đó khắc vô số phù văn cổ xưa mà Lăng Tiêu chưa từng thấy bao giờ. Đây không phải là một tảng đá bình thường, mà là một đài tế đàn cổ xưa, tràn ngập khí tức tang thương, như đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên.
“Đây là… một Thần Đạo Đài?” Lăng Tiêu lẩm bẩm, trái tim đập thình thịch. Kiến thức từ Chí Tôn Thần Tàng, dù còn mơ hồ, nhưng mách bảo hắn rằng đây là một loại kiến trúc siêu việt, thường được dùng để thông thiên, tiếp nhận truyền thừa hoặc phong ấn những tồn tại cực kỳ mạnh mẽ.
Hắn nhảy xuống thung lũng, bước đi trên những phiến đá cổ kính dẫn đến hồ nước. Khi đến gần Thần Đạo Đài, luồng năng lượng từ Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn càng thêm cuồng loạn, dường như muốn thoát ra khỏi cơ thể để hòa nhập vào đài tế đàn. Lăng Tiêu ngồi xếp bằng trước Thần Đạo Đài, nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận và kết nối với nó.
Từng dòng năng lượng thuần túy, mang theo hơi thở của thời gian và không gian, tràn vào cơ thể hắn. Chúng không phải linh khí, cũng không phải nguyên khí, mà là một loại năng lượng cao cấp hơn, tinh khiết hơn, dường như là khởi nguyên của vạn vật. Chí Tôn Thần Tàng háo hức hấp thụ những dòng năng lượng này, như một con quái vật đói khát đã lâu. Ngay lập tức, Lăng Tiêu cảm thấy thức hải của mình rộng lớn hơn, linh lực trong đan điền càng thêm tinh thuần, và một vài mảnh ký ức mơ hồ như những tia chớp vụt qua tâm trí hắn.
Đó là những hình ảnh về một thế giới rộng lớn hơn, những con người với sức mạnh khủng khiếp có thể hủy diệt tinh cầu chỉ bằng một cái phất tay, những cung điện nguy nga tráng lệ lơ lửng giữa các vì sao. Những hình ảnh đó quá nhanh, quá mơ hồ, nhưng lại để lại trong lòng Lăng Tiêu một cảm giác quen thuộc đến lạ.
“Thần Đạo Đài này… đang giúp ta thức tỉnh Chí Tôn Thần Tàng!” Lăng Tiêu mừng thầm. Hắn biết, mình đã tìm thấy một cơ duyên lớn lao.
Tuy nhiên, niềm vui chưa kéo dài được bao lâu, một vài tiếng động lạ từ phía lối vào thung lũng vang lên. Lăng Tiêu lập tức mở mắt, ánh mắt sắc bén quét qua. Bốn bóng người nhanh chóng xuất hiện, ba nam một nữ, đều khoác trên mình trang phục của các gia tộc lớn ở Thiên Phong Thành. Dẫn đầu là một thanh niên mặc cẩm bào màu xanh, khuôn mặt ngạo mạn, chính là Tống Thiên Vũ, trưởng tử của Tống gia, một thiên tài hiếm có đã đạt đến Linh Hải Cảnh trung kỳ.
“Ồ, thì ra là Lăng Tiêu phế vật!” Tống Thiên Vũ cười khẩy khi nhìn thấy Lăng Tiêu đang ngồi trước Thần Đạo Đài. Hắn không ngờ lại gặp Lăng Tiêu ở nơi thâm sâu của bí cảnh, và càng bất ngờ hơn khi cảm nhận được khí tức Linh Hải Cảnh từ Lăng Tiêu. “Ngươi cũng đạt đến Linh Hải Cảnh rồi sao? Thật đúng là chuột chù gặp phải vận may.”
Ba người đi cùng Tống Thiên Vũ cũng lộ vẻ ngạc nhiên và khinh thường. Trong mắt họ, Lăng Tiêu vĩnh viễn là kẻ phế vật của Lăng gia, không đáng để bận tâm.
“Tống Thiên Vũ.” Lăng Tiêu lạnh nhạt gọi tên đối phương, không hề có chút sợ hãi. “Các ngươi đến đây làm gì?”
