Chí Tôn Vạn Đế
Chương 72

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:51:17 | Lượt xem: 4

Chương 72: Đại Thế Khởi Hành, Lời Mời Từ Viễn Phương

Lăng Tiêu ẩn mình trong màn đêm, khéo léo lướt qua những lùm cây rậm rạp, tránh xa khu vực cửa ra Bí Cảnh Thanh Vân. Hắn không muốn bị cuốn vào những rắc rối không đáng có với đám tu sĩ tham lam kia. Hiện tại, điều quan trọng nhất là củng cố sức mạnh, và Bí Cảnh Thanh Vân này, dù đã mang lại cho hắn cơ duyên lớn, cũng chỉ là một điểm dừng chân tạm thời.

Hắn cảm nhận được sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể. Nhờ Cửu Chuyển Phá Thiên Quyết và sự dung hợp với một phần nhỏ của Chí Tôn Thần Tàng, cảnh giới tu luyện của hắn đã đột phá đến tầng thứ bảy của Luyện Khí Cảnh, thậm chí còn mơ hồ chạm đến ngưỡng Luyện Khí Cảnh viên mãn. Quan trọng hơn, hắn cảm thấy mình đã thay đổi. Không còn là thiếu niên yếu đuối, chỉ biết chịu đựng sự sỉ nhục. Giờ đây, trong ánh mắt hắn là sự kiên nghị, là ngọn lửa của khát vọng chinh phục.

Lăng Tiêu men theo một con đường mòn nhỏ, càng lúc càng xa khỏi khu vực Bí Cảnh. Khi bình minh ló dạng, nhuộm đỏ cả một góc trời, hắn đã ở sâu trong rừng núi hoang vu. Hắn dừng lại bên một dòng suối nhỏ, rửa mặt, cảm nhận làn nước mát lạnh xua đi sự mệt mỏi sau một đêm dài di chuyển.

“Cuộc hành trình thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu,” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm. Hắn biết, rời khỏi Bí Cảnh Thanh Vân và vùng đất Thiên Phong này chỉ là bước đầu tiên. Thế giới bên ngoài rộng lớn hơn rất nhiều, và kẻ thù đã phong ấn hắn, cướp đi ký ức và sức mạnh của hắn, chắc chắn không phải là những kẻ tầm thường. Hắn cần phải mạnh hơn, rất nhiều.

Trong đầu hắn, những mảnh ký ức vụn vặt về Chí Tôn Thần Tàng vẫn không ngừng hiện lên. Đó là một kho tàng tri thức khổng lồ, ẩn chứa vô số công pháp, bí thuật và những thông tin về thế giới tu luyện mà hắn chưa từng biết đến. Hắn quyết định tìm một nơi an toàn để bế quan ngắn hạn, tiếp tục tu luyện Cửu Chuyển Phá Thiên Quyết và khai phá sâu hơn Chí Tôn Thần Tàng.

Hắn mất ba ngày để tìm được một sơn động kín đáo, ẩn mình sau một thác nước. Đây là một nơi lý tưởng để tu luyện, yên tĩnh và có linh khí khá dồi dào. Lăng Tiêu bố trí vài trận pháp đơn giản để che giấu khí tức và ngăn cản sự xâm nhập, sau đó bắt đầu bế quan.

Trong sơn động, Lăng Tiêu ngồi xếp bằng, vận chuyển Cửu Chuyển Phá Thiên Quyết. Nguồn năng lượng tinh thuần từ Chí Tôn Thần Tàng liên tục được giải phóng, tẩy rửa kinh mạch, củng cố đan điền. Hắn cảm thấy cơ thể mình như một cái giếng không đáy, không ngừng hấp thu linh khí, chuyển hóa thành chân nguyên. Chỉ trong vòng nửa tháng, hắn đã thành công đột phá đến Luyện Khí Cảnh viên mãn, đặt chân vào ngưỡng cửa của Trúc Cơ Cảnh.

“Cứ đà này, không bao lâu nữa mình sẽ Trúc Cơ thành công!” Lăng Tiêu thầm nghĩ, trong lòng tràn đầy hưng phấn. Tốc độ tu luyện của hắn đã vượt xa mọi thiên tài mà hắn từng biết. Đây chính là sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng, một di sản kinh thiên động địa!

Ngoài tu luyện cảnh giới, Lăng Tiêu còn dành thời gian tìm hiểu về các loại đan dược, trận pháp và bí thuật từ Chí Tôn Thần Tàng. Hắn phát hiện ra một số công pháp phụ trợ cực kỳ hữu dụng, ví dụ như một loại thân pháp có tên là “Vô Ảnh Bộ”, cho phép hắn di chuyển nhanh như chớp và ẩn mình trong không gian. Hắn cũng học được cách luyện chế một số loại đan dược cấp thấp nhưng cực kỳ hiệu quả, giúp tăng cường linh lực và chữa trị vết thương.

