Chí Tôn Vạn Đế
Chương 77

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:53:50 | Lượt xem: 5

Chương 77: Thiên Phong Thành – Bí Cảnh Khởi Đầu

Ánh đèn rực rỡ của Thiên Phong Thành không thể che lấp đi sự kiên định trong đôi mắt Lăng Tiêu. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Huyền Giới rộng lớn hơn gấp vạn lần những gì hắn từng biết, và kẻ thù của hắn, chắc chắn cũng mạnh hơn gấp vạn lần những gì hắn có thể tưởng tượng. Nhưng điều đó không khiến hắn nao núng, ngược lại còn thổi bùng ngọn lửa khát vọng trong huyết mạch. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn, dù chỉ mới thức tỉnh một phần nhỏ, cũng đã cho hắn đủ tự tin để đối mặt với mọi thử thách.

Đêm đó, Lăng Tiêu thuê một căn phòng nhỏ trong một khách điếm không quá nổi bật nhưng cũng không quá tồi tàn, nằm ở một con hẻm yên tĩnh. Điều đầu tiên hắn làm là sắp xếp lại hành trang: một vài bộ quần áo đơn giản, một túi trữ vật chứa đầy linh dược, phù triện và một ít linh thạch hắn có được từ những trận chiến ở Phàm Trần giới. Hắn cần phải tiết kiệm, bởi Huyền Giới là một nơi tiêu tốn tài nguyên khủng khiếp. Hắn cũng dành thời gian để ngồi thiền, điều hòa hơi thở, cảm nhận luồng linh khí trong không gian Huyền Giới. Linh khí ở đây dồi dào và tinh khiết hơn hẳn so với Phàm Trần giới, giúp việc tu luyện hiệu quả hơn nhiều. Hắn âm thầm vận chuyển công pháp, cảm nhận từng tia linh khí len lỏi vào kinh mạch, nuôi dưỡng Huyền Hải của mình. Sức mạnh đang dần hồi phục và tăng trưởng, dù tốc độ vẫn chưa đủ nhanh như hắn mong muốn.

Sáng hôm sau, Lăng Tiêu không vội vã. Hắn dành trọn buổi sáng để dạo quanh Thiên Phong Thành, không phải để ngắm cảnh, mà để thu thập thông tin. Hắn ghé thăm các tiệm tạp hóa, cửa hàng linh dược, thậm chí là những quán trà nhỏ nơi các tu sĩ thường tụ tập. Tai hắn lắng nghe mọi cuộc trò chuyện, mắt hắn quan sát từng chi tiết nhỏ nhất. Nắm bắt được quy tắc vận hành của một thế giới mới là bước quan trọng nhất để tồn tồn và phát triển.

Từ những cuộc trò chuyện rời rạc, Lăng Tiêu dần phác họa được bức tranh tổng thể về Thiên Phong Thành. Đây là một thành trì biên giới, nằm ở rìa của một vùng đất rộng lớn thuộc quyền kiểm soát của một tông môn cấp trung tên là Huyền Kiếm Tông. Thành phố này sầm uất chủ yếu nhờ vào vị trí chiến lược, là cửa ngõ dẫn vào một số khu vực hoang dã và đặc biệt là Thiên Phong Bí Cảnh – một bí cảnh cổ xưa, xuất hiện định kỳ mỗi vài năm, thu hút vô số tu sĩ từ khắp nơi đến tìm kiếm cơ duyên.

“Thiên Phong Bí Cảnh…” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt khẽ lóe lên. Đúng như hắn dự đoán, đây chính là cơ hội đầu tiên của hắn ở Huyền Giới. Bí cảnh thường ẩn chứa những vật phẩm quý hiếm, công pháp thất truyền, thậm chí là những cơ duyên lớn có thể thay đổi vận mệnh một tu sĩ. Hắn cần những thứ đó để nhanh chóng nâng cao thực lực, phá vỡ xiềng xích của phong ấn.

