Chí Tôn Vạn Đế
Chương 60
Lăng Tiêu bước đi trong con hẻm tối, bóng đêm nuốt chửng thân ảnh gầy gò của hắn. Cơn gió lạnh thoảng qua, mang theo mùi ẩm mốc và chút hơi thở nguy hiểm còn vương vấn từ cuộc đối đầu vừa rồi. Tâm trí hắn không ngừng tua lại những khoảnh khắc căng thẳng, những lời đe dọa từ Lạc gia, và cả sức mạnh vừa trỗi dậy trong huyết mạch của mình.
Lạc gia. Một cái tên từng khiến hắn phải cúi đầu, phải e sợ. Nhưng giờ đây, Lăng Tiêu đã nhận ra, đó chỉ là một con ếch ngồi đáy giếng. Thế giới bên ngoài, nơi ẩn chứa những thế lực đã phong ấn hắn, những kẻ đã cướp đi ký ức và sức mạnh chí tôn của hắn, chắc chắn còn hùng mạnh hơn Lạc gia gấp vạn lần. Cái cảm giác nhỏ bé, yếu ớt khi đối diện với sự thật này không làm hắn nản lòng, mà ngược lại, nó thắp lên ngọn lửa khao khát mãnh liệt hơn bao giờ hết.
“Chí Tôn Vạn Đế…” Hắn lẩm bẩm, âm thanh tan vào màn đêm. Đó không chỉ là một danh xưng, mà là con đường, là vận mệnh mà hắn phải tự tay khai phá. Để đạt được điều đó, hắn cần mạnh hơn, khôn ngoan hơn, và không ngừng tìm kiếm bí mật ẩn giấu trong bản thân mình.
Hắn trở về căn phòng nhỏ của mình, một nơi trú ẩn đơn sơ mà hắn đã tìm được sau khi rời khỏi Lăng gia. Căn phòng không có gì đặc biệt, chỉ có một chiếc giường gỗ đơn giản và một cái bàn cũ kỹ, nhưng nó mang lại cho hắn sự yên bình cần thiết để tĩnh tâm. Hắn ngồi xuống, hít thở sâu, cố gắng loại bỏ tạp niệm khỏi tâm trí.
Bàn tay hắn khẽ chạm vào không gian trữ vật. Ngay lập tức, một luồng ý niệm quen thuộc hiện lên, và một vật thể nhỏ, lấp lánh xuất hiện trong lòng bàn tay hắn. Đó là ngọc giản thần bí, thứ mà hắn đã có được từ lâu, nhưng vẫn chưa thể khám phá hết bí ẩn của nó.
Ngọc giản có màu xanh lục sẫm, bề mặt nhẵn bóng, tỏa ra một thứ ánh sáng mờ ảo, dường như ẩn chứa cả một vũ trụ thu nhỏ bên trong. Lăng Tiêu biết, đây là chìa khóa để hắn tiến xa hơn trên con đường tu luyện. Hắn đã cố gắng dùng linh lực thông thường để dò xét nó nhiều lần, nhưng ngọc giản vẫn im lìm, không một chút phản ứng. Tuy nhiên, sau khi Chí Tôn Thần Tàng trong hắn thức tỉnh một phần, hắn cảm thấy có một sợi dây liên kết vô hình giữa hắn và ngọc giản.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung ý niệm, dẫn dắt một luồng sức mạnh đặc biệt từ Chí Tôn Thần Tàng, một luồng năng lượng nguyên thủy, cổ xưa mà hắn vừa mới cảm nhận được. Luồng năng lượng này không giống linh lực thông thường, nó mang theo sự uy nghiêm và bá đạo, như thể đến từ tận cùng của vũ trụ.
Khi luồng năng lượng này chạm vào ngọc giản, vật thể trong tay Lăng Tiêu đột nhiên rung lên bần bật. Ánh sáng xanh lục bùng lên mạnh mẽ, chiếu rọi cả căn phòng. Những đường vân phức tạp, ẩn hiện trên bề mặt ngọc giản, giờ đây như sống động, uốn lượn và xoắn xuýt, tạo thành những ký tự cổ xưa mà Lăng Tiêu chưa từng thấy bao giờ.
Một luồng thông tin khổng lồ, như thủy triều dâng, ập thẳng vào thức hải của Lăng Tiêu. Hắn rên lên một tiếng trầm đục, đầu óc quay cuồng, như thể có hàng vạn thanh kiếm đang đâm xuyên qua não bộ. Nhưng hắn cố gắng chịu đựng, bởi hắn biết, đây là cơ hội ngàn vàng.
Trong vô số những mảnh vụn thông tin hỗn loạn, Lăng Tiêu bắt đầu nhận ra những hình ảnh, những đoạn ký ức đứt quãng. Đó không phải là ký ức của hắn, mà là của một tồn tại khác, một tồn tại vô cùng cổ xưa và hùng mạnh. Hắn thấy những thế giới rộng lớn, những tinh không bao la, những vị thần linh uy nghi, những trận chiến kinh thiên động địa, và một cái tên vang vọng trong tâm trí hắn: “Thần Giới Cổ Điển”.
