Chí Tôn Vạn Đế
Chương 62
Tiếng thì thầm của Lăng Tiêu tan vào gió núi, mang theo khát vọng cháy bỏng của một thiếu niên từng bị coi là phế vật. Hắc Thạch Thành, nơi gắn liền với những ký ức đau buồn và cả sự trưởng thành ban đầu của hắn, giờ đã ở phía sau. Trước mắt Lăng Tiêu là một chân trời mới, một thế giới rộng lớn và tràn đầy cơ hội mang tên Thái Cổ Linh Khê.
Hắn không đi vội. Lăng Tiêu biết, từ Hắc Thạch đến Thái Cổ Linh Khê không phải là một quãng đường ngắn, cũng không hề dễ dàng. Đó là một cuộc hành trình vượt qua hàng vạn dặm núi non hiểm trở, băng qua những hoang mạc chết chóc và những cánh rừng nguyên sinh chưa từng có dấu chân người. Hắn cần chuẩn bị kỹ lưỡng, không chỉ về vật chất mà còn về tâm lý. Cái thế giới mà hắn sắp đặt chân tới, chắc chắn sẽ không còn đơn giản như Hắc Thạch, nơi mà Kim Đan kỳ đã được coi là đỉnh cao.
Trong suốt mấy ngày sau đó, Lăng Tiêu củng cố lại tu vi. Hắn đã đạt tới Kim Đan kỳ đỉnh phong, nhưng hắn cảm thấy vẫn chưa đủ. Thái Cổ Linh Khê là nơi tụ tập của những thiên tài, của những tông môn lớn, nơi mà những cường giả Nguyên Anh, Hóa Thần thậm chí còn Chân Thần cũng có thể ẩn mình. Ở đó, Kim Đan kỳ có lẽ chỉ là khởi điểm. Hắn tập trung vào việc hấp thu Linh khí trong cơ thể, luyện hóa Kim Đan càng thêm vững chắc, đồng thời tinh luyện các công pháp và võ kỹ mà hắn đã học được từ Chí Tôn Thần Tàng, chuẩn bị cho những thử thách cam go hơn.
Chí Tôn Thần Tàng, nguồn gốc sức mạnh bí ẩn của hắn, vẫn còn chìm trong sương mù. Lăng Tiêu cảm nhận được rằng, mỗi khi hắn đột phá một cảnh giới, một phần nhỏ của Thần Tàng lại được giải phóng, ban cho hắn sức mạnh và những mảnh ký ức mơ hồ. Hắn tin rằng, chỉ khi đến Thái Cổ Linh Khê, nơi có linh khí dồi dào hơn và những bí ẩn cổ xưa được cất giấu, hắn mới có thể tìm thấy chìa khóa để khai mở hoàn toàn Thần Tàng, khám phá thân thế thật sự của mình, và tìm ra kẻ đã phong ấn hắn.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Lăng Tiêu một mình lên đường. Hắn không mang theo nhiều đồ đạc, chỉ có một chiếc túi trữ vật đơn giản chứa vài viên linh thạch, một ít đan dược cần thiết để phục hồi và giải độc, cùng thanh Hắc Kiếm đã cùng hắn trải qua bao trận chiến. Hắn chọn một con đường ít người qua lại, băng qua những dãy núi trùng điệp, tránh xa những thị trấn đông đúc để không gây sự chú ý và những phiền phức không cần thiết.
Hành trình kéo dài gần hai tháng. Lăng Tiêu phải đối mặt với vô số nguy hiểm: Linh thú hung hãn ẩn mình trong rừng sâu với tu vi không hề kém cạnh những tu sĩ Kim Đan, những trận bão cát dữ dội trên hoang mạc có thể nuốt chửng cả một đội quân, hay thậm chí là những kẻ cường đạo tu luyện dã tâm, chuyên cướp bóc trên con đường huyết mạch. Nhưng nhờ vào kinh nghiệm chiến đấu phong phú, sự nhạy bén của một kẻ từng sống trong hiểm nguy, và sức mạnh vượt trội của Chí Tôn Thần Tàng đang dần thức tỉnh, hắn đều vượt qua tất cả. Mỗi cuộc đối đầu là một lần tôi luyện, giúp hắn trưởng thành hơn, kiên cường hơn, và hiểu rõ hơn về thế giới tu luyện khắc nghiệt.
