Chí Tôn Vạn Đế
Chương 76

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:53:10 | Lượt xem: 4

Đoàn người tiếp tục tiến về phía trước, dưới ánh trăng mờ ảo. Phía chân trời xa xa, một ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh đang dần hé lộ. Một kỷ nguyên mới, một hành trình mới, đang chờ đợi Lăng Tiêu.

Hành trình từ biên giới của Phàm Trần Giới đến Thiên Phong Thành không hề dễ dàng. Suốt mấy tuần liền, Lăng Tiêu cùng vài tùy tùng trung thành đã phải vượt qua những cánh rừng rậm rạp, những dãy núi hiểm trở, đối mặt với lũ yêu thú hung hãn và thỉnh thoảng là những nhóm cường đạo không có mắt.

Mỗi cuộc đối đầu đều là cơ hội để Lăng Tiêu củng cố sức mạnh và thử nghiệm những kỹ năng mới mà hắn đã học được từ Chí Tôn Thần Tàng. Sau khi hấp thụ Võ Vương chi lực của tên Võ Vương bại trận, Lăng Tiêu cảm thấy lực lượng trong cơ thể mình đã đạt đến một cảnh giới hoàn toàn khác. Hắn không chỉ đơn thuần là có được sức mạnh của một Võ Vương, mà còn là sự dung hợp và thăng hoa của chính bản thân hắn. Mỗi chiêu thức xuất ra đều mang theo một uy thế mãnh liệt, một cảm giác khống chế lực lượng vượt xa so với trước đây.

Trên đường đi, Lăng Tiêu không ngừng tu luyện. Hắn nhận ra rằng, dù đã có sức mạnh Võ Vương, nhưng trong Huyền Giới rộng lớn, đây chỉ là một khởi đầu. Kẻ thù đã phong ấn hắn chắc chắn không phải là một Võ Vương tầm thường. Hắn cần phải mạnh hơn, mạnh đến mức có thể đối mặt với mọi thử thách, khám phá thân thế thực sự của mình và đối phó với kẻ thù đã phong ấn hắn.

Thiên Phong Thành. Cái tên này vang vọng trong tâm trí Lăng Tiêu. Đó là một thành phố lớn, một trung tâm giao thương và tu luyện ở vùng biên giới của Huyền Giới, nơi mà Lạc Thiên Hùng đã dặn dò hắn. Hắn sẽ đến đó, thu thập thông tin, tìm kiếm tài nguyên, và có lẽ, tìm một con đường để gia nhập một thế lực lớn hơn.

Một buổi chiều nắng vàng rực rỡ, sau khi vượt qua một dãy núi đá vôi uốn lượn, một cảnh tượng hùng vĩ hiện ra trước mắt Lăng Tiêu. Phía chân trời xa, một bức tường thành khổng lồ sừng sững, cao vút chạm mây, trải dài bất tận như một con rồng đá khổng lồ đang ngủ yên. Đó chính là Thiên Phong Thành.

Từ xa nhìn lại, Thiên Phong Thành không chỉ là một thành phố. Nó là một pháo đài, một biểu tượng của sự hùng mạnh và phồn thịnh. Các tòa tháp canh cao ngất, những mái vòm cong vút, và những lá cờ bay phấp phới trên đỉnh tường thành tạo nên một bức tranh tráng lệ, khiến những kẻ phàm nhân như những tùy tùng của Lăng Tiêu không khỏi há hốc mồm kinh ngạc.

“Thiên Phong Thành… cuối cùng cũng đến rồi.” Lăng Tiêu khẽ thì thầm, ánh mắt lóe lên sự kiên định. So với những thành trì nhỏ bé mà hắn từng biết ở Phàm Trần Giới, Thiên Phong Thành là một thế giới hoàn toàn khác. Đây là nơi hội tụ của vô số cường giả, vô số cơ hội, và cũng tiềm ẩn vô số nguy hiểm.

Đoàn người tăng tốc, hướng về phía cổng thành chính. Càng đến gần, sự nhộn nhịp của Thiên Phong Thành càng trở nên rõ rệt. Dòng người, xe ngựa, và cả những tu sĩ cưỡi linh thú bay lượn trên không trung, tất cả đều đổ về phía cổng thành, tạo nên một khung cảnh tấp nập chưa từng có.

