Chí Tôn Vạn Đế
Chương 57
Chương 57: Thanh Vân Thành
Lăng Tiêu cất bước xuống núi, cảm nhận từng làn gió mang theo hơi ẩm và mùi hương lạ lẫm từ vùng đất mới. Dưới chân hắn, con đường mòn dần rộng ra, dẫn thