Chí Tôn Vạn Đế
Chương 73

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:51:43 | Lượt xem: 5

Chiếc xe ngựa lại khởi hành, mang theo Lăng Tiêu rời xa vùng núi hoang vu, hướng thẳng về phía Lạc Thủy Thành. Con đường phía trước, chắc chắn sẽ không hề bình yên, nhưng Lăng Tiêu không hề sợ hãi. Hắn đã sẵn sàng cho mọi thử thách.

Hành trình từ vùng núi hoang dã đến Lạc Thủy Thành mất gần ba ngày. Ba ngày đó, Lăng Tiêu không hề lãng phí. Ngồi trong xe ngựa, hắn nhắm mắt tĩnh tâm, tiếp tục hấp thụ linh khí trời đất, củng cố cảnh giới Khai Mạch Cảnh tầng thứ tám của mình. Mỗi một hơi thở, mỗi một chu thiên vận hành công pháp, hắn đều cảm nhận được Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể đang âm thầm thức tỉnh, như một con rồng đang vươn mình sau giấc ngủ dài. Sức mạnh ẩn chứa bên trong nó là vô tận, và Lăng Tiêu biết, hắn mới chỉ chạm vào một phần rất nhỏ.

Lạc Băng Nhi ngồi đối diện, ánh mắt không rời khỏi thiếu niên tuấn tú đang nhắm mắt tĩnh tọa. Nàng chưa bao giờ thấy ai có thể tu luyện ngay cả khi đang di chuyển như vậy. Khí chất trên người Lăng Tiêu khác biệt hoàn toàn so với những công tử nhà giàu mà nàng từng tiếp xúc. Một loại bình tĩnh tự tin, một vẻ uy nghiêm ẩn giấu, khiến người ta không khỏi nảy sinh lòng kính trọng. Nàng nhớ lại cảnh Lăng Tiêu ra tay diệt sát Phong Liệt và thuộc hạ của hắn, thủ đoạn gọn gàng, dứt khoát, không một chút do dự. Đó không phải là điều mà một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi có thể làm được, trừ khi hắn đã trải qua vô số trận chiến sinh tử.

“Lăng công tử,” Lạc Băng Nhi khẽ gọi, giọng nói mang theo chút ngập ngừng. “Lạc Thủy Thành… là một nơi khá rộng lớn. Không biết công tử có dự định gì sau khi đến đó không?”

Lăng Tiêu mở mắt, ánh nhìn thâm thúy như bầu trời đêm. Hắn mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đủ khiến Lạc Băng Nhi cảm thấy như có tia nắng ấm áp chiếu vào lòng. “Ta đến Lạc Thủy Thành là để tìm kiếm thông tin, cũng như một con đường dẫn đến thế giới rộng lớn hơn. Vùng đất này tuy tốt, nhưng không thể giới hạn được ta.”

Lạc Băng Nhi giật mình. “Thế giới rộng lớn hơn? Công tử… là muốn đi đến Huyền Giới sao?”

Huyền Giới! Đó là một khái niệm xa vời đối với đa số người dân phàm trần, ngay cả với các thế lực lớn như Lạc gia. Huyền Giới là nơi các tông môn, học viện lớn ngự trị, nơi cường giả chân chính tu luyện, nơi có những cảnh giới vượt xa tưởng tượng của phàm nhân. Để đến được Huyền Giới, cần phải có tài năng xuất chúng, hoặc một cơ duyên hiếm có.

Lăng Tiêu gật đầu nhẹ. “Huyền Giới, và xa hơn nữa.”

Lạc Băng Nhi nhìn hắn, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Nàng biết, người thiếu niên này không phải là phàm nhân bình thường. Hắn mang trong mình một bí mật, một sức mạnh mà nàng không thể tưởng tượng nổi. Lạc Thủy Thành, hay thậm chí cả Huyền Giới, có lẽ cũng chỉ là một trạm dừng chân tạm thời trên hành trình của hắn.

Ba ngày trôi qua nhanh chóng. Khi chiếc xe ngựa dừng lại, Lăng Tiêu cảm nhận được một luồng khí tức phồn hoa, náo nhiệt ập đến. Hắn mở mắt, nhìn qua cửa sổ. Trước mắt là một tòa thành trì hùng vĩ, tường thành cao ngất, những mái ngói cong vút ẩn hiện giữa những hàng cây cổ thụ. Cổng thành rộng lớn, người ra kẻ vào tấp nập, cho thấy sự sầm uất của nơi đây.

