Chí Tôn Vạn Đế
Chương 68
Chương 68
Tiếng hò reo cùng những ánh mắt nhìn theo Lăng Tiêu dần nhạt nhòa phía sau lưng hắn. Tấm thẻ học viên trong tay tựa như một cánh cửa, không chỉ mở ra con đường tiến vào Thanh Vân Học Viện mà còn dẫn lối đến một thế giới rộng lớn hơn, nơi những huyền thoại thực sự được tạo nên. Lăng Tiêu hít thở sâu, không khí ở đây dường như cũng nồng đậm linh khí hơn hẳn vùng đất phàm trần mà hắn vừa rời bỏ. Đại lục Huyền Giới, hắn đã tới.
Thanh Vân Học Viện. Cái tên này vang vọng trong tâm trí Lăng Tiêu, mang theo cả sự kỳ vọng và những thách thức tiềm ẩn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Những ánh mắt ghen tị và căm hờn của Trần Phong hay những kẻ khác chỉ là khởi đầu. Nơi này tập hợp vô số thiên tài từ khắp Huyền Giới, mỗi người đều mang trong mình sự kiêu hãnh và khát vọng chứng minh bản thân.
Theo chỉ dẫn đơn giản được khắc trên tấm thẻ, Lăng Tiêu tìm đến khu vực ký túc xá dành cho tân học viên. Những tòa kiến trúc đồ sộ, được chạm khắc tinh xảo, ẩn hiện trong làn sương mờ ảo của linh khí. Các con đường lát đá cổ kính uốn lượn giữa những vườn cây cảnh được chăm sóc tỉ mỉ, tạo nên một không gian vừa tráng lệ vừa tĩnh mịch. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ đang chảy ngầm dưới lòng đất, nuôi dưỡng toàn bộ học viện.
Phòng của Lăng Tiêu là một căn phòng nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi, có một giường ngủ đơn giản, một bàn đá để tu luyện, và một cửa sổ nhìn ra khu vườn xanh mát. Linh khí trong phòng cũng đậm đặc hơn bên ngoài, rất thích hợp cho việc bế quan. Hắn đặt tấm thẻ lên bàn, rồi ngồi xuống, bắt đầu điều tức. Cuộc thi vừa rồi đã tiêu hao không ít thể lực và linh lực, hắn cần nhanh chóng hồi phục để chuẩn bị cho những bước tiếp theo.
Sau khi linh lực đã ổn định, Lăng Tiêu đứng dậy, quyết định đi dạo một vòng quanh học viện để tìm hiểu. Hắn không phải là kẻ thích ngồi yên một chỗ. Hiểu rõ môi trường xung quanh là điều kiện tiên quyết để tồn tại và phát triển. Vừa ra khỏi ký túc xá, hắn đã bắt gặp vài nhóm học viên đang trò chuyện rôm rả, hoặc vội vã đi tới một khu vực nào đó. Họ đều mặc đồng phục của Thanh Vân Học Viện, màu xanh lam thẫm, với phù hiệu mây bay thêu trên ngực áo. Lăng Tiêu cũng nhận ra, đẳng cấp tu vi của họ rõ ràng cao hơn hẳn những gì hắn từng thấy ở gia tộc hay thị trấn nhỏ của mình.
Khi đi ngang qua một khu luyện võ rộng lớn, Lăng Tiêu dừng lại. Nơi đây có hàng chục đài tỷ võ, một số đang có người luyện tập, số khác thì trống. Linh lực bùng nổ, kiếm khí bay lượn, quyền cước giao thoa, tạo nên những âm thanh chói tai. Hắn quan sát một lúc, nhận thấy các học viên ở đây đều có những kỹ năng và công pháp khá độc đáo, không hề thua kém các trưởng lão ở vùng đất cũ của hắn. Đây chính là Huyền Giới, nơi quy tụ những người mạnh mẽ nhất.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau lưng Lăng Tiêu.
“Ngươi chính là Lăng Tiêu, kẻ đã đánh bại Trần Phong trong cuộc thi tuyển tân sinh?”
Lăng Tiêu quay đầu lại, thấy một nam tử trẻ tuổi, cao ráo, mặc đồng phục học viện, trên ngực áo có thêu thêm một huy hiệu hình kiếm bạc, biểu thị hắn là một học viên cốt cán hoặc có địa vị nhất định. Ánh mắt hắn ta sắc lạnh, đầy vẻ dò xét, kèm theo chút kiêu ngạo. Bên cạnh hắn là hai học viên khác, cũng mang vẻ mặt tương tự.
“Là ta,” Lăng Tiêu đáp, giọng bình thản.
“Ta là Lâm Uyên, học viên năm thứ ba của Kiếm Các,” Lâm Uyên nói, rồi nhếch mép cười khẩy. “Ngươi có chút tài năng, nhưng đừng tưởng rằng việc đánh bại một tên phế vật như Trần Phong là có thể vênh váo ở Thanh Vân Học Viện này. Nơi đây, cường giả như mây, thiên tài như nước. Ngươi chỉ là một tân sinh mới vào, tốt nhất nên giữ mình khiêm tốn.”
Lăng Tiêu không đáp lời. Hắn chỉ lặng lẽ nhìn Lâm Uyên, ánh mắt không hề dao động. Sự kiêu ngạo của tên này không khiến hắn bất ngờ, bởi hắn đã quá quen với những kiểu người như vậy. Ở bất cứ đâu, cường giả luôn có quyền lên tiếng.
Thấy Lăng Tiêu im lặng, Lâm Uyên tưởng rằng hắn đã bị dọa sợ, vẻ mặt càng thêm đắc ý. “Tốt nhất là ngươi nên biết điều. Trần Phong tuy phế, nhưng sau lưng hắn là Trần gia, một trong những thế lực lớn của Đan Đạo tại Huyền Giới. Ngươi đắc tội với hắn, sau này sẽ không dễ sống đâu.”
“Vậy sao?” Lăng Tiêu nhàn nhạt hỏi. “Ngươi đang cảnh cáo ta, hay là đang thay Trần Phong ra mặt?”
Ánh mắt Lâm Uyên chợt lóe lên vẻ hung ác. “Ngươi nói gì? Một tân sinh thấp kém như ngươi dám…!” Hắn định tiến lên, nhưng Lăng Tiêu đã phóng ra một luồng khí thế vô hình, tuy không mạnh mẽ đến mức áp đảo, nhưng lại mang theo một sự kiên định và sắc bén khó tả, khiến Lâm Uyên đột nhiên khựng lại. Một cảm giác bất an khó hiểu dâng lên trong lòng hắn.
Lăng Tiêu không đợi hắn nói hết, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu. “Nếu chỉ có vậy, ta xin phép. Ta còn nhiều việc phải làm hơn là nghe những lời vô vị này.”
Nói xong, Lăng Tiêu quay người, tiếp tục bước đi, để lại Lâm Uyên cùng hai tên đồng bọn đứng sững sờ tại chỗ. Lâm Uyên nghiến răng ken két, nắm chặt tay. Hắn không ngờ một tân sinh lại dám ngông cuồng như vậy. Cái khí thế vừa rồi của Lăng Tiêu, tuy yếu ớt, nhưng lại mang đến cho hắn một cảm giác áp lực khó tả, như thể đang đối mặt với một thanh kiếm sắc bén ẩn chứa trong vỏ. “Hừ, để xem ngươi có thể ngông cuồng được bao lâu,” hắn lẩm bẩm, ánh mắt đầy sự thù địch.
Lăng Tiêu không để tâm đến lời đe dọa của Lâm Uyên. Mục tiêu của hắn là trở thành Chí Tôn Vạn Đế, những lời nói suông của một học viên cấp thấp không thể làm hắn dao động. Hắn tiếp tục đi, và cuối cùng dừng lại trước một tòa tháp cổ kính, sừng sững giữa học viện. Trên cổng tháp, ba chữ lớn được khắc bằng nét bút rồng bay phượng múa: “Tàng Thư Các”.
Đây chính là nơi hắn cần đến. Thanh Vân Học Viện là một trong những học viện hàng đầu, chắc chắn Tàng Thư Các của nó phải chứa đựng vô số điển tịch, công pháp, và những bí mật của Huyền Giới. Hắn cần tìm hiểu sâu hơn về thế giới này, về các cảnh giới tu luyện, về các thế lực lớn, và quan trọng nhất, về Chí Tôn Thần Tàng và kẻ thù đã phong ấn mình. Những mảnh ký ức mơ hồ thỉnh thoảng lại lóe lên trong đầu hắn, nhưng vẫn còn quá mờ nhạt để ghép nối thành một bức tranh hoàn chỉnh.
Bước vào Tàng Thư Các, Lăng Tiêu cảm nhận một không gian rộng lớn đến choáng ngợp. Hàng ngàn giá sách cao vút tận trần, chứa đựng vô số cuốn sách cổ kính, ngọc giản, và bia đá. Một luồng khí tức cổ xưa, uyên bác tràn ngập không gian. Có vài học viên đang ngồi đọc sách trong im lặng, hoặc đang nghiên cứu các bản đồ cổ. Lăng Tiêu đến quầy quản lý, xuất trình thẻ học viên.
Một lão giả tóc bạc, râu dài, đang nhắm mắt dưỡng thần, từ từ mở mắt ra. “Tân sinh? Ngươi muốn tìm gì?”
“Vãn bối muốn tìm hiểu về lịch sử Huyền Giới, các cảnh giới tu luyện, và những điển tịch cổ xưa về linh khí và huyết mạch,” Lăng Tiêu cung kính đáp.
Lão giả gật đầu, chỉ tay vào một khu vực. “Khu vực đó chứa các điển tịch cơ bản về Huyền Giới và các cảnh giới tu luyện. Còn các典tịch cổ xưa về linh khí và huyết mạch thì nằm ở khu vực cao hơn, ngươi cần tích lũy công lao điểm mới có thể tiếp cận.”
Lăng Tiêu khẽ cúi đầu cảm ơn, rồi đi thẳng đến khu vực mà lão giả đã chỉ. Hắn bắt đầu lướt qua các giá sách, chọn lấy vài cuốn sách dày cộp về lịch sử Huyền Giới và giới thiệu về các cảnh giới tu luyện. Hắn tìm một góc yên tĩnh, ngồi xuống và bắt đầu đọc.
Qua những trang sách, một bức tranh hùng vĩ của Huyền Giới dần hiện ra trước mắt Lăng Tiêu. Huyền Giới không phải là một đại lục duy nhất, mà là một tập hợp các đại lục lớn nhỏ, được nối liền bởi các không gian bí ẩn và trận pháp cổ xưa. Các cảnh giới tu luyện được chia thành Phàm Nhân, Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Luyện Hư, Hợp Thể, Đại Thừa, và cuối cùng là Đại Đế. Mỗi cảnh giới đều có những chênh lệch sức mạnh khủng khiếp, và việc đột phá một cảnh giới lớn có thể mất hàng chục, hàng trăm năm.
Hắn cũng đọc được về các thế lực lớn của Huyền Giới: Tứ Đại Thánh Địa, Bát Đại Gia Tộc, và vô số tông môn, học viện khác. Trần gia mà Lâm Uyên nhắc đến chỉ là một trong Bát Đại Gia Tộc, chuyên về Đan Đạo, nhưng vẫn có sức ảnh hưởng rất lớn.
Lăng Tiêu càng đọc, tầm nhìn của hắn càng mở rộng. Hắn biết, con đường Đại Đế Vấn Đạo chỉ là một phần nhỏ trong hành trình của hắn. Mục tiêu cuối cùng là Vạn Giới Chinh Phạt, và sau đó là Chí Tôn Vĩnh Hằng. Để đạt được điều đó, hắn phải không ngừng mạnh mẽ hơn, không ngừng khám phá.
Khi màn đêm buông xuống, Lăng Tiêu vẫn miệt mài với các điển tịch. Hắn không chỉ đọc, mà còn suy ngẫm, đối chiếu với những kiến thức và cảm nhận mơ hồ của bản thân về Chí Tôn Thần Tàng. Hắn cảm thấy có một sợi dây liên kết giữa những gì hắn đang đọc và bí mật ẩn sâu trong huyết mạch mình. Dường như, Huyền Giới này, và thậm chí cả vũ trụ rộng lớn hơn, đang chờ đợi hắn khám phá.
Hắn lật đến một trang sách cổ nói về những chủng tộc cổ xưa và những di tích thần bí. Một từ khóa chợt đập vào mắt hắn: “Thần Khí Viễn Cổ”. Ngay lập tức, Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn khẽ rung động, như có một sự cộng hưởng nào đó. Lăng Tiêu nheo mắt, đọc kỹ hơn. Sách viết, những Thần Khí Viễn Cổ này ẩn chứa sức mạnh kinh thiên, có thể là chìa khóa để mở ra những bí mật của vũ trụ. Chúng thường xuất hiện trong các bí cảnh, di tích cổ xưa, hoặc được các thế lực mạnh mẽ cất giữ.
Một tia sáng lóe lên trong đầu Lăng Tiêu. Phải chăng, Chí Tôn Thần Tàng của hắn có liên quan đến một trong những Thần Khí Viễn Cổ này? Hay chính nó là một Thần Khí bị phong ấn?
Hắn gấp sách lại, đứng dậy. Đã đến lúc phải hành động. Việc đọc sách chỉ là lý thuyết, việc tu luyện và tìm kiếm cơ duyên mới là thực tế. Lăng Tiêu quyết tâm, hắn sẽ không chỉ dựa vào việc tu luyện trong phòng. Hắn sẽ tham gia vào các hoạt động của học viện, tìm kiếm các bí cảnh, tranh đoạt tài nguyên, và từng bước vén màn bí mật về thân thế của mình.
Bước ra khỏi Tàng Thư Các, ánh trăng đã treo lơ lửng giữa trời, chiếu sáng cả Thanh Vân Học Viện. Lăng Tiêu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao, lòng tràn đầy khát vọng. Con đường phía trước còn xa, nhưng hắn không hề sợ hãi. Đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc hành trình vĩ đại. Thanh Vân Học Viện, Huyền Giới, rồi vạn giới, tất cả sẽ phải chứng kiến sự trỗi dậy của Chí Tôn Vạn Đế!