Chí Tôn Vạn Đế
Chương 67

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:48:54 | Lượt xem: 4

Chương 67: Thức Tỉnh Tại Thanh Vân

Dòng người tấp nập như thủy triều đổ về cổng Thanh Vân Học Viện, một quần thể kiến trúc hùng vĩ với những mái ngói xanh biếc vươn cao, ẩn hiện trong làn sương sớm bảng lảng. Hàng ngàn thiếu niên, thiếu nữ mang theo khát vọng và lo âu, chen chúc nhau bước qua cánh cổng đá cổ kính, nơi số phận tu luyện của họ có thể sẽ rẽ sang một trang mới. Lăng Tiêu đứng giữa đám đông, cảm nhận rõ rệt sự hỗn loạn nhưng cũng đầy nhiệt huyết xung quanh. Hắn hít một hơi thật sâu, ngọn lửa chí khí trong lồng ngực bùng cháy mãnh liệt.

Bên trong học viện là một quảng trường rộng lớn được lát đá xanh, nơi hàng trăm chiếc bàn đã được dựng lên, mỗi bàn có một vị trưởng lão hoặc đệ tử nội môn phụ trách việc kiểm tra. Tiếng xì xào bàn tán, tiếng hô gọi tên và tiếng những pháp khí va chạm vang vọng khắp nơi. Đây là cuộc thi tuyển sinh lớn nhất Đại Chu Quốc, nơi tập trung tinh hoa của cả một thế hệ.

Lăng Tiêu xếp hàng theo chỉ dẫn, ánh mắt lướt qua những gương mặt đầy tự tin của các công tử, tiểu thư đến từ các thế gia lớn. Họ mặc những bộ y phục lụa là, bên hông đeo ngọc bội sáng chói, khí tức tu luyện hiển lộ rõ ràng, không ngừng khoe khoang về thành tích của mình. Hắn không khỏi bật cười khẩy, những kẻ này vẫn còn quá non nớt, chưa từng nếm trải mùi vị của sự thật nghiệt ngã.

Đến lượt Lăng Tiêu, hắn bước tới bàn kiểm tra thứ bảy, nơi một vị trưởng lão tóc bạc phơ với khuôn mặt nghiêm nghị đang ngồi. Bên cạnh ông là một khối đá đen nhánh khổng lồ, cao tới ngực người, tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa huyền bí. Đó chính là Thức Linh Thạch, vật phẩm dùng để kiểm tra căn cốt và tiềm năng tu luyện của thí sinh.

“Tên?” Trưởng lão hỏi, giọng nói trầm ổn.

“Lăng Tiêu.” Hắn đáp, thản nhiên.

“Đặt tay lên Thức Linh Thạch.”

Lăng Tiêu làm theo. Ngay khi lòng bàn tay hắn tiếp xúc với bề mặt lạnh lẽo của Thức Linh Thạch, một luồng năng lượng quen thuộc khẽ dao động trong cơ thể hắn. Đó là Chí Tôn Thần Tàng, đang âm thầm vận chuyển, nhưng bị một lực lượng vô hình nào đó kìm hãm, không cho bộc phát hoàn toàn. Hắn nhướng mày, có vẻ như phong ấn vẫn còn tác dụng, hoặc Thức Linh Thạch này không đủ khả năng để thăm dò chiều sâu tiềm năng của hắn.

Thức Linh Thạch khẽ rung lên, một luồng ánh sáng màu xám nhạt lập lòe yếu ớt, rồi nhanh chóng tắt ngấm. Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong chớp mắt, gần như không có gì đáng kể. Cả quảng trường dường như yên lặng trong giây lát, rồi tiếng xì xào lại nổi lên, kèm theo những tiếng cười khẩy.

“Ha! Lại là một phế vật nữa!”

“Cái gì vậy? Ánh sáng còn không bằng ta lúc ba tuổi.”

“Thật đáng xấu hổ! Đến đây làm gì cho phí công?”

Vị trưởng lão khẽ nhíu mày, ánh mắt tràn đầy thất vọng. Ông đã chứng kiến hàng ngàn thí sinh, nhưng chưa từng thấy ai có căn cốt yếu kém đến mức này. “Ngươi… căn cốt quá kém, không phù hợp với con đường tu luyện. Về đi.” Ông phất tay, không chút kiên nhẫn.