Tuy nhiên, việc tiến vào Thiên Phong Bí Cảnh không hề dễ dàng. Tin tức hắn thu thập được cho biết, bí cảnh này cực kỳ nguy hiểm, và chỉ những tu sĩ đạt đến cấp bậc Linh Hải Cảnh trở lên mới đủ tư cách và khả năng để mạo hiểm. Hơn nữa, mỗi lần bí cảnh mở ra, Huyền Kiếm Tông và các thế lực lớn nhỏ khác trong vùng đều sẽ cử người đến, thậm chí là độc chiếm một phần. Để có được một suất tham gia, hoặc là có thực lực xuất chúng, hoặc là phải có lai lịch không tầm thường.

Lăng Tiêu hiện tại chỉ ở Linh Phách Cảnh đỉnh phong, tuy đã vượt xa phàm nhân, nhưng trong mắt các cường giả Huyền Giới, hắn vẫn chỉ là một con kiến. Để có thể tham gia vào Thiên Phong Bí Cảnh, hắn cần phải nhanh chóng đột phá. Linh Hải Cảnh là mục tiêu cấp bách nhất.

Hắn trở về khách điếm, bắt đầu kế hoạch chi tiết. Đầu tiên, hắn cần một lượng lớn linh thạch để mua sắm tài nguyên tu luyện và một số vật phẩm phòng thân. Thứ hai, hắn cần tìm hiểu sâu hơn về Thiên Phong Bí Cảnh, những nguy hiểm và cơ hội cụ thể bên trong. Cuối cùng, hắn cần một phương pháp để có được suất vào bí cảnh, hoặc là thông qua thực lực, hoặc là thông qua một cách thức nào đó mà hắn chưa biết.

Lăng Tiêu không muốn gây chú ý quá sớm, nhưng hắn cũng không thể mãi ẩn mình. Huyền Giới là một thế giới của cường giả, nơi sức mạnh là tiếng nói duy nhất. Hắn quyết định bắt đầu từ việc nhỏ nhất: kiếm tiền. Hắn không có gia thế, không có tông môn, mọi thứ đều phải dựa vào chính mình.

Hắn chợt nhớ đến những kiến thức về luyện đan và luyện khí mà Chí Tôn Thần Tàng đã gợi mở trong tiềm thức hắn. Mặc dù chưa hoàn toàn thức tỉnh, nhưng những mảnh ghép ký ức và tri thức cổ xưa đã dần hé lộ. Hắn có thể không có công pháp tu luyện mạnh mẽ nhất, nhưng về kiến thức, hắn hoàn toàn có thể nghiền ép bất kỳ Luyện Đan Sư hay Luyện Khí Sư nào trong Thiên Phong Thành này.

Một ý tưởng nảy ra trong đầu Lăng Tiêu. Hắn có thể luyện chế một số đan dược hoặc phù khí cấp thấp mà thị trường đang cần, rồi bán chúng để lấy linh thạch. Điều này vừa giúp hắn có tài nguyên, vừa không quá lộ liễu. Hắn đã từng thử luyện chế một vài loại đan dược đơn giản khi còn ở Phàm Trần, và kết quả khá tốt. Với linh khí dồi dào ở Huyền Giới, hắn tin rằng mình có thể làm tốt hơn nữa.

Hắn nhanh chóng tìm đến một tiệm linh dược lớn nhất trong thành, vờ như một tu sĩ bình thường đến mua sắm. Hắn cố ý hỏi mua một số nguyên liệu cơ bản cho việc luyện chế đan dược chữa thương và tăng cường tu vi, đồng thời để ý đến thái độ của chủ tiệm và các khách hàng khác. Hắn phát hiện ra rằng, các loại đan dược phổ biến thường có giá không hề rẻ, và chất lượng cũng không đồng đều. Điều này cho hắn thấy cơ hội.

Với Chí Tôn Thần Tàng, Lăng Tiêu có một khả năng đặc biệt: hắn có thể cảm nhận được tinh hoa của các loại linh dược và khoáng vật một cách chính xác hơn bất kỳ ai. Điều này giúp hắn chọn lựa nguyên liệu tốt nhất và tối ưu hóa quá trình luyện chế.

Lăng Tiêu mua một bộ đỉnh lô luyện đan cơ bản và một số loại linh dược phổ biến nhất. Hắn không mua quá nhiều, chỉ đủ để thử nghiệm và chứng minh khả năng của mình. Hắn trở về khách điếm, bố trí một trận pháp đơn giản để che giấu hoạt động của mình, rồi bắt đầu luyện đan.

Trong căn phòng nhỏ, mùi hương thảo mộc nhanh chóng lan tỏa. Lăng Tiêu tập trung tinh thần, từng bước làm theo những gì ký ức cổ xưa mách bảo. Hắn không cần những công thức phức tạp, chỉ cần dựa vào bản năng và tri thức tiềm ẩn. Hắn dùng linh lực khống chế hỏa diễm, nhẹ nhàng điều hòa nhiệt độ, chiết xuất tinh hoa từ từng loại linh dược, rồi dung hợp chúng một cách hoàn hảo. Quá trình này diễn ra một cách tự nhiên, như thể hắn đã làm hàng ngàn lần.

Chỉ sau vài giờ, một lò đan dược đã hoàn thành. Khi nắp đỉnh được mở ra, một mùi hương dễ chịu lan tỏa khắp phòng, và những viên đan dược tròn trịa, sáng bóng, ẩn chứa linh khí nồng đậm hiện ra. Đó là những viên Tụ Linh Đan cấp thấp, dùng để hỗ trợ tu luyện, nhưng chất lượng của chúng lại vượt xa những gì Lăng Tiêu từng thấy ở Phàm Trần giới, thậm chí còn tốt hơn hẳn những viên Tụ Linh Đan cùng cấp mà hắn đã thấy bày bán ở Thiên Phong Thành.

Lăng Tiêu kiểm tra số đan dược, gật đầu hài lòng. Hắn đã thành công bước đầu. Với chất lượng đan dược này, hắn chắc chắn có thể đổi lấy một lượng linh thạch kha khá. Hắn không mong đợi sẽ làm giàu ngay lập tức, nhưng đây là một khởi đầu vững chắc.

Ngày hôm sau, Lăng Tiêu mang theo một ít Tụ Linh Đan đã luyện chế được đến một tiệm linh dược khác, một tiệm nhỏ hơn nhưng có vẻ uy tín hơn. Hắn không lộ liễu rao bán, chỉ đơn giản là hỏi xem họ có cần bổ sung đan dược hay không. Chủ tiệm là một lão già râu bạc, trông có vẻ tinh tường. Lão ta ban đầu có chút khinh thường khi thấy một thiếu niên trẻ tuổi như Lăng Tiêu, nhưng khi hắn lấy ra những viên Tụ Linh Đan, ánh mắt lão ta lập tức thay đổi.

“Đan dược này… chất lượng không tồi!” Lão già cầm một viên Tụ Linh Đan lên, cẩn thận kiểm tra, rồi ngẩng đầu nhìn Lăng Tiêu với vẻ kinh ngạc. “Không, không phải không tồi… mà là cực phẩm! Ngươi… ngươi luyện chế ra chúng sao?”

Lăng Tiêu khẽ mỉm cười. “Chỉ là một chút sở trường nhỏ, không đáng nhắc đến.”

Lão họ Lý, chủ tiệm, là một Luyện Đan Sư cấp trung, có con mắt tinh đời. Lão lập tức nhận ra giá trị của những viên đan dược này. Chất lượng tinh khiết, linh khí dồi dào, chắc chắn sẽ được các tu sĩ ưa chuộng hơn hẳn những loại đan dược đại trà khác. Lão ta nhìn Lăng Tiêu bằng ánh mắt đầy phức tạp, vừa có sự kinh ngạc, vừa có chút thăm dò.

“Thiếu niên, ngươi có hứng thú hợp tác lâu dài với lão phu không?” Lão Lý hỏi, giọng nói trở nên khách khí hơn nhiều.

Lăng Tiêu không trả lời ngay. Hắn biết, đây là cơ hội để hắn có một kênh tiêu thụ ổn định, nhưng cũng là lúc hắn cần cẩn trọng. Lộ ra tài năng quá sớm có thể mang lại phiền phức.

“Lão tiền bối, ta chỉ muốn đổi lấy một ít linh thạch và một vài tài liệu mà thôi. Hợp tác lâu dài… e là ta không có nhiều thời gian.” Lăng Tiêu khéo léo từ chối, nhưng cũng không hoàn toàn cắt đứt. Hắn cần giữ cho mình một đường lùi.

Lão Lý thấy Lăng Tiêu không muốn, cũng không ép. Lão ta biết, những thiên tài như vậy thường có chí lớn, không muốn bị ràng buộc bởi một tiệm thuốc nhỏ. “Được thôi. Vậy những viên đan dược này, ngươi muốn đổi lấy bao nhiêu linh thạch? Hoặc ngươi cần tài liệu gì, cứ nói.”

Sau một hồi trao đổi, Lăng Tiêu đã đổi được một lượng linh thạch kha khá, đủ để hắn mua sắm thêm nguyên liệu và chi trả cho việc thuê phòng trong một thời gian. Quan trọng hơn, hắn cũng đã có được một số thông tin chi tiết hơn về Thiên Phong Bí Cảnh từ lão Lý, người đã từng tham gia bí cảnh vài lần khi còn trẻ. Lão Lý cảnh báo Lăng Tiêu về những cạm bẫy, những yêu thú hung tợn, và đặc biệt là sự tranh giành khốc liệt giữa các thế lực lớn.

“Thiên Phong Bí Cảnh sẽ mở cửa sau nửa tháng nữa,” lão Lý nói. “Ngươi còn trẻ, tài năng luyện đan xuất chúng, nếu muốn tiến vào, hãy cẩn thận hết mức. Nơi đó không phải là chốn dành cho những kẻ yếu ớt.”

Lăng Tiêu gật đầu, ghi nhớ những lời cảnh báo. Nửa tháng, đó là khoảng thời gian đủ để hắn tu luyện thêm, củng cố thực lực và chuẩn bị kỹ lưỡng hơn. Mục tiêu của hắn là đột phá lên Linh Hải Cảnh trước khi bí cảnh mở cửa. Với tốc độ tu luyện hiện tại và sự hỗ trợ của những viên Tụ Linh Đan chất lượng cao do chính mình luyện chế, hắn tin rằng mình có thể làm được.

Trở về phòng, Lăng Tiêu bắt đầu giai đoạn tu luyện bế quan. Hắn dồn toàn bộ tâm trí vào việc hấp thu linh khí, vận chuyển công pháp, và dung nạp năng lượng từ Tụ Linh Đan. Từng ngày trôi qua, Huyền Hải trong cơ thể hắn dần trở nên rộng lớn hơn, linh lực tích tụ càng thêm hùng hậu. Hắn cảm nhận được bức tường ngăn cách giữa Linh Phách Cảnh và Linh Hải Cảnh đang dần bị bào mòn.

“Chí Tôn Thần Tàng…” Lăng Tiêu thầm thì. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa đang âm thầm vận chuyển trong cơ thể, hỗ trợ cho việc tu luyện của hắn. Nó giống như một dòng suối bất tận, cung cấp sức mạnh và tri thức. Hắn biết, đây chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, nhưng nó đủ để hắn vượt qua mọi giới hạn hiện tại.

Nửa tháng sau, Lăng Tiêu mở mắt. Một luồng tinh quang sắc bén lóe lên trong đôi mắt hắn. Hắn đứng dậy, cảm nhận sức mạnh cuộn trào trong từng kinh mạch, từng tế bào. Hắn đã đột phá! Linh Hải của hắn đã hình thành, biến thành một biển linh lực mênh mông, rộng lớn hơn rất nhiều so với những gì hắn từng tưởng tượng. Hắn đã chính thức bước vào Linh Hải Cảnh, trở thành một cường giả thực sự trong mắt những tu sĩ cấp thấp ở Huyền Giới.

Thời gian đã điểm. Thiên Phong Bí Cảnh sắp mở cửa. Lăng Tiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt chứa đựng sự mong chờ và quyết tâm. Hắn đã sẵn sàng cho thử thách đầu tiên của Huyền Giới. Thiên Phong Thành chỉ là điểm dừng chân tạm thời, Thiên Phong Bí Cảnh sẽ là nơi hắn đặt những viên gạch đầu tiên trên con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế.

“Huyền Giới… ta đến đây!” Lăng Tiêu thì thầm, bàn tay nắm chặt. Con đường Đế Vương, sẽ bắt đầu từ đây.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8