Sau một tháng bế quan, Lăng Tiêu cảm thấy mình đã lột xác hoàn toàn. Hắn không chỉ mạnh mẽ hơn về mặt tu vi, mà còn sở hữu nhiều kỹ năng và tri thức mà những tu sĩ đồng cấp không thể sánh bằng. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với thế giới bên ngoài.

Khi Lăng Tiêu rời khỏi sơn động, ánh nắng chói chang chiếu vào mắt hắn. Hắn đứng trên một vách đá cao, nhìn xuống thung lũng rộng lớn. Vùng đất Thiên Phong này đã không còn đủ để hắn phát triển. Hắn cần phải đi xa hơn.

Đúng lúc này, từ phía xa, một tiếng động lớn vang lên, kèm theo tiếng la hét và ánh sáng chói mắt của các phép thuật. Lăng Tiêu nhíu mày. Có vẻ như có xung đột đang xảy ra.

Hắn không muốn gây sự, nhưng cảm giác tò mò đã thúc đẩy hắn. Sử dụng Vô Ảnh Bộ, Lăng Tiêu nhanh chóng tiếp cận hiện trường. Đó là một nhóm khoảng mười tu sĩ, đang vây công một chiếc xe ngựa được bảo vệ bởi một vài cận vệ. Nhóm tu sĩ này mặc trang phục màu đen, trên ngực thêu hình một con rắn độc, hiển nhiên là những kẻ xấu xa.

“Giao cô gái ra, nếu không đừng trách chúng ta không khách khí!” Một tên cầm đầu, tu vi Luyện Khí Cảnh viên mãn, gằn giọng. Hắn ta là một gã to con, mặt đầy sẹo, ánh mắt hung ác.

Bên trong xe ngựa, một giọng nữ yếu ớt vang lên: “Các ngươi… các ngươi đừng hòng! Ta là người của Lạc Thủy Thành, Lạc gia. Các ngươi dám động vào ta, Lạc gia sẽ không tha cho các ngươi!”

“Lạc gia? Hừ, ở cái vùng núi hoang này, Lạc gia của ngươi có là cái thá gì!” Tên thủ lĩnh cười khẩy, vung đao chém về phía một cận vệ. Tên cận vệ tuy cố gắng chống đỡ nhưng không phải đối thủ, nhanh chóng bị đánh bay.

Lăng Tiêu quan sát. Nhóm tu sĩ áo đen này có vẻ là cường đạo, chuyên cướp bóc và bắt cóc. Hắn vốn định không can thiệp, nhưng khi nghe đến “Lạc Thủy Thành”, trong đầu hắn chợt lóe lên một tia sáng. Lạc Thủy Thành là một thành phố lớn, cách vùng Thiên Phong này hàng ngàn dặm, được coi là cửa ngõ dẫn vào Huyền Giới, nơi các tông môn lớn ngự trị. Có lẽ, đây chính là cơ hội để hắn rời khỏi vùng đất phàm trần này.

Hắn nhìn thấy cô gái trong xe ngựa, qua khe hở, nàng có vẻ ngoài thanh tú, khí chất cao quý, nhưng ánh mắt hiện rõ sự sợ hãi. Lăng Tiêu không phải người thích xen vào việc của người khác, nhưng hắn cũng không thể làm ngơ trước cảnh tượng bất bình này, đặc biệt khi nó có thể mang lại cho hắn một cơ hội.

“Dừng tay!” Lăng Tiêu khẽ quát, thân ảnh hắn như một làn gió, xuất hiện giữa đám cường đạo và chiếc xe ngựa.

Đám cường đạo ngạc nhiên, lập tức quay lại nhìn Lăng Tiêu. Tên thủ lĩnh nhíu mày, nhìn thấy Lăng Tiêu chỉ là một thiếu niên trẻ tuổi, tu vi cũng chỉ Luyện Khí Cảnh viên mãn, hắn ta cười khẩy: “Ồ, lại có một tên nhóc không biết sống chết muốn làm anh hùng sao? Mau cút đi, nếu không đừng trách lão tử không khách khí!”

Lăng Tiêu không nói nhiều. Hắn biết, lời nói lúc này không có tác dụng. Hắn vận chuyển chân nguyên, một luồng khí thế mạnh mẽ bùng nổ. Nguồn năng lượng từ Chí Tôn Thần Tàng âm thầm kích hoạt, khiến khí tức của hắn vượt xa một tu sĩ Luyện Khí Cảnh bình thường.

“Hừ, muốn chết thì lão tử sẽ thành toàn cho ngươi!” Tên thủ lĩnh không chút do dự, vung đao chém thẳng về phía Lăng Tiêu. Hắn ta tự tin với sức mạnh của mình, tin rằng có thể dễ dàng giải quyết tên thiếu niên này.

Nhưng Lăng Tiêu lại không hề né tránh. Hắn giơ tay, một luồng chân nguyên mạnh mẽ ngưng tụ trên lòng bàn tay. “Phá Thiên Chưởng!”