Cuối cùng, sau một chặng đường dài đầy gian khổ, Lăng Tiêu cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong môi trường xung quanh. Linh khí trở nên đậm đặc hơn, trong lành hơn, dường như mỗi hơi thở đều mang theo sự sống và năng lượng. Cảnh vật cũng dần thay đổi một cách ngoạn mục: những dãy núi đá khô cằn nhường chỗ cho những ngọn núi xanh tươi, hùng vĩ, cao ngất trời, mây trắng lững lờ trôi trên đỉnh, và những dòng suối trong vắt chảy róc rách qua thung lũng, tạo nên những thác nước hùng vĩ.
Đây chính là Thái Cổ Linh Khê! Một cảm giác hưng phấn dâng trào trong lòng Lăng Tiêu. Hắn đứng trên một ngọn đồi cao, phóng tầm mắt ra xa. Phía trước hắn là một vùng đất rộng lớn đến vô tận, nơi những ngọn núi cao ngất trời ẩn hiện trong sương khói mờ ảo, những dòng sông lớn uốn lượn như rồng, và những thành thị tráng lệ lấp lánh dưới ánh mặt trời, tựa như những bức tranh thủy mặc sống động. Ở xa xa, hắn còn có thể mơ hồ nhìn thấy những tòa tháp cao vút chạm mây, những kiến trúc cổ kính mang đậm dấu ấn thời gian, chắc chắn là những tông môn lớn hoặc học viện danh tiếng, nơi hội tụ tinh hoa tu luyện của Huyền Giới.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí tràn ngập buồng phổi, thấm nhuần từng tế bào. So với Hắc Thạch, linh khí ở đây dồi dào gấp mấy chục lần, thậm chí còn tinh thuần hơn, mang theo một loại năng lượng đặc biệt mà hắn chưa từng cảm nhận được. Đây là môi trường lý tưởng để tu luyện, không trách sao những cường giả vĩ đại đều xuất thân từ những vùng đất như thế này. “Chí Tôn Thần Tàng cũng đang sôi sục hơn,” Lăng Tiêu thầm nghĩ, “dường như nó cũng cảm nhận được sự đặc biệt của nơi đây.”
Khi Lăng Tiêu bắt đầu đi xuống đồi, hắn bắt gặp những nhóm người đầu tiên. Họ đều là những tu sĩ, ăn mặc chỉnh tề, khí chất bất phàm, ánh mắt kiên định. Tu vi của họ rõ ràng cao hơn hẳn những gì hắn từng thấy ở Hắc Thạch. Nhiều người đã đạt đến Kim Đan kỳ, thậm chí có cả những cường giả Nguyên Anh kỳ, điều mà ở Hắc Thạch được coi là truyền thuyết, những người có thể dễ dàng khai tông lập phái.
Hắn cố gắng hòa mình vào dòng người, giữ vẻ ngoài bình thường nhất có thể, không muốn phô trương. Mục tiêu đầu tiên của hắn là tìm hiểu về Thái Cổ Linh Khê, về các tông môn, các thế lực lớn, và đặc biệt là cách để gia nhập một học viện hay tông môn để tiếp tục con đường tu luyện của mình. Hắn biết, để phát triển nhanh nhất, hắn cần tài nguyên, công pháp cao cấp và sự chỉ dẫn từ những người có kinh nghiệm, những thứ mà hắn không thể tự tìm kiếm ở một nơi xa lạ.
Đi qua một con đường mòn, Lăng Tiêu nghe thấy tiếng bước chân dồn dập phía sau. Một nhóm ba thanh niên đang nhanh chóng đuổi kịp hắn. Họ đều có vẻ ngoài kiêu ngạo, trang phục thêu thùa hoa mỹ bằng những chất liệu quý giá, và mang theo những bảo kiếm sáng loáng, toát ra khí thế bức người. Tu vi của họ đều ở Kim Đan kỳ trung kỳ hoặc hậu kỳ, nhưng có vẻ như họ đến từ một thế lực lớn nào đó, được nuông chiều từ nhỏ.
“Này, thằng nhóc kia! Tránh đường!” Một tên trong số đó lên tiếng, giọng điệu ngạo mạn, ánh mắt khinh thường. Hắn là người cao nhất, dáng vẻ tự phụ, có vẻ là kẻ cầm đầu.
Lăng Tiêu nhướng mày. Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng không thích bị người khác khiêu khích vô cớ. Hắn đứng yên, không nhúc nhích, ánh mắt vẫn bình thản nhìn về phía trước.