“Ha! Ngươi hỏi câu ngớ ngẩn gì vậy? Thiên Phong Bí Cảnh là nơi ai cũng có thể đến.” Tống Thiên Vũ nhếch môi. Hắn nhìn thấy Thần Đạo Đài phát sáng, cảm nhận được luồng năng lượng kỳ lạ tỏa ra từ đó, ánh mắt lập tức lộ vẻ tham lam. “Xem ra ngươi đã phát hiện ra một thứ không tồi. Nhưng đáng tiếc, vật này không phải thứ mà một kẻ phế vật như ngươi có thể sở hữu.”
Tống Thiên Vũ ra hiệu cho ba người đi cùng. “Giết hắn, rồi chúng ta sẽ chia nhau bảo vật.”
Ba người kia lập tức rút binh khí, lao về phía Lăng Tiêu. Hai người ở Linh Hải Cảnh sơ kỳ, một người ở Linh Hải Cảnh đỉnh phong. Họ không coi Lăng Tiêu ra gì, nghĩ rằng với số lượng và thực lực của mình, việc giết một Lăng Tiêu vừa mới đột phá Linh Hải Cảnh là chuyện dễ như trở bàn tay.
“Muốn chết!” Lăng Tiêu hừ lạnh. Hắn vừa hấp thụ năng lượng từ Thần Đạo Đài, sức mạnh đang dâng trào, đúng lúc cần một trận chiến để kiểm chứng. Chí Tôn Thần Tàng đã thức tỉnh thêm một chút, mang lại cho hắn sự nhạy bén và tốc độ phản ứng vượt trội.
Hắn không hề né tránh, trực tiếp nghênh đón đòn tấn công của hai tu sĩ Linh Hải Cảnh sơ kỳ. “Phá Thiên Quyết!”
Thanh kiếm trong tay Lăng Tiêu hóa thành một luồng sáng chói mắt, chiêu kiếm nhanh như chớp giật, ẩn chứa lực lượng kinh người. Hai tu sĩ kia chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy một cơn đau nhói ở ngực. Tiếng binh khí va chạm vang lên loảng xoảng, nhưng không phải kiếm của Lăng Tiêu bị chặn lại, mà là binh khí của đối thủ bị chém gãy. Một dòng máu tươi phun ra, cả hai ngã vật xuống đất, ánh mắt đầy vẻ không thể tin được.
“Cái gì?!” Tống Thiên Vũ và tu sĩ Linh Hải Cảnh đỉnh phong còn lại trợn tròn mắt. Lăng Tiêu ra tay quá nhanh, quá tàn nhẫn, chỉ trong một chiêu đã hạ gục hai Linh Hải Cảnh sơ kỳ.
“Không hổ là Lăng Tiêu. Nhưng ngươi nghĩ có thể thắng được ta sao?” Tu sĩ Linh Hải Cảnh đỉnh phong gầm lên, vung trường đao chém xuống Lăng Tiêu. Đao khí sắc bén xé rách không khí, mang theo uy lực mạnh mẽ.
Lăng Tiêu không nói nhiều, tiến lên một bước, thân pháp như một bóng ma. Hắn né tránh đao khí, đồng thời vung kiếm lên, chiêu thức “Kiếm Ảnh Vô Hình” được thi triển. Vô số kiếm ảnh xuất hiện, bao vây lấy đối thủ. Tu sĩ kia hoảng loạn chống đỡ, nhưng kiếm ảnh quá nhiều, quá nhanh, hắn không thể phân biệt đâu là thật, đâu là ảo.
“A!” Một tiếng kêu thảm thiết vang lên. Tu sĩ Linh Hải Cảnh đỉnh phong bị một kiếm xuyên qua vai, máu tươi bắn tung tóe. Hắn lảo đảo lùi lại, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi.
Trong chớp mắt, ba tu sĩ Linh Hải Cảnh đã bị Lăng Tiêu hạ gục. Tống Thiên Vũ đứng sững sờ, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Hắn không thể tin vào mắt mình. Lăng Tiêu, kẻ phế vật mà hắn từng khinh thường, giờ đây lại mạnh đến mức này!
“Tống Thiên Vũ, ngươi muốn thử không?” Lăng Tiêu quay đầu, ánh mắt lạnh lẽo như băng nhìn thẳng vào Tống Thiên Vũ. Sát khí cuồn cuộn tỏa ra từ cơ thể hắn, khiến Tống Thiên Vũ cảm thấy như bị một ngọn núi đè nặng.
