Chí Tôn Vạn Đế
Chương 66
Chương 66: Thanh Vân Chi Lộ
Bình minh ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải xuống đỉnh núi sau Lăng Gia, nhuộm vàng bóng dáng cô độc của Lăng Tiêu. Hắn đứng đó, tựa như một pho tượng tạc từ đá, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi trùng điệp hòa vào nền trời xanh thẳm. Ba tháng qua, Lăng Tiêu đã không ngừng tu luyện, củng cố cảnh giới, khiến tu vi Trúc Cơ Cảnh tầng thứ bảy của hắn vững chắc như bàn thạch. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể đã được hắn điều động linh hoạt hơn, mỗi một động tác, mỗi một chiêu thức đều ẩn chứa lực lượng cuồng bạo mà tinh tế.
Lăng Tiêu hít sâu một hơi khí lạnh của buổi sớm, cảm nhận sự thay đổi của cơ thể. Hắn không còn là thiếu niên yếu ớt, bị khinh miệt ngày nào. Giờ đây, hắn là một tu giả thực thụ, một thiên tài mà ngay cả Lăng Gia cũng phải ngước nhìn. Nhưng hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Thanh Vân Học Viện, một trong những học viện tu luyện hàng đầu của Đại Chu Quốc, mới chính là bước đệm đầu tiên để hắn tiến vào thế giới rộng lớn hơn.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên phía sau. Lăng Tiêu không quay đầu, nhưng hắn biết đó là ai.
“Tiêu nhi, con đã sẵn sàng chưa?” Giọng nói trầm ấm của Lăng Thiên Hùng vang lên, pha lẫn chút lo lắng và tự hào.
Lăng Tiêu khẽ gật đầu, xoay người lại. Dưới ánh bình minh, khuôn mặt Lăng Thiên Hùng hiện rõ vẻ già nua, nhưng đôi mắt ông vẫn sáng quắc. “Gia chủ, con đã chuẩn bị xong xuôi.”
Lăng Thiên Hùng tiến lại gần, vỗ nhẹ lên vai Lăng Tiêu. “Con đi đường cẩn thận. Bên ngoài hung hiểm, không như Lăng Gia. Hãy nhớ, dù con đi đâu, Lăng Gia vẫn luôn là nhà của con.”
Lăng Tiêu cúi người thật sâu. “Con sẽ không quên. Lăng Tiêu này có được ngày hôm nay, một phần lớn là nhờ có Gia chủ và Lăng Gia che chở.”
Ngay lúc đó, một bóng hình yểu điệu khác cũng tiến đến, là Lăng Y Tuyết. Nàng khoác trên mình bộ trang phục thanh nhã, ánh mắt hơi đỏ hoe nhưng vẫn cố nén. “Ca ca, muội sẽ nhớ huynh lắm. Huynh phải… phải bảo trọng.”
Lăng Tiêu nhìn Lăng Y Tuyết, khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi mà hắn dành cho người ngoài Lăng Thiên Hùng. “Y Tuyết, muội cũng vậy. Hãy chăm sóc tốt cho Gia chủ và bản thân. Đừng quên tu luyện.”
Lăng Y Tuyết gật đầu lia lịa, nước mắt không kìm được chảy xuống. Nàng biết, sau ngày hôm nay, Lăng Tiêu sẽ bước vào một thế giới hoàn toàn khác, và khoảng cách giữa họ sẽ ngày càng xa.
Sau những lời dặn dò cuối cùng, Lăng Tiêu không chần chừ thêm nữa. Hắn biết, càng kéo dài, càng khó dứt. Hắn quay người, thân ảnh như một mũi tên lao xuống núi, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của Lăng Thiên Hùng và Lăng Y Tuyết. Hắn không ngoảnh lại, vì hắn biết mình đang hướng về phía trước, về một tương lai mà hắn phải tự mình tạo ra.