Tên thanh niên kia thấy Lăng Tiêu không phản ứng, liền cau mày khó chịu. “Ngươi là kẻ nào? Dám không nghe lời bổn công tử? Ngươi có biết ta là ai không?” Hắn vung tay, một luồng linh lực mạnh mẽ mang theo sát khí nhẹ quét về phía Lăng Tiêu, ý đồ hất Lăng Tiêu sang một bên, dạy cho hắn một bài học về sự lễ độ.
Lăng Tiêu khẽ cười khẩy trong lòng. Luồng linh lực này đối với hắn mà nói chẳng thấm vào đâu, chỉ như một cơn gió nhẹ. Hắn chỉ nhẹ nhàng nghiêng người, luồng linh lực lướt qua vai hắn, không hề chạm vào, thậm chí còn không khiến vạt áo hắn lay động. Ngay lập tức, hắn cảm nhận được sự kinh ngạc pha lẫn chút khó tin trong ánh mắt của ba thanh niên kia.
“Ngươi… Ngươi dám tránh đòn của ta?” Kẻ cầm đầu ngạc nhiên tột độ, rồi tức giận bùng lên. “Xem ra ngươi cũng có chút bản lĩnh, nhưng muốn đối đầu với ta, Lưu Vân công tử, e là ngươi còn non lắm! Ngươi nghĩ mình là ai mà dám làm ngơ lời ta?”
Hắn rút thanh bảo kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm ánh lên hàn quang lạnh lẽo, toát ra một luồng kiếm ý sắc bén. “Ta khuyên ngươi nên cút đi ngay lập tức, đừng để ta phải động thủ thực sự. Nơi này là địa phận của Lưu gia ta, một trong Tứ Đại Gia Tộc của Linh Khê Thành, không phải nơi cho những kẻ không biết điều như ngươi.”
“Lưu gia?” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Hắn không biết gì về Lưu gia, nhưng cái tên “Tứ Đại Gia Tộc của Linh Khê Thành” cho thấy đây là một thế lực không nhỏ. Tuy nhiên, nếu đối phương đã chủ động khiêu khích và sỉ nhục, hắn cũng không thể lùi bước hay nhượng bộ. Nguyên tắc của hắn là không gây sự, nhưng cũng không sợ sự.
“Ta chỉ là một người qua đường, không có ý muốn gây sự với quý công tử,” Lăng Tiêu nói, giọng điệu bình thản, không chút sợ hãi. “Nếu quý công tử muốn đi, xin cứ tự nhiên, ta sẽ không cản đường. Nhưng nếu muốn gây khó dễ, ta e rằng quý công tử đã chọn nhầm người rồi.”
Lưu Vân công tử nghe vậy liền phá lên cười lớn, tiếng cười đầy khinh miệt và chế giễu, hai tên đồng bọn của hắn cũng cười theo, như thể Lăng Tiêu vừa nói một câu chuyện cười ngớ ngẩn nhất thế gian. “Ngươi nói gì? Chọn nhầm người? Ở Thái Cổ Linh Khê này, có ai dám nói chuyện như vậy với Lưu Vân công tử ta, một trong những thiên tài trẻ tuổi của Lưu gia? Ngươi chỉ là một kẻ mới đến, dám ăn nói ngông cuồng!” Hắn vung kiếm, một chiêu thức kiếm pháp tinh xảo được thi triển, kiếm khí sắc bén như tơ liễu, mang theo sức mạnh của Kim Đan kỳ hậu kỳ, xé gió lao tới, nhắm thẳng vào Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu vẫn không né tránh, hắn chỉ khẽ nhấc bàn tay phải. Một luồng linh lực vô hình nhưng cực kỳ hùng hậu bùng nổ từ lòng bàn tay hắn, tạo thành một bức tường năng lượng kiên cố. Kiếm khí của Lưu Vân công tử va vào bức tường vô hình đó, ngay lập tức bị tan rã thành từng mảnh nhỏ, không thể tiến thêm một tấc. Sức mạnh phản chấn cực lớn khiến Lưu Vân lảo đảo lùi lại mấy bước, hắn cảm thấy cánh tay cầm kiếm của mình tê dại, suýt nữa thì đánh rơi bảo kiếm.
Hai tên đồng bọn của Lưu Vân ngơ ngác, nụ cười trên môi chúng cứng đờ. Chúng chưa bao giờ thấy Lưu Vân công tử phải chật vật như vậy, đặc biệt là khi đối thủ chỉ nhẹ nhàng ra tay, thậm chí còn không rút vũ khí. Lăng Tiêu vẫn đứng đó, ung dung, tự tại, giống như một ngọn núi sừng sững không thể lay chuyển, tỏa ra một khí chất uy nghiêm khó tả.