Một chưởng bộc phát, không chút hoa mỹ, nhưng ẩn chứa sức mạnh kinh người. Tên thủ lĩnh áo đen kinh hãi, cảm thấy một lực lượng không thể chống cự ập tới. Hắn ta chỉ kịp kêu lên một tiếng thảm thiết, cả người bị đánh bay, đập mạnh vào thân cây cổ thụ, thổ huyết ngất xỉu.

Đám cường đạo còn lại sững sờ. Thủ lĩnh của bọn họ, một tu sĩ Luyện Khí Cảnh viên mãn, lại bị một thiếu niên đánh bại chỉ bằng một chiêu? Điều này hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của bọn chúng.

“Ai dám ngăn cản, kết cục sẽ như hắn!” Lăng Tiêu lạnh lùng quét mắt nhìn đám cường đạo. Ánh mắt hắn sắc bén như kiếm, khiến bọn chúng không khỏi rùng mình. Chúng không còn chút ý chí chiến đấu nào, lập tức bỏ chạy tán loạn.

Sau khi đám cường đạo bỏ chạy, Lăng Tiêu thu hồi khí thế, quay lại nhìn chiếc xe ngựa. Các cận vệ bị thương nặng, nhưng vẫn cố gắng bò dậy, cảnh giác nhìn hắn.

“Các vị không cần lo lắng, ta không có ác ý,” Lăng Tiêu nói, giọng điệu bình thản. Hắn đi đến gần tên thủ lĩnh cường đạo đang bất tỉnh, lục soát người hắn ta. Hắn tìm thấy một túi trữ vật và một tấm bản đồ da cũ kỹ.

Tấm bản đồ này vẽ rất chi tiết, không chỉ bao gồm vùng Thiên Phong mà còn cả những vùng đất rộng lớn hơn, bao gồm cả Lạc Thủy Thành và một số tông môn nhỏ xung quanh. Trên bản đồ, Lạc Thủy Thành được đánh dấu bằng một biểu tượng đặc biệt, cho thấy tầm quan trọng của nó.

Đúng như hắn dự đoán, đây là một manh mối quan trọng. Lạc Thủy Thành chính là điểm đến tiếp theo của hắn.

Lúc này, cửa xe ngựa mở ra, một cô gái bước xuống. Nàng có dáng người mảnh mai, dung nhan thanh tú, đôi mắt to tròn, nhưng vẫn còn chút sợ hãi. Nàng mặc một bộ váy lụa màu xanh nhạt, toát lên vẻ tiểu thư khuê các. Chính là tiểu thư Lạc gia mà đám cường đạo muốn bắt cóc.

“Cảm ơn công tử đã ra tay cứu giúp. Tiểu nữ là Lạc Băng Nhi, con gái Lạc gia ở Lạc Thủy Thành. Xin hỏi ân nhân cao danh quý tánh?” Lạc Băng Nhi cúi người hành lễ, giọng nói dịu dàng nhưng vẫn còn chút run rẩy.

Lăng Tiêu hơi gật đầu: “Ta là Lăng Tiêu. Vô tình đi ngang qua.”

“Lăng công tử,” Lạc Băng Nhi khẽ gọi, sau đó nhìn về phía tên thủ lĩnh cường đạo đang ngất xỉu. “Công tử có thể cho tiểu nữ biết, công tử có định đi đâu không? Nếu không chê, Lạc gia chúng ta rất hoan nghênh công tử đến Lạc Thủy Thành làm khách, để chúng ta có cơ hội báo đáp ân tình này.”

Lăng Tiêu mỉm cười. Đây chính là điều hắn muốn. “Ta vốn đang có ý định đến Lạc Thủy Thành. Nếu Lạc tiểu thư đã ngỏ lời, vậy Lăng Tiêu xin được làm phiền.”

Lạc Băng Nhi vui mừng ra mặt: “Vậy thì tốt quá! Lạc gia chúng ta sẽ vô cùng vinh hạnh. Các cận vệ, mau chuẩn bị xe ngựa, chúng ta sẽ cùng Lăng công tử trở về Lạc Thủy Thành!”

Các cận vệ dù bị thương, nhưng cũng vội vàng làm theo. Lăng Tiêu nhìn tấm bản đồ trong tay, sau đó cất nó vào túi trữ vật. Hắn biết, Lạc Thủy Thành sẽ là cánh cửa dẫn hắn đến một thế giới rộng lớn hơn, nơi hắn có thể tiếp tục hành trình khai phá Chí Tôn Thần Tàng và tìm kiếm kẻ thù thực sự. Vùng đất phàm trần này, đã không còn giới hạn được hắn nữa rồi.

Chiếc xe ngựa lại khởi hành, mang theo Lăng Tiêu rời xa vùng núi hoang vu, hướng thẳng về phía Lạc Thủy Thành. Con đường phía trước, chắc chắn sẽ không hề bình yên, nhưng Lăng Tiêu không hề sợ hãi. Hắn đã sẵn sàng cho mọi thử thách.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8