Lăng Tiêu bước chân trên con đường mòn quen thuộc, nhưng tâm trạng đã hoàn toàn khác. Hắn không cưỡi ngựa, cũng không dùng bất kỳ phương tiện nào. Hắn muốn dùng chính đôi chân mình để cảm nhận con đường này, con đường đầu tiên dẫn hắn ra khỏi Phàm Trần, tiến vào Huyền Giới. Tốc độ của hắn cực nhanh, mỗi bước chân đều mang theo một luồng linh lực nhẹ nhàng, giúp hắn lướt đi như một làn gió.
Thanh Vân Thành, nơi tọa lạc của Thanh Vân Học Viện, cách Lăng Gia hơn ngàn dặm. Với tốc độ hiện tại của Lăng Tiêu, hắn dự tính mất khoảng mười ngày. Khoảng thời gian này đủ để hắn làm quen với thế giới bên ngoài, và cũng đủ để hắn gặp phải một vài “thử thách” đầu tiên.
Quả nhiên, sau ba ngày hành trình, khi Lăng Tiêu đang băng qua một khu rừng rậm rạp mang tên “U Minh Lâm”, hắn cảm nhận được vài luồng khí tức ẩn nấp trong lùm cây. Đó là khí tức của những tu giả cấp thấp, khoảng Trúc Cơ Cảnh tầng ba, bốn, nhưng bọn chúng không phải là người tốt.
“Ha ha, xem kìa, một tiểu tử đơn độc đi qua U Minh Lâm, đúng là tự tìm chết!” Một gã đàn ông râu quai nón, thân hình vạm vỡ, từ trong bụi rậm bước ra, trên tay cầm một thanh đại đao loang lổ vết máu. Phía sau hắn là ba tên đồng bọn khác, tất cả đều mang vẻ mặt hung tợn.
Lăng Tiêu dừng bước, ánh mắt lạnh lùng quét qua bốn tên cướp. “Tránh ra, ta không muốn dây dưa.”
Tên râu quai nón cười khẩy. “Không muốn dây dưa? Vậy thì để lại túi trữ vật và công pháp của ngươi rồi cút đi. Nếu không, đừng trách lão tử không khách khí!”
Lăng Tiêu không nói thêm lời nào. Hắn khẽ thở dài, trong lòng thầm nghĩ, thế giới bên ngoài quả nhiên không yên bình. Thân hình hắn chợt lóe lên, biến mất khỏi vị trí ban đầu. Tốc độ kinh người khiến bốn tên cướp giật mình.
“Cẩn thận!” Tên râu quai nón hét lên, nhưng đã quá muộn.
Một luồng kình phong sắc bén xẹt qua, tên cướp đứng gần Lăng Tiêu nhất chưa kịp phản ứng đã cảm thấy một lực mạnh mẽ đánh vào ngực, xương sườn gãy rắc rắc. Hắn phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bay ngược ra sau, đập mạnh vào thân cây rồi bất tỉnh nhân sự.
Lăng Tiêu không dừng lại, như một bóng ma lướt qua ba tên còn lại. Hắn không dùng kiếm, chỉ dùng quyền cước. Mỗi một cú đấm, mỗi một cú đá đều mang theo sức mạnh bùng nổ của Chí Tôn Thần Tàng, khiến đối thủ không kịp trở tay. Chỉ trong chớp mắt, ba tên cướp còn lại cũng đã nằm la liệt trên mặt đất, kẻ gãy tay, kẻ gãy chân, không còn sức chống cự.
Tên râu quai nón nhìn cảnh tượng kinh hoàng trước mắt, mặt mũi tái mét. Hắn không ngờ một thiếu niên tưởng chừng yếu ớt lại có sức mạnh đáng sợ đến vậy. Hắn cố gắng gượng dậy, run rẩy nói: “Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?”
Lăng Tiêu lạnh nhạt nhìn hắn. “Một người qua đường.” Hắn không lấy bất kỳ vật phẩm nào của bọn chúng, chỉ thản nhiên bước qua, tiếp tục hành trình của mình. Đối với Lăng Tiêu, những tên cướp này chỉ là những con kiến hôi trên đường đi, không đáng để hắn lãng phí thời gian.