“Ngươi… ngươi là ai?” Lưu Vân công tử kinh hãi tột độ, giọng nói lắp bắp. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh khủng khiếp ẩn chứa trong cơ thể Lăng Tiêu, vượt xa Kim Đan kỳ bình thường, thậm chí còn khiến hắn cảm thấy áp lực như đối mặt với một cường giả Nguyên Anh kỳ. Đây chắc chắn không phải là một kẻ vô danh tiểu tốt đến từ một vùng đất hẻo lánh.
“Ta là Lăng Tiêu,” Lăng Tiêu đáp, giọng điệu vẫn bình thản, không nhanh không chậm. “Ta chỉ muốn tìm một nơi để tu luyện, không muốn gây thù chuốc oán. Nhưng nếu các ngươi cứ muốn làm khó dễ, ta cũng không ngại cho các ngươi một bài học nhớ đời.” Ánh mắt hắn thoáng qua một tia lạnh lẽo, khiến Lưu Vân công tử rùng mình.
Lưu Vân công tử nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Hắn là một trong những thiên tài của Lưu gia, luôn được người khác kính trọng, nhưng trước mặt Lăng Tiêu, hắn cảm thấy mình chỉ như một con kiến hôi yếu ớt, dễ dàng bị nghiền nát. Hắn đã quá kiêu ngạo, coi thường người khác mà không biết trời cao đất rộng. Hắn nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt đầy sợ hãi, rồi quay sang hai tên đồng bọn ra hiệu bằng ánh mắt. “Chúng ta… chúng ta đi thôi! Nhanh!”
Ba người vội vã rời đi, tốc độ nhanh hơn cả khi họ đuổi kịp Lăng Tiêu, biến mất khỏi tầm mắt trong chốc lát. Lăng Tiêu nhìn bóng lưng bọn họ khuất dần, khẽ lắc đầu. “Thái Cổ Linh Khê này quả nhiên không thiếu những kẻ tự cao tự đại, nhưng cũng không thiếu những kẻ mạnh thực sự.”
Cái màn kịch nhỏ vừa rồi cũng giúp Lăng Tiêu hiểu rõ hơn về mức độ tu vi ở đây. Kim Đan kỳ đỉnh phong như hắn vẫn chưa đủ để hoành hành, nhưng cũng không đến nỗi bị coi thường. Quan trọng hơn, hắn đã thể hiện sức mạnh của mình một cách khéo léo, không quá phô trương nhưng đủ để khiến đối phương kiêng dè, tránh được những phiền phức không đáng có trong thời gian đầu.
Hắn tiếp tục hành trình, đi sâu hơn vào vùng đất Thái Cổ Linh Khê. Càng đi, hắn càng thấy được sự phồn thịnh và rộng lớn của nơi này. Những con đường lát đá xanh mướt, những cây cầu đá bắc qua sông lớn uốn lượn, những ngôi nhà kiến trúc tinh xảo và độc đáo, và đặc biệt là sự hiện diện dày đặc của những tu sĩ có tu vi cao, đủ mọi lứa tuổi. Hắn còn nhìn thấy những cửa hàng bán đủ loại linh dược quý hiếm, pháp bảo thượng phẩm, công pháp cổ xưa, những thứ mà ở Hắc Thạch chỉ có thể tìm thấy trong truyền thuyết hoặc chỉ tồn tại trong mơ.
Lăng Tiêu quyết định tìm đến một thành phố lớn gần nhất để thu thập thêm thông tin. Hắn cần một bản đồ chi tiết, một ít tài liệu giới thiệu về các tông môn và học viện danh tiếng, những địa điểm tu luyện tiềm năng. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình dài, một cuộc hành trình mà hắn sẽ phải đối mặt với vô số thử thách, từ những cuộc cạnh tranh khốc liệt đến những âm mưu thâm độc, nhưng cũng hứa hẹn vô vàn cơ hội để hắn trưởng thành, để hắn trở thành một tồn tại vĩ đại, thống ngự vạn giới.
Trong lòng hắn, ngọn lửa khát khao bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Thái Cổ Linh Khê, Huyền Giới, hắn đã đến đây. Hành trình Chí Tôn Vạn Đế, từ nay chính thức bắt đầu, với mỗi bước đi đều mang theo trọng trách và ý chí sắt đá của một tương lai Chí Tôn.