Tống Thiên Vũ nuốt nước bọt, chân run rẩy lùi lại. Hắn là Linh Hải Cảnh trung kỳ, nhưng Lăng Tiêu vừa rồi thể hiện sức mạnh còn vượt xa Linh Hải Cảnh đỉnh phong. Hắn biết mình không phải đối thủ.
“Lăng… Lăng Tiêu, có gì từ từ nói chuyện. Chúng ta là người của Thiên Phong Thành, không nên tự tàn sát lẫn nhau.” Tống Thiên Vũ lắp bắp, cố gắng giữ lại chút sĩ diện cuối cùng.
Lăng Tiêu cười khẩy. “Từ từ nói chuyện? Vừa rồi ai ra lệnh giết ta? Ngươi nghĩ ta sẽ tin lời ngươi sao?”
“Ta… Ta chỉ là đùa thôi!” Tống Thiên Vũ vội vàng biện minh.
“Đùa?” Lăng Tiêu bước đến gần hơn. “Ngươi đã quên ta không bao giờ đùa với những kẻ muốn lấy mạng ta sao?”
Tống Thiên Vũ cảm thấy một luồng áp lực vô hình bao phủ lấy mình. Hắn biết, hôm nay có lẽ là ngày tận của hắn. Hắn không cam lòng, hắn là thiên tài của Tống gia, tương lai còn rộng mở, sao có thể chết ở một nơi như thế này dưới tay một kẻ phế vật? Hắn nghiến răng, từ trong không gian trữ vật lấy ra một lá bùa màu đỏ, ném thẳng về phía Lăng Tiêu.
“Chết đi! Hỏa Long Phù!”
Lá bùa phát nổ, một con hỏa long thu nhỏ gầm thét, lao thẳng vào Lăng Tiêu. Đây là một lá bùa cấp cao, có thể tạo ra đòn tấn công tương đương với một cường giả Linh Hải Cảnh hậu kỳ.
Lăng Tiêu không hề dao động. Hắn vẫn đứng yên, chỉ là bàn tay khẽ vung lên. Một luồng linh lực màu đen huyền bí bắn ra, va chạm trực diện với hỏa long. Hỏa long rống lên một tiếng thảm thiết, lập tức bị nuốt chửng, ngọn lửa tắt lịm như chưa từng tồn tại. Đó là sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng, một loại năng lượng có thể thôn phệ vạn vật.
Tống Thiên Vũ hoàn toàn tuyệt vọng. Hắn quỳ sụp xuống đất, khuôn mặt tái mét không còn một giọt máu. “Ngươi… ngươi không thể giết ta! Ta là Tống gia trưởng tử! Giết ta, Tống gia sẽ không tha cho ngươi!”
“Tống gia?” Lăng Tiêu nhếch mép. “Ta đã không còn là Lăng gia thiếu chủ, và Tống gia cũng không là gì đối với ta. Kẻ nào muốn giết ta, ta sẽ giết kẻ đó.”
Kiếm quang lóe lên. Một tiếng rên khẽ vang vọng trong thung lũng. Tống Thiên Vũ ngã xuống, đôi mắt vẫn mở trừng trừng, không thể tin rằng mình lại kết thúc cuộc đời ở nơi này.
Lăng Tiêu không chút do dự thu lấy không gian trữ vật của Tống Thiên Vũ và ba kẻ đi cùng, rồi quay trở lại Thần Đạo Đài. Hắn tiếp tục hấp thụ năng lượng, cảm nhận sự thay đổi trong cơ thể mình. Những mảnh ký ức về vạn giới, về những cường giả siêu việt càng lúc càng rõ ràng hơn, dù vẫn còn rất rời rạc. Hắn biết, bí mật về thân thế và kẻ thù của hắn đang dần được hé mở.
“Thiên Phong Thành này, quá nhỏ bé.” Lăng Tiêu thì thầm. “Ta cần phải đi xa hơn, đến những nơi rộng lớn hơn để tìm kiếm đáp án. Hành trình thực sự, chỉ vừa mới bắt đầu…” Hắn đứng dậy, ánh mắt kiên định nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi cao vút và những tầng mây cuồn cuộn. Một thế giới rộng lớn đang chờ đợi hắn, và hắn đã sẵn sàng để đối mặt.