Sau sự kiện ở U Minh Lâm, Lăng Tiêu thận trọng hơn một chút, nhưng không hề sợ hãi. Hắn nhận ra, đây chính là cách thế giới tu luyện vận hành: mạnh được yếu thua. Hắn cần phải mạnh hơn nữa để bảo vệ bản thân và những người hắn quan tâm.
Mấy ngày tiếp theo, Lăng Tiêu không gặp thêm rắc rối nào lớn. Hắn dành thời gian để quan sát các thị trấn nhỏ, các đoàn lữ hành đi lại trên đường, và cả những tu giả khác mà hắn bắt gặp. Hắn dần hình dung ra một bức tranh lớn hơn về Đại Chu Quốc, về các thế lực, các tông môn nhỏ lẻ rải rác. Hắn cũng gặp thoáng qua một vài thiếu niên, thiếu nữ cùng tuổi, có vẻ cũng đang trên đường đến Thanh Vân Học Viện. Họ đa phần đều là những thiên tài từ các gia tộc hoặc tông môn nhỏ, mang theo sự kiêu ngạo và khát vọng chinh phục.
Cuối cùng, sau mười ngày miệt mài, một tòa thành khổng lồ sừng sững hiện ra trước mắt Lăng Tiêu. Tường thành cao vút, được xây bằng những khối đá xanh khổng lồ, vững chắc như một pháo đài. Các tòa tháp canh sừng sững vươn lên trời, trên đỉnh cắm những lá cờ bay phấp phới. Đây chính là Thanh Vân Thành, trung tâm của cả một vùng rộng lớn, và cũng là nơi Thanh Vân Học Viện đặt chân.
Dòng người ra vào cổng thành tấp nập, đủ mọi loại người: thương nhân, lính canh, tu giả, người phàm. Linh khí trong thành cũng nồng đậm hơn hẳn so với vùng đất Lăng Gia. Lăng Tiêu cảm thấy một làn sóng năng lượng mạnh mẽ phả vào mặt, khiến hắn hít thở sâu, cảm nhận sự sống động của nơi đây. Thanh Vân Thành không chỉ là một thành phố, nó là một thế giới thu nhỏ, nơi hội tụ của vô số cơ hội và thách thức.
Hắn đi theo dòng người vào thành. Ngay khi bước qua cổng, một cảm giác choáng ngợp ập đến. Các con phố rộng lớn, san sát những cửa hàng, quán rượu, và các tiệm buôn bán dược liệu, pháp khí. Tiếng rao hàng, tiếng trò chuyện, tiếng cười nói hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống. Trên đường phố, không ít tu giả cưỡi linh thú, hoặc dùng khinh công lướt qua, phô diễn tu vi của mình.
Lăng Tiêu không vội vàng tìm đến Thanh Vân Học Viện. Hắn muốn dành chút thời gian để quan sát, để hòa nhập vào không khí của Thanh Vân Thành. Hắn tìm một quán trọ nhỏ, thuê một căn phòng đơn giản, sau đó đi dạo quanh thành phố. Hắn đến các cửa hàng dược liệu, các tiệm pháp khí, lắng nghe những câu chuyện phiếm của người qua đường, thu thập thông tin về Thanh Vân Học Viện và các thế lực lớn trong thành.
Qua những lời đồn đại, Lăng Tiêu biết được Thanh Vân Học Viện là một trong ba học viện lớn nhất Đại Chu Quốc. Nó không chỉ đào tạo ra các tu giả mạnh mẽ mà còn là nơi tập trung của các thiên tài từ khắp nơi. Để được nhập học, ngoài việc có thiên phú tu luyện, còn phải vượt qua một loạt các bài kiểm tra gắt gao. Hơn nữa, học viện còn có hệ thống phân cấp nghiêm ngặt, từ học viên ngoại môn, nội môn, đến các đệ tử hạch tâm, và cuối cùng là các hạt giống chân truyền.