“Thần Giới Cổ Điển…” Hắn thì thầm, cảm thấy một sự rung động sâu sắc từ tận cùng huyết mạch. Ngọc giản này không chỉ là một công pháp, mà là một di sản, một bộ sưu tập những tri thức, công pháp, và bí mật của một kỷ nguyên đã bị lãng quên.
Trong số vô vàn thông tin, Lăng Tiêu nắm bắt được một phần quan trọng nhất: một phương pháp tu luyện đặc biệt, được gọi là “Chí Tôn Thôn Thiên Quyết”. Đây không phải là một công pháp thông thường, mà là một phương pháp để hấp thu và luyện hóa vạn vật, biến chúng thành năng lượng cho Chí Tôn Thần Tàng. Nó cũng chứa đựng một phần của “Thức Tỉnh Quyết”, chìa khóa để dần dần mở khóa những tầng phong ấn sâu hơn trong cơ thể hắn.
Cùng với Chí Tôn Thôn Thiên Quyết, ngọc giản còn chỉ dẫn hắn đến một nơi. Một địa điểm không xa thành trấn Hắc Thạch, ẩn mình trong một dãy núi hoang vu, nơi được gọi là “Thái Cổ Linh Khê”. Theo ngọc giản, nơi đó chứa đựng một số di sản cổ xưa, và quan trọng hơn, một loại linh dược quý hiếm có thể giúp hắn đẩy nhanh quá trình thức tỉnh Chí Tôn Thần Tàng. Nhưng đồng thời, nó cũng là nơi ẩn chứa nguy hiểm, với những linh thú mạnh mẽ và có thể là cả những thế lực khác đang rình rập.
Cuộc đối đầu với Lạc gia bỗng trở nên tầm thường. Kế hoạch ban đầu của Lăng Tiêu là củng cố sức mạnh trong thành trấn, rồi từ từ tìm kiếm đường ra. Nhưng giờ đây, ngọc giản đã vẽ ra một con đường rõ ràng hơn, dù đầy chông gai. Hắn không thể chần chừ.
Lăng Tiêu mở mắt, ánh sáng xanh lục từ ngọc giản dần tắt đi, nó trở lại trạng thái im lìm như ban đầu. Tuy nhiên, nội dung của nó đã khắc sâu vào tâm trí hắn. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh mới đang chảy trong huyết mạch, không chỉ là sự phục hồi của Chí Tôn Thần Tàng, mà là sự dẫn dắt của Chí Tôn Thôn Thiên Quyết, giúp hắn cảm nhận linh khí xung quanh một cách rõ rệt hơn, tinh thuần hơn.
Trong vài ngày tiếp theo, Lăng Tiêu bắt đầu tu luyện Chí Tôn Thôn Thiên Quyết. Hắn kinh ngạc nhận ra, tốc độ hấp thu linh khí của mình đã tăng lên gấp bội. Từng luồng linh khí từ trời đất, từ vạn vật, đều được Chí Tôn Thần Tàng biến thành năng lượng tinh thuần, bồi đắp cho cơ thể hắn. Hắn cảm thấy cơ thể mình như một cái hố không đáy, không ngừng nuốt chửng linh khí, chuyển hóa thành sức mạnh. Cảnh giới của hắn, từng bị đình trệ, nay bắt đầu có dấu hiệu đột phá.
Cùng với việc tu luyện, Lăng Tiêu cũng bắt đầu chuẩn bị cho chuyến đi đến Thái Cổ Linh Khê. Hắn cần một số vật phẩm thiết yếu, vũ khí, và quan trọng nhất là phải đảm bảo an toàn cho bản thân trước khi rời đi. Lạc gia, dù không đáng sợ như kẻ thù thực sự của hắn, vẫn là một mối đe dọa tiềm tàng trong thành trấn Hắc Thạch. Hắn cần phải xử lý nốt tàn dư của họ, hoặc ít nhất là khiến họ không thể gây trở ngại cho hắn trong thời gian tới.
“Thái Cổ Linh Khê…” Lăng Tiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng rọi chiếu lên những đỉnh núi mờ ảo phía xa. Đó là điểm khởi đầu mới của hắn. Hắn sẽ không còn là thiếu niên phế vật bị ruồng bỏ nữa. Hắn sẽ là người khai phá con đường của riêng mình, từng bước một, tiến đến đỉnh cao Chí Tôn Vạn Đế.
Hành trình này, dù mới chỉ bắt đầu, nhưng đã hứa hẹn những thử thách lớn lao và những cơ duyên kinh thiên động địa. Lăng Tiêu biết, hắn phải mạnh mẽ hơn, bởi vì ngoài kia, một thế giới tu luyện rộng lớn đang chờ đợi, và những kẻ thù hùng mạnh đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi giây phút hắn lộ diện.