Chí Tôn Vạn Đế
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:16:52 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 6: Sơ Nhập Huyền Giới

Bóng lưng thẳng tắp của Lăng Tiêu dần khuất dạng nơi chân trời, bỏ lại sau lưng Thiên Phong Thành nhỏ bé, nơi đã từng là nhà tù của định mệnh, giờ đây chỉ còn là một kỷ niệm mờ nhạt. Hắn đi về phía Đông, nơi ánh dương đầu tiên mỗi ngày rọi chiếu, nơi truyền thuyết kể về những vùng đất rộng lớn, những tông môn hùng mạnh và những cường giả có thể dời núi lấp biển.

Con đường đến Huyền Giới không hề bằng phẳng. Đó là một cuộc hành trình xuyên qua những dãy núi trùng điệp, những khu rừng rậm rạp và những sa mạc hoang vu. Lăng Tiêu không vội vã, hắn vừa đi vừa tu luyện, hấp thu linh khí thiên địa để củng cố cảnh giới của mình. Sau khi thức tỉnh Chí Tôn Thần Tàng và lột xác khỏi thân phận phế vật, tốc độ tu luyện của hắn đã đạt đến mức kinh người. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi rời khỏi Thiên Phong Thành, hắn đã đột phá từ Luyện Thể Cảnh tầng thứ chín lên tới Khai Mạch Cảnh tầng thứ ba, mỗi bước đi đều cảm nhận được sự tăng trưởng rõ rệt của sức mạnh.

Thế giới bên ngoài Thiên Phong Thành rộng lớn và nguy hiểm hơn hắn tưởng. Hắn đã gặp phải những linh thú hung tợn, những nhóm cường đạo tàn độc, và cả những tu sĩ cấp thấp tranh giành tài nguyên. Mỗi lần đối mặt với hiểm nguy, Lăng Tiêu đều vận dụng công pháp mà Chí Tôn Thần Tàng đã truyền thụ, chiêu thức uyển chuyển nhưng ẩn chứa sức mạnh bùng nổ. Hắn không còn là thiếu niên yếu ớt năm xưa, mà là một thợ săn dũng mãnh, một chiến binh không ngừng trưởng thành trong lửa thử thách.

Khoảng ba tháng sau, sau khi vượt qua một dải đất khô cằn rộng lớn, Lăng Tiêu cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong không khí. Linh khí trở nên đậm đặc hơn, cảnh vật cũng dần trở nên tươi tốt, trù phú. Những ngọn núi cao ngất trời xanh, những con sông rộng lớn uốn lượn như rồng, và những khu rừng cổ thụ vươn mình sừng sững. Đây chính là Huyền Giới, vùng đất của tu sĩ và cường giả.

Hắn đến một thị trấn nhỏ nằm dưới chân một ngọn núi lớn, được gọi là “Thanh Vân Trấn”. So với Thiên Phong Thành, Thanh Vân Trấn tuy nhỏ nhưng lại sầm uất hơn hẳn. Những cửa hàng bán dược liệu, pháp khí, công pháp mọc lên san sát. Dòng người qua lại tấp nập, trong đó có không ít tu sĩ với khí tức mạnh mẽ, khiến Lăng Tiêu cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt.

“Linh Hải Cảnh… Hóa Thần Cảnh… Thậm chí còn có cả Hư Không Cảnh!” Lăng Tiêu thầm thì, đôi mắt lóe lên tinh quang. Hắn đã tìm hiểu được hệ thống cảnh giới tu luyện ở Huyền Giới từ những tu sĩ mà hắn tình cờ gặp trên đường. Cảnh giới tu luyện ở Huyền Giới được chia thành: Linh Hải Cảnh, Hóa Thần Cảnh, Hư Không Cảnh, Sinh Tử Cảnh, Vấn Đạo Cảnh và trên nữa là Cảnh Giới Vương Giả, Hoàng Giả. Với sức mạnh Khai Mạch Cảnh tầng thứ ba của mình, Lăng Tiêu nhận ra mình chỉ là một tân binh yếu ớt ở đây, thậm chí còn chưa đạt đến Linh Hải Cảnh.