“Thanh Vân Học Viện… một nơi thú vị.” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ hứng thú. Hắn không sợ cạnh tranh, ngược lại, hắn khao khát nó. Hắn cần những đối thủ mạnh mẽ để thúc đẩy bản thân tiến xa hơn, để Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn được kích hoạt mạnh mẽ hơn nữa.
Ngày hôm sau, Lăng Tiêu tìm đến cổng Thanh Vân Học Viện. Nó không phải là một cánh cổng uy nghi như cổng thành, mà là một cổng vòm bằng đá cổ kính, ẩn mình giữa những hàng cây cổ thụ xanh um. Tuy nhiên, phía sau cánh cổng đó lại là cả một quần thể kiến trúc đồ sộ, những tòa nhà cao tầng vươn lên giữa mây trời, những sân luyện võ rộng lớn, và những tháp cao ẩn chứa bí mật. Linh khí tại đây còn nồng đậm hơn cả trong thành phố, tựa như đang đứng trong một động thiên phúc địa.
Trước cổng học viện, đã có hàng trăm thiếu niên, thiếu nữ tụ tập. Họ đều là những người tràn đầy nhiệt huyết, ánh mắt rực cháy khát vọng. Một số đến từ các gia tộc lớn, trang phục hoa lệ, khí chất bất phàm. Một số khác đến từ những nơi xa xôi, mang theo vẻ phong trần, nhưng ánh mắt kiên định không kém. Tất cả đều là những thiên tài, những người mang trong mình hy vọng thay đổi vận mệnh.
Lăng Tiêu hòa vào đám đông, lắng nghe những cuộc trò chuyện xung quanh. Hắn biết, bài kiểm tra nhập học sẽ bắt đầu trong vòng ba ngày tới. Trong lúc đó, các học viên tương lai có thể tìm hiểu thêm về học viện, hoặc chuẩn bị cho các bài kiểm tra sắp tới. Hắn cũng nhận ra, trong số những người đến đây, có không ít kẻ mang theo tâm tư cạnh tranh, thậm chí là thù địch.
Một giọng nói vang vọng đột ngột vang lên, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. “Các vị thiên tài trẻ tuổi, chào mừng đến với Thanh Vân Học Viện! Ta là Tôn Trưởng Lão, người phụ trách việc tuyển sinh năm nay. Ba ngày nữa, bài kiểm tra đầu tiên sẽ diễn ra. Hãy chuẩn bị tinh thần, vì Thanh Vân Học Viện không chào đón những kẻ yếu đuối và không có ý chí!”
Tôn Trưởng Lão là một lão giả râu tóc bạc phơ, nhưng ánh mắt tinh anh, khí thế mạnh mẽ, ít nhất cũng là tu giả Kết Đan Cảnh. Lời nói của ông ta như một gáo nước lạnh dội vào những kẻ còn đang mơ mộng, đồng thời cũng kích thích ý chí chiến đấu của những thiên tài chân chính.
Lăng Tiêu khẽ nhếch mép. Bài kiểm tra ư? Hắn không sợ. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn đang âm thầm vận chuyển, chờ đợi thời khắc được bộc lộ. Thanh Vân Học Viện, các thiên tài của Đại Chu Quốc, tất cả đều sẽ là những viên đá lót đường cho hành trình Chí Tôn Vạn Đế của hắn. Đây mới chỉ là bước khởi đầu, một bước khởi đầu đầy hứa hẹn, nơi hắn sẽ bắt đầu xây dựng huyền thoại của riêng mình.
Hắn nhìn về phía những tòa tháp cao vút ẩn hiện trong sương mờ của học viện, nơi chứa đựng vô vàn tri thức và cơ duyên. Ngọn lửa khát vọng trong lòng hắn bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn sẽ không chỉ gia nhập Thanh Vân Học Viện, hắn sẽ chinh phục nó!
“Thanh Vân Học Viện… ta đến rồi!”