Tại cổng thành, hàng trăm binh lính mặc giáp trụ sáng loáng đang kiểm tra từng người ra vào. Khí tức của họ đều không hề yếu, đa số đều là Võ Sư, thậm chí có cả Võ Tông trấn giữ. Lăng Tiêu cảm nhận được vài đạo khí tức mạnh mẽ hơn ẩn giấu trong các tháp canh, có lẽ là cấp bậc Võ Vương hoặc cao hơn nữa.

“Mỗi binh lính đều có tu vi như vậy sao?” Một tùy tùng kinh ngạc thốt lên. Ở Phàm Trần Giới, một Võ Sư đã có thể xưng bá một phương, còn ở đây, họ chỉ là những người gác cổng.

Lăng Tiêu gật đầu, ánh mắt quét qua đám đông. Hắn nhận ra rằng, những gì hắn từng cho là đỉnh cao ở Phàm Trần Giới, ở Huyền Giới này chỉ là khởi điểm. Điều đó càng thôi thúc hắn phải mạnh mẽ hơn nữa.

Khi đến lượt, Lăng Tiêu và các tùy tùng trình ra giấy thông hành mà Lạc Thiên Hùng đã chuẩn bị. Sau một hồi kiểm tra kỹ lưỡng, lính gác gật đầu, ra hiệu cho họ đi vào. Bước chân qua cánh cổng khổng lồ, một thế giới hoàn toàn mới mở ra trước mắt Lăng Tiêu.

Những con phố rộng lớn lát đá xanh, sạch sẽ và trật tự, khác hẳn với những con đường đất lầy lội ở Phàm Trần Giới. Hai bên đường là những cửa hàng lớn san sát, bày bán đủ loại linh dược, binh khí, công pháp, và cả những loại linh thú quý hiếm. Âm thanh huyên náo của người bán hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng sôi động của sự sống.

Những tu sĩ với đủ loại trang phục, đủ loại tu vi đi lại trên phố. Lăng Tiêu dễ dàng nhận ra những Võ Sư, Võ Tông, thậm chí là vài Võ Vương đang thản nhiên dạo bước. Khí tức của họ mạnh mẽ và tự tin, hoàn toàn không che giấu. Điều này cho thấy sự tự do và sức mạnh của các cường giả ở Huyền Giới.

“Chủ nhân, chúng ta nên tìm một khách sạn để nghỉ ngơi trước.” Một tùy tùng tên A Lực đề nghị.

Lăng Tiêu gật đầu. “Tìm một nơi kín đáo và an toàn. Đồng thời, A Lực, ngươi hãy đi thăm dò thông tin về các thế lực lớn trong Thiên Phong Thành, đặc biệt là các tông môn và học viện. Ta cần biết nơi nào có thể giúp ta tu luyện nhanh nhất.”

“Vâng, chủ nhân.” A Lực cung kính đáp lời, ánh mắt lóe lên sự trung thành.

Sau khi tìm được một khách sạn tên “Tụ Linh Các” khá sang trọng và có trận pháp phòng hộ, Lăng Tiêu sắp xếp cho các tùy tùng của mình, dặn dò họ cẩn thận, rồi một mình rời khỏi phòng, bắt đầu dạo quanh thành phố.

Hắn không vội vã. Mục tiêu của hắn không chỉ là tìm kiếm một thế lực để gia nhập, mà còn là hiểu rõ hơn về Huyền Giới này. Hắn đi qua các khu chợ, các quảng trường, lắng nghe những cuộc trò chuyện của người dân và tu sĩ. Từ đó, hắn dần dần ghép nối được một bức tranh tổng thể về Thiên Phong Thành và khu vực xung quanh.

Thiên Phong Thành nằm ở rìa phía Tây của Huyền Giới, là một trong mười ba thành trì lớn nhất khu vực này. Nó được quản lý bởi Thiên Phong Gia Tộc, một thế lực cổ xưa và hùng mạnh, đứng đầu là Thiên Phong Lão Tổ, một cường giả cảnh giới Võ Hoàng. Ngoài ra, còn có vài tông môn lớn nhỏ khác cũng có ảnh hưởng không nhỏ, như Hắc Sa Môn, Thanh Vân Tông, và Lạc Hà Cốc.

Đặc biệt, Lăng Tiêu nghe nói về một sự kiện sắp diễn ra – “Thiên Phong Bí Cảnh” sẽ mở ra trong ba tháng tới. Thiên Phong Bí Cảnh là một di tích cổ xưa, chứa đựng vô số cơ duyên và bảo vật, nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm. Chỉ những thiên tài dưới ba mươi tuổi có tu vi từ Võ Sư trở lên mới đủ tư cách tham gia, và các thế lực lớn đều sẽ gửi đệ tử tinh anh của mình vào đó để tìm kiếm cơ hội.

“Thiên Phong Bí Cảnh… Một cơ hội tốt để thử thách bản thân và thu thập tài nguyên.” Lăng Tiêu thầm nghĩ. Với sức mạnh hiện tại của hắn, tham gia vào bí cảnh này chắc chắn sẽ không thành vấn đề. Hơn nữa, những nơi như bí cảnh thường ẩn chứa những manh mối hoặc vật phẩm liên quan đến các thế lực cổ xưa, có thể giúp hắn tìm hiểu thêm về Chí Tôn Thần Tàng hoặc kẻ thù của mình.

Trong lúc đang suy nghĩ, Lăng Tiêu vô tình đi ngang qua một quán trà nhỏ, nơi có vài tu sĩ đang bàn tán sôi nổi.

“Nghe nói, gần đây có một nhóm người lạ mặt xuất hiện ở biên giới phía Nam, hành tung rất bí ẩn. Chúng dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.” Một tu sĩ trung niên thì thầm.

“Là bọn Hắc Huyết Giáo sao? Bọn chúng luôn âm thầm hoạt động, nhưng lần này lại lộ liễu như vậy.” Một tu sĩ khác đáp lời, giọng điệu đầy cảnh giác.

“Không giống. Khí tức của bọn chúng rất kỳ lạ, không giống bất kỳ thế lực nào mà ta từng biết ở Huyền Giới này. Hơn nữa, ta nghe nói có cả Võ Vương xuất hiện, mà mục tiêu lại dường như là một thiếu niên nào đó.”

Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. Nhóm người lạ mặt? Mục tiêu là một thiếu niên? Chẳng lẽ… là hắn? Hắn vừa mới đối đầu với một Võ Vương của Long gia ở biên giới, mà Long gia lại có liên hệ với kẻ thù đã phong ấn hắn. Liệu có phải những kẻ này là một nhánh khác của thế lực đó đang truy tìm hắn?

Hắn không ở lại lâu, chỉ lướt qua như một cơn gió. Dù chưa thể xác định được mục tiêu của nhóm người kia, nhưng Lăng Tiêu cảm thấy một sự liên hệ mơ hồ. Sự kiện này càng khẳng định rằng hắn không thể lơ là. Huyền Giới này không chỉ có cơ hội mà còn đầy rẫy những mối nguy hiểm tiềm ẩn.

Trở về Tụ Linh Các, Lăng Tiêu bắt đầu suy tính kế hoạch tiếp theo. Hắn cần phải thiết lập một căn cứ vững chắc ở Thiên Phong Thành, nhanh chóng nâng cao thực lực, và tìm hiểu sâu hơn về thế lực đã phong ấn mình. Thiên Phong Bí Cảnh sẽ là bước khởi đầu tốt. Sau đó, hắn sẽ tìm cách gia nhập một tông môn hoặc học viện có tài nguyên và thông tin dồi dào hơn.

“Huyền Giới… Ta đến rồi!” Lăng Tiêu đứng bên cửa sổ, nhìn xuống những con phố lung linh ánh đèn của Thiên Phong Thành. Ánh mắt hắn lóe lên ngọn lửa của ý chí và khát vọng. Con đường phía trước còn rất dài, và đầy chông gai, nhưng hắn tin rằng, với Chí Tôn Thần Tàng trong mình, hắn sẽ phá tan mọi xiềng xích, bước lên đỉnh cao vạn trượng, trở thành Chí Tôn của các Chí Tôn, Đế Vương của vạn Đế Vương!

Một chương mới của cuộc đời Lăng Tiêu đã chính thức bắt đầu, tại Thiên Phong Thành phồn hoa và đầy cạm bẫy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8