Lăng Tiêu không nói gì, chỉ khẽ nhếch mép. Những lời khinh miệt này, hắn đã nghe quá nhiều rồi. Hắn rút tay về, ánh mắt lại lướt qua đám đông, dừng lại ở một thiếu niên tuấn tú với y phục thêu rồng, khí tức ngạo nghễ. Đó là Mộ Dung Kiệt, một trong những thiên tài trẻ tuổi nổi bật nhất của Đại Chu Quốc, người vừa đạt được “Thiên Căn Kim Quang” trên Thức Linh Thạch, một thành tích khiến cả học viện phải trầm trồ.

Mộ Dung Kiệt nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt khinh bỉ, như thể nhìn một hạt bụi. “Loại phế vật như ngươi, cũng vọng tưởng bước vào Thanh Vân Học Viện sao? Đúng là không biết tự lượng sức mình!” Hắn cười lớn, khiến những đệ tử xung quanh cũng phụ họa theo.

Lăng Tiêu không đáp trả, chỉ lặng lẽ đi sang khu vực kiểm tra thứ hai: Đo lường thực lực chiến đấu. Hắn biết rõ, đây mới là sân khấu của hắn. Căn cốt có thể bị phong ấn, nhưng thực lực hắn đã đạt được bằng nỗ lực và Chí Tôn Thần Tàng là có thật.

Bài kiểm tra thực lực chiến đấu đơn giản hơn nhiều. Thí sinh sẽ tiến vào một trận pháp nhỏ, đối mặt với một khôi lỗi được lập trình để mô phỏng sức mạnh của một tu sĩ ở Luyện Cốt Cảnh sơ kỳ. Mục tiêu là đánh bại khôi lỗi trong thời gian nhanh nhất, hoặc duy trì được càng lâu càng tốt.

Lần lượt từng thí sinh bước vào. Mộ Dung Kiệt là người đầu tiên, hắn vận chuyển chân khí, tung ra một quyền pháp mạnh mẽ, chỉ trong ba chiêu đã đánh nát khôi lỗi. Tiếng reo hò vang dội, các trưởng lão gật gù tán thưởng. “Thiên tài đích thực!”

Khi đến lượt Lăng Tiêu, vị trưởng lão phụ trách kiểm tra, cũng chính là người vừa đánh giá căn cốt của hắn, khẽ lắc đầu. “Ngươi cứ thử đi, nhưng đừng cố quá sức. Nếu không được thì thôi.” Giọng điệu của ông ta rõ ràng là không còn chút hy vọng nào.

Lăng Tiêu không để tâm. Hắn bước vào trận pháp, đối mặt với khôi lỗi bằng gỗ sẫm màu, đôi mắt rỗng tuếch nhưng toát ra sát khí. Khôi lỗi lao tới, tung một quyền mang theo sức gió rít gào.

Đám đông bên ngoài bắt đầu chế giễu. “Xem kìa, tên phế vật kia còn không né được sao?”

Nhưng Lăng Tiêu không né. Hắn đứng yên, đợi tới khi nắm đấm của khôi lỗi chỉ còn cách mặt hắn gang tấc. Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt hắn vụt sáng. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể bỗng nhiên bùng nổ, một luồng sức mạnh cuồng bạo nhưng tinh khiết tuôn trào, xua tan đi cảm giác bị kìm hãm trước đó. Hắn không cần phải che giấu nữa. Chí khí của một Chí Tôn không cho phép hắn cúi đầu.

“Phá!”

Hắn quát khẽ một tiếng, một quyền tung ra. Quyền này không có bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ là một cú đấm thẳng tắp, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh của núi lửa phun trào. Không gian quanh nắm đấm của hắn dường như vặn vẹo. Nắm đấm va chạm với khôi lỗi.

“Rắc!”

Một tiếng động chói tai vang lên, không phải tiếng kim loại va chạm, mà là tiếng gỗ nứt vỡ. Khôi lỗi cứng rắn kia, dưới một quyền của Lăng Tiêu, không chỉ bị đánh bay ngược ra sau, mà còn vỡ vụn thành trăm mảnh, gỗ vụn bắn tung tóe khắp nơi. Phần ngực của khôi lỗi hoàn toàn lõm sâu vào, như bị một cỗ cự lực nghiền nát.

Quảng trường lại một lần nữa chìm vào im lặng. Nhưng lần này, không phải là sự im lặng của chế giễu, mà là sự im lặng của sự kinh hãi tột độ.