“Đây chính là Lạc Thủy Thành,” Lạc Băng Nhi nói, giọng nói tràn đầy tự hào. “Một trong ba đại thành của Thiên Lam Vương Triều.”

Lăng Tiêu gật đầu. So với những thị trấn nhỏ bé hắn từng đi qua, Lạc Thủy Thành quả thực là một đô thị tráng lệ. Nhưng trong mắt hắn, nó vẫn chỉ là một điểm nhỏ bé trên tấm bản đồ vạn giới. Hắn cất tấm bản đồ vào túi trữ vật, ánh mắt hướng về phía trước, nơi những bí mật và thử thách mới đang chờ đợi.

Chiếc xe ngựa nhanh chóng tiến vào thành, đi qua những con phố đông đúc, rực rỡ ánh đèn lồng và tiếng rao hàng. Cuối cùng, nó dừng lại trước một tòa phủ đệ vô cùng bề thế, cổng lớn chạm khắc tinh xảo, hai con sư tử đá uy nghi trấn giữ. Đây chính là Lạc gia.

Vừa thấy xe ngựa của Lạc Băng Nhi trở về, các hạ nhân trong phủ đã vội vàng chạy ra. Khi thấy những cận vệ bị thương và vẻ mệt mỏi của Lạc Băng Nhi, tất cả đều tỏ ra lo lắng.

“Tiểu thư! Người không sao chứ?” Một ông lão râu bạc trắng, trông như quản gia, vội vàng chạy đến. “Mọi chuyện là sao? Sao lại có người bị thương?”

“Quản gia Bạch, người không cần lo lắng,” Lạc Băng Nhi bước xuống xe, trấn an. “Chỉ là trên đường gặp chút rắc rối, nhưng đã được Lăng công tử giúp đỡ. Cha ta đâu?”

Nghe Lạc Băng Nhi nhắc đến Lăng công tử, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lăng Tiêu, người đang thong dong bước xuống xe. Hắn ăn mặc giản dị, nhưng khí chất lại vô cùng xuất chúng, đặc biệt là đôi mắt tĩnh lặng như hồ nước sâu, ẩn chứa trí tuệ và sự từng trải không hợp với tuổi. Các hạ nhân không khỏi kinh ngạc, thầm đoán thân phận của vị công tử này.

Đúng lúc đó, từ bên trong phủ, một người đàn ông trung niên uy nghiêm, mặc trường bào màu xanh thẫm, bước ra. Ông ta có vóc dáng cao lớn, đôi mắt sắc bén, toát ra khí thế của một người đứng đầu gia tộc. Đó chính là Lạc Thiên Hùng, gia chủ Lạc gia, cha của Lạc Băng Nhi.

“Băng Nhi!” Lạc Thiên Hùng bước nhanh đến, ánh mắt lo lắng quét qua con gái và những cận vệ bị thương. “Chuyện gì đã xảy ra? Sao lại về muộn như vậy, còn có người bị thương?”

Lạc Băng Nhi vội vàng kể lại sự việc, từ việc bị Phong Liệt truy đuổi, đến việc Lăng Tiêu xuất hiện và ra tay cứu giúp. Nàng kể lại một cách khách quan, nhưng không giấu nổi sự ngưỡng mộ trong giọng nói khi nhắc đến Lăng Tiêu. Nàng cũng không thổi phồng quá mức sức mạnh của Lăng Tiêu, chỉ nói rằng hắn là một thiên tài tu luyện, có khả năng đánh bại cường giả Khai Mạch Cảnh đỉnh phong.

Lạc Thiên Hùng lắng nghe, ánh mắt dò xét Lăng Tiêu. Ông ta là gia chủ một gia tộc lớn, kinh nghiệm nhìn người phong phú. Ông có thể cảm nhận được Lăng Tiêu không hề đơn giản. Dù hắn chỉ ở cảnh giới Khai Mạch Cảnh tầng tám, nhưng khí tức trên người lại vô cùng vững chắc, thâm sâu, không giống như một thiếu niên mới tu luyện. Đặc biệt, vẻ mặt bình tĩnh, tự tin của hắn khi đối mặt với gia chủ Lạc gia càng khiến Lạc Thiên Hùng phải suy nghĩ.

“Lăng công tử, đa tạ ngươi đã ra tay cứu giúp tiểu nữ,” Lạc Thiên Hùng ôm quyền, thái độ vô cùng khách khí. “Lạc gia ta mang ơn ngươi. Xin mời công tử vào phủ, để Lạc gia ta có cơ hội báo đáp.”

Lăng Tiêu mỉm cười, đáp lễ. “Lạc gia chủ quá lời. Ta chỉ là tiện tay giúp đỡ mà thôi. Lạc Băng Nhi tiểu thư đã mời ta đến Lạc Thủy Thành, Lăng Tiêu xin được làm phiền vài ngày.”

“Không phiền, không phiền chút nào!” Lạc Thiên Hùng cười lớn. “Lạc gia ta vô cùng vinh hạnh. Quản gia Bạch, mau sắp xếp một viện tốt nhất cho Lăng công tử nghỉ ngơi. Chuẩn bị yến tiệc, chiêu đãi Lăng công tử.”

Một số trưởng lão Lạc gia đứng gần đó, trong lòng không khỏi có chút nghi hoặc. Lạc Thiên Hùng nổi tiếng là người cẩn trọng, không dễ dàng tin tưởng người lạ. Nhưng đối với thiếu niên này, lại có vẻ quá mức nhiệt tình. Tuy nhiên, họ cũng không dám nói gì, chỉ cúi đầu tuân lệnh.

Lăng Tiêu được dẫn đến một viện khách rộng rãi, trang nhã. Sau khi hạ nhân lui ra, hắn ngồi xuống ghế đá trong sân, hít thở luồng linh khí trong lành của Lạc gia. Mặc dù Lạc gia là một thế lực lớn trong phàm trần, nhưng linh khí ở đây vẫn không thể sánh bằng những nơi hắn từng tu luyện. Tuy nhiên, nó cũng đủ để hắn tiếp tục củng cố cảnh giới.

Hắn nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên tấm bản đồ cổ xưa. Lạc Thủy Thành chỉ là một điểm dừng chân. Mục tiêu của hắn là những vùng đất được đánh dấu trên bản đồ, nơi có thể ẩn chứa bí mật về Chí Tôn Thần Tàng, hoặc manh mối về kẻ thù đã phong ấn sức mạnh của hắn. Hắn cần thông tin, cần tài nguyên, và quan trọng nhất, hắn cần sức mạnh.

Lạc gia có thể cung cấp cho hắn một khởi đầu tốt. Với vị thế của Lạc gia trong Lạc Thủy Thành, hắn có thể dễ dàng tiếp cận các thư viện, các chợ giao dịch, thu thập thông tin về Huyền Giới, về các tông môn lớn, và cả những dấu vết của các thế lực cổ xưa. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và đầy rẫy chông gai. Nhưng Lăng Tiêu không hề sợ hãi. Hắn đã thoát khỏi số phận phế vật, đã thức tỉnh một phần sức mạnh kinh thiên. Giờ đây, hắn sẽ từng bước, từng bước một, leo lên đỉnh cao vạn trượng, khai phá toàn bộ tiềm năng của Chí Tôn Thần Tàng, và tìm kiếm sự thật về thân thế cũng như kẻ thù của mình. Lạc Thủy Thành, chỉ là bước đệm đầu tiên mà thôi.

Đêm đó, Lăng Tiêu tham gia yến tiệc chiêu đãi của Lạc gia. Hắn giữ thái độ khiêm tốn, lịch sự, nhưng cũng đủ để thể hiện phong thái bất phàm của mình. Lạc Thiên Hùng và Lạc Băng Nhi đều rất hài lòng. Các trưởng lão Lạc gia tuy vẫn có chút hoài nghi, nhưng cũng không tìm ra điểm nào để bắt bẻ. Sau bữa tiệc, Lăng Tiêu trở về phòng, tiếp tục tu luyện. Hắn biết, thời gian là thứ quý giá nhất đối với hắn lúc này. Mỗi một khoảnh khắc trôi qua, hắn phải trở nên mạnh mẽ hơn. Bởi vì, hắn đã cảm nhận được, bức màn ngăn cách giữa phàm trần và Huyền Giới đang dần được vén lên, và thế giới bên ngoài, chắc chắn sẽ không hề bình yên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8