Tuy nhiên, hắn không hề nản lòng. Ngược lại, cảm giác bị thách thức này càng làm ý chí của hắn thêm kiên định. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn dường như cũng đang cộng hưởng, thúc giục hắn mạnh mẽ hơn nữa.

Lăng Tiêu tìm một quán ăn ven đường, gọi vài món đơn giản để lấp đầy dạ dày và lắng nghe tin tức. Các tu sĩ trong quán xì xào bàn tán về đủ loại chuyện, từ tin đồn về một bảo vật mới xuất hiện trong một bí cảnh, cho đến cuộc tranh giành giữa các tông môn lớn.

“Nghe nói, mấy ngày nữa là đến kỳ tuyển chọn đệ tử của Thanh Vân Tông rồi đó!” Một tu sĩ trung niên nói với giọng đầy phấn khích.

“Thanh Vân Tông? Tông môn hạng ba ở khu vực này thôi mà, có gì đáng nói chứ? Nếu là Phi Vân Các hay Hạo Thiên Phủ thì may ra.” Một tu sĩ khác khinh thường đáp lời.

“Hừ, hạng ba thì sao? Có thể gia nhập Thanh Vân Tông đã là ước mơ của biết bao nhiêu người rồi. Hơn nữa, Thanh Vân Tông cũng có một vị trưởng lão là cường giả Hư Không Cảnh đấy!”

Lăng Tiêu lắng nghe chăm chú. Thanh Vân Tông. Một tông môn. Đây chính là cơ hội để hắn bắt đầu hành trình tu luyện chính thức ở Huyền Giới. Dù chỉ là tông môn hạng ba, nhưng đối với một người vừa đặt chân đến đây như hắn, đó đã là một bước khởi đầu không tồi. Hắn cần một nền tảng, một nơi để tìm hiểu sâu hơn về thế giới này và hệ thống tu luyện của nó.

Khi hắn đang tính tiền, một nhóm thanh niên kiêu ngạo bước vào quán. Họ mặc trang phục lụa là, trên eo đeo ngọc bội sáng bóng, khí tức tu luyện cũng không yếu, đều ở Khai Mạch Cảnh tầng thứ năm, thứ sáu. Người dẫn đầu là một thiếu niên tuấn tú nhưng ánh mắt đầy vẻ ngạo mạn. Hắn nhìn lướt qua Lăng Tiêu với vẻ khinh thường, rồi hất hàm với người phục vụ:

“Mau dọn dẹp cho sạch sẽ, bọn ta muốn dùng bữa. Đừng để những kẻ hạ đẳng này làm bẩn mắt.”

Người phục vụ vội vàng cúi đầu. Lăng Tiêu nhíu mày. Hắn không thích sự kiêu ngạo vô cớ này. Nhưng hắn cũng không muốn gây rắc rối ngay khi vừa đặt chân đến Huyền Giới. Hắn lặng lẽ đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

Đúng lúc đó, một trong số đám thanh niên kia vô tình (hay cố ý) vung tay làm đổ chén trà của Lăng Tiêu. Nước trà nóng hổi đổ ướt vạt áo hắn.

“Ấy chà, xin lỗi nhé, tay ta trượt mất.” Tên thanh niên kia cười cợt, trong mắt không hề có chút hối lỗi nào.

Lăng Tiêu dừng bước, quay đầu lại. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng. “Ngươi có cần ta dạy ngươi cách xin lỗi không?”

Cả quán ăn bỗng chốc im lặng. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Lăng Tiêu. Không ai ngờ một thiếu niên lạ mặt lại dám đối đầu với công tử của gia tộc Lý gia ở Thanh Vân Trấn.