Vị trưởng lão phụ trách kiểm tra đứng bật dậy, đôi mắt mở to hết cỡ, râu tóc bạc phơ run rẩy. Ông không thể tin vào những gì mình vừa thấy. Một khôi lỗi cấp Luyện Cốt Cảnh sơ kỳ, được chế tạo từ gỗ Thiết Mộc bền chắc, lại bị đánh nát bằng một quyền? Ngay cả Mộ Dung Kiệt cũng phải dùng ba chiêu, và chỉ làm khôi lỗi bị nứt chứ không vỡ vụn như thế này!

Mộ Dung Kiệt, đang đứng giữa đám đông, khuôn mặt tuấn tú bỗng chốc trắng bệch. Nụ cười ngạo nghễ của hắn cứng đờ trên môi, ánh mắt tràn ngập vẻ khó tin và hoảng sợ. Hắn vừa gọi tên này là “phế vật” sao? Một phế vật có thể đánh nát khôi lỗi bằng một quyền?

Lăng Tiêu thu quyền về, vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Hắn nhìn đám đông đang chết lặng, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nửa vời. “Thức Linh Thạch không thể đo được chân tướng, nhưng sức mạnh thì không thể nói dối.”

Vị trưởng lão nuốt nước bọt, vội vàng bước tới, ánh mắt nhìn Lăng Tiêu giờ đây đã tràn ngập sự kính trọng và nghi ngờ. “Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Tại sao Thức Linh Thạch lại cho ra kết quả như vậy?”

Lăng Tiêu lắc đầu. “Thực lực của ta, chính là đáp án.” Hắn không muốn giải thích quá nhiều. Bí mật về Chí Tôn Thần Tàng không thể tiết lộ tùy tiện.

Mấy vị trưởng lão khác cũng vây lại, nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu như nhìn một quái vật. Một người trong số họ, Trưởng Lão Trần, người có uy tín cao nhất ở đây, bước tới, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn thấu tâm can Lăng Tiêu. “Chàng trai, ngươi có thể giấu được căn cốt, nhưng không giấu được tài năng. Ngươi không phải là phế vật, mà là một… kẻ quỷ dị!”

Ông ta không hề dùng từ “thiên tài”, mà là “quỷ dị”. Bởi vì, hiện tượng của Lăng Tiêu đã vượt quá mọi lý giải thông thường.

Lăng Tiêu bình tĩnh đáp: “Quỷ dị hay không, không quan trọng. Quan trọng là ta đã vượt qua kiểm tra, đúng không?”

Trưởng Lão Trần gật đầu, đôi mắt lóe lên sự hứng thú tột độ. “Đúng vậy! Ngươi không chỉ vượt qua, mà còn là người duy nhất trong lịch sử Thanh Vân Học Viện có thể đánh nát khôi lỗi cấp Luyện Cốt Cảnh sơ kỳ bằng một quyền trong kỳ thi tuyển sinh. Ngươi được nhận!”

Lời tuyên bố này như một quả bom ném vào giữa đám đông, khiến tất cả mọi người hoàn toàn bùng nổ. Từ “phế vật” bị khinh miệt, Lăng Tiêu chỉ trong phút chốc đã trở thành tâm điểm của sự chú ý, một hiện tượng chưa từng có. Những kẻ vừa chế giễu hắn đều cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn thẳng. Mộ Dung Kiệt nghiến răng ken két, ánh mắt tràn đầy sự căm hờn và ghen tị. Hắn biết, từ giờ trở đi, tên tuổi của Lăng Tiêu sẽ vang vọng khắp Thanh Vân Học Viện, và có thể còn xa hơn thế.

Lăng Tiêu đón lấy tấm thẻ học viên từ tay Trưởng Lão Trần, cảm nhận sức nặng của nó. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường Chí Tôn Vạn Đế của hắn, vừa mới chính thức bước những bước đầu tiên trên đại lục rộng lớn này. Thanh Vân Học Viện, các thiên tài của Huyền Giới, tất cả đều sẽ phải chứng kiến sự trỗi dậy của hắn!

Hắn quay người, bước đi kiêu ngạo, để lại phía sau một đám đông hỗn loạn và một huyền thoại vừa mới được khai sinh. Ngọn lửa khát vọng trong lòng hắn rực cháy hơn bao giờ hết. Hắn sẽ không chỉ chinh phục Thanh Vân Học Viện, hắn sẽ chinh phục cả Huyền Giới, rồi vạn giới, và cuối cùng, trở thành Chí Tôn Vĩnh Hằng!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8