Chí Tôn Vạn Đế
Chương 61
Chương 61: Ly Biệt Hắc Thạch, Khởi Hành Linh Khê
Ánh trăng cuối cùng của đêm buông xuống thành trấn Hắc Thạch, đổ bóng lên những mái ngói cũ kỹ và những con hẻm tối tăm. Lăng Tiêu đứng bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch, nhưng trong lòng hắn lại dậy sóng. Hắn biết, đêm nay sẽ là đêm cuối cùng hắn ở lại nơi đã từng là nhà, cũng là nơi đã giam cầm hắn trong vỏ bọc phế vật suốt mười sáu năm.
Kẻ thù thực sự của hắn – những kẻ đứng sau việc phong ấn sức mạnh và ký ức, những kẻ đã đẩy hắn vào cảnh khinh miệt – vẫn còn ẩn mình đâu đó. Nhưng những tàn dư của thế lực từng hãm hại hắn trong thành trấn Hắc Thạch, những kẻ như Lưu Gia hay các thế lực phụ thuộc khác, vẫn là một mối đe dọa tiềm tàng. Chúng có thể không đủ sức mạnh để đối đầu trực diện với hắn nữa, nhưng sự bẩn thỉu của âm mưu và sự hèn hạ của những cuộc phục kích lén lút vẫn là điều hắn không thể xem thường.
Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. Hắn không có thời gian để lãng phí vào những con kiến hôi này. Mục tiêu của hắn là Thái Cổ Linh Khê, nơi hứa hẹn những cơ duyên lớn lao và những manh mối quan trọng hơn về thân thế thực sự của mình. Hắn đã quyết định, trước khi rời đi, hắn phải cắt đứt mọi mối liên hệ, mọi xiềng xích ràng buộc hắn với quá khứ ở Hắc Thạch, một cách triệt để.
Trong đêm tĩnh mịch, Lăng Tiêu không ngủ. Hắn kiểm tra lại những món đồ đã thu thập được: vài viên đan dược cấp thấp, một vài pháp khí sơ sài từ những kẻ hắn đã đánh bại, và đặc biệt là tấm bản đồ cổ mà hắn vô tình có được, chỉ dẫn đến một con đường ít người biết để đến Thái Cổ Linh Khê. Bản đồ này không chỉ giúp hắn tránh được những con đường chính đông đúc, mà còn có thể ẩn chứa vài bí mật chưa được khám phá.
Hắn cũng dùng chút thời gian để củng cố lại tầng tu vi hiện tại. Sau những trận chiến vừa qua, sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn đã được kích hoạt thêm một phần, giúp hắn đột phá lên tầng thứ bảy của Luyện Thể Cảnh, một cảnh giới mà ngay cả những trưởng lão mạnh nhất của Hắc Thạch cũng phải kính nể. Nhưng hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, và những cường giả thực sự còn nằm ở những Đại Cảnh Giới cao hơn.
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh hé rạng, nhuộm đỏ chân trời phía Đông, Lăng Tiêu mở cửa phòng. Một làn gió lạnh thổi qua, mang theo hơi sương và mùi đất ẩm. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tươi mới của buổi sáng, và sự thay đổi của chính bản thân mình.
Thế nhưng, ngay khi hắn vừa bước ra khỏi nhà trọ, một luồng sát khí lạnh lẽo đột ngột ập đến. Sáu bóng người mặc đồ đen, che kín mặt, từ những góc khuất bay ra, bao vây lấy hắn. Chúng cầm trong tay những lưỡi dao sắc bén, ánh mắt lóe lên vẻ tàn độc.
“Lăng Tiêu! Ngươi tưởng giết được Lưu Dật là có thể thoát khỏi Hắc Thạch này sao?” Một tên thủ lĩnh gầm lên, giọng nói khàn đặc.
Lăng Tiêu khẽ mỉm cười. “Quả nhiên không ngoài dự đoán. Các ngươi là tàn dư của Lưu Gia, hay những kẻ được Lưu Gia thuê mướn?”
“Không cần biết chúng ta là ai! Nhiệm vụ của chúng ta là lấy mạng ngươi, để ngươi vĩnh viễn không thể rời khỏi Hắc Thạch!” Tên thủ lĩnh hét lớn, ra hiệu cho đồng bọn tấn công.
Năm tên còn lại đồng loạt xông lên, tạo thành một vòng vây chặt chẽ. Kiếm quang lóe lên, sát khí bùng nổ. Đối với những người bình thường, đây là một cuộc phục kích chết người. Nhưng đối với Lăng Tiêu hiện tại, những kẻ này chỉ là những con ếch ngồi đáy giếng.
Lăng Tiêu không hề né tránh. Hắn đứng yên tại chỗ, trong nháy mắt, một luồng sức mạnh cuồng bạo bùng nổ từ cơ thể hắn. Đó là sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng, mặc dù chỉ là một phần nhỏ được giải phong, nhưng cũng đủ để nghiền nát những kẻ yếu ớt này.
“Hừ!” Hắn hừ lạnh một tiếng, tung ra một chưởng. Chưởng phong mang theo sức mạnh kinh người, không phải là chiêu thức võ học thông thường, mà là sự vận dụng trực tiếp năng lượng từ Chí Tôn Thần Tàng.
BÙM!
Hai tên thích khách đi đầu bị chưởng phong đánh trúng, thân thể chúng lập tức bị văng ngược ra sau, đập mạnh vào tường nhà, phun ra một ngụm máu lớn, rồi bất động. Chúng thậm chí còn không kịp kêu lên một tiếng.
Bốn tên còn lại kinh hãi. Chúng không ngờ Lăng Tiêu lại mạnh đến mức này. Sức mạnh này đã vượt xa những gì chúng từng biết về hắn, vượt xa bất kỳ cường giả nào trong thành trấn Hắc Thạch. Đây không còn là Lăng Tiêu phế vật mà chúng từng khinh miệt nữa.
“Ngươi… Ngươi đã đạt đến cảnh giới nào?” Tên thủ lĩnh run rẩy hỏi, ánh mắt tràn ngập vẻ sợ hãi.
Lăng Tiêu không trả lời. Hắn chỉ nhếch mép cười khẩy, sau đó thân ảnh hắn vụt biến mất. Tốc độ kinh người khiến những tên thích khách không kịp phản ứng. Một tiếng “Phập!” vang lên, tiếp đó là một tiếng thét thảm thiết. Lăng Tiêu đã xuất hiện phía sau một tên thích khách, bàn tay hắn xuyên thủng lồng ngực đối phương.
Máu tươi bắn ra, nhuộm đỏ cả mặt đất. Lăng Tiêu rút tay về, ánh mắt lạnh lẽo như băng. Hắn không còn là thiếu niên yếu đuối, lương thiện ngày xưa. Để sinh tồn trong thế giới này, để đạt được mục tiêu của mình, hắn buộc phải trở nên tàn nhẫn và quyết đoán.
Chỉ trong vài hơi thở, cả sáu tên thích khách đã ngã xuống, không một ai sống sót. Lăng Tiêu đứng giữa vũng máu, ánh mắt quét qua những thi thể lạnh lẽo. Đây là lời cảnh báo cuối cùng cho bất kỳ ai còn muốn gây trở ngại cho hắn ở Hắc Thạch.
“Hắc Thạch, từ giờ phút này, ngươi sẽ chỉ còn là một ký ức.” Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp nhưng tràn đầy quyết tâm.
Hắn không hề chần chừ. Quay lưng lại với những thi thể và thành trấn Hắc Thạch đang dần thức giấc, Lăng Tiêu sải bước về phía Đông. Phía trước hắn là một con đường mòn nhỏ, lẩn khuất giữa những rặng cây cổ thụ, dẫn vào một vùng núi non hiểm trở. Con đường này là lối tắt đến Thái Cổ Linh Khê, theo như tấm bản đồ cổ.
Khi Lăng Tiêu tiến sâu vào vùng núi, cảnh vật xung quanh bắt đầu thay đổi rõ rệt. Không khí trở nên trong lành hơn, mang theo mùi hương của cây cỏ và đất ẩm. Những cây cổ thụ cao vút che khuất ánh mặt trời, tạo nên một không gian u ám nhưng cũng đầy vẻ hoang sơ, hùng vĩ. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, tất cả đều tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp, khác xa với sự ồn ào và dơ bẩn của thành trấn.
Dọc đường đi, Lăng Tiêu gặp một vài dấu vết của linh thú cấp thấp, cho thấy sự sống hoang dã phong phú nơi đây. Hắn cẩn trọng hơn trong từng bước đi, không chỉ để tránh thú dữ, mà còn để đề phòng những kẻ tu luyện khác có thể ẩn mình trong núi sâu. Hắn biết, càng rời xa vùng đất phàm trần, thế giới tu luyện càng trở nên rộng lớn và phức tạp hơn, với những luật lệ riêng, và những mối nguy hiểm không lường trước được.
Sau ba ngày đêm băng rừng vượt núi, Lăng Tiêu cuối cùng cũng đến được một đỉnh núi cao nhất trong khu vực. Từ đây, tầm nhìn của hắn mở rộng ra vô tận. Phía xa, một dãy núi khổng lồ hiện ra, sừng sững vươn lên tận mây xanh. Những đỉnh núi đó không chỉ cao ngất trời, mà còn được bao phủ bởi một làn sương mù màu xanh nhạt kỳ lạ, toát ra một thứ linh khí nồng đậm mà Lăng Tiêu chưa từng cảm nhận được trước đây.
Đó chính là Thái Cổ Linh Khê.
Linh khí ở đây dày đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo thành những dải sương khói lượn lờ quanh các đỉnh núi, như thể một cõi tiên cảnh. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ đang chảy trong không khí, vô cùng khác biệt với linh khí loãng ở Hắc Thạch. Đây là vùng đất của những kẻ tu luyện thực thụ, của những tông môn lớn, và của những cơ duyên kinh thiên động địa.
Lăng Tiêu đứng trên đỉnh núi, nhìn về phía Thái Cổ Linh Khê, ánh mắt hắn rực cháy. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khát vọng được khám phá, được chinh phục. Nơi đó, hắn sẽ không còn là Lăng Tiêu phế vật của Hắc Thạch. Nơi đó, hắn sẽ bắt đầu hành trình khẳng định bản thân, tìm kiếm sự thật về thân thế, và từng bước một, vươn tới đỉnh cao Chí Tôn Vạn Đế.
“Thái Cổ Linh Khê… Ta đến đây!” Lăng Tiêu thì thầm, giọng nói tràn đầy quyết tâm. Hắn biết, cánh cửa của một thế giới hoàn toàn mới đã mở ra trước mắt hắn, một thế giới đầy rẫy thử thách nhưng cũng hứa hẹn vô vàn cơ hội để hắn trưởng thành, để hắn trở thành một tồn tại vĩ đại, thống ngự vạn giới.