Tên thanh niên kia, Lý Thành, ngây người một lúc rồi phá lên cười lớn. “Ha ha ha! Một kẻ Khai Mạch Cảnh tầng thứ ba như ngươi mà dám lớn tiếng với ta? Ngươi là từ đâu chui ra vậy? Chán sống rồi sao?”

Thiếu niên cầm đầu, Lý Thiên, cũng nhếch mép cười khẩy. “Thành nhi, đừng chấp nhặt với loại người này. Để hắn biết thế nào là lễ độ.”

Lý Thành tiến lên một bước, linh khí quanh người bùng phát, áp lực thuộc Khai Mạch Cảnh tầng thứ năm ập tới. “Cút ngay, trước khi ta đánh gãy răng của ngươi!”

Lăng Tiêu không nói lời nào. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước tới một bước, thân pháp linh hoạt như một bóng ma. Trong nháy mắt, Lý Thành cảm thấy một luồng gió mạnh lướt qua, sau đó là một cú đấm nhanh như chớp giáng xuống bụng hắn. Cú đấm không mang theo linh khí cuồng bạo, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh vật lý kinh người, kết hợp với một kỹ năng chiến đấu tinh vi mà Lăng Tiêu đã học được từ Chí Tôn Thần Tàng.

“Ọc!” Lý Thành ôm bụng, sắc mặt trắng bệch, cả người bay ngược ra sau, đâm sầm vào bàn ghế, làm đổ vỡ la liệt. Hắn ho khan dữ dội, không thể tin được mình lại bị một kẻ yếu hơn đánh bại dễ dàng như vậy.

Lý Thiên và những người còn lại đều sững sờ. Khai Mạch Cảnh tầng thứ ba đánh bại Khai Mạch Cảnh tầng thứ năm chỉ bằng một chiêu? Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của bọn họ.

Lăng Tiêu phủi tay, ánh mắt vẫn lạnh lùng nhìn Lý Thiên. “Ngươi muốn tiếp tục không?”

Lý Thiên hít sâu một hơi. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm từ Lăng Tiêu. Thiếu niên này không đơn giản. Hắn có thể không sợ Lý Thành, nhưng đối với loại thiên tài có khả năng vượt cấp chiến đấu như Lăng Tiêu, hắn cần phải thận trọng. Huống chi, mục tiêu của hắn là gia nhập Thanh Vân Tông, không phải gây rắc rối ở đây.

“Hừ! Coi như ngươi may mắn!” Lý Thiên ném một ánh mắt căm thù về phía Lăng Tiêu, rồi đỡ lấy Lý Thành đang ôm bụng rên rỉ. “Chúng ta đi!”

Cả nhóm Lý gia vội vã rời đi, để lại một quán ăn im lặng và những ánh mắt kinh ngạc đổ dồn về phía Lăng Tiêu. Lăng Tiêu không để tâm. Hắn chỉ muốn một cuộc sống yên bình để tu luyện, nhưng hắn cũng không ngại đáp trả những kẻ muốn gây sự. Sức mạnh là tôn nghiêm, và hắn sẽ không bao giờ để ai chà đạp lên mình nữa.

Hắn quay sang chủ quán, ném ra vài viên linh thạch hạ phẩm để bồi thường cho những tổn thất vừa rồi, rồi bước ra khỏi quán ăn. Ánh mặt trời chói chang chiếu rọi lên con đường lát đá của Thanh Vân Trấn. Lăng Tiêu hít thở sâu, cảm nhận linh khí dồi dào trong không khí. Hành trình của hắn ở Huyền Giới đã chính thức bắt đầu, và hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của vô vàn thử thách và cơ duyên đang chờ đợi.

Mục tiêu trước mắt: Thanh Vân Tông. Hắn cần một nơi để ẩn mình, để học hỏi, và để bộc lộ tài năng của mình một cách có kiểm soát. Huyền Giới, ta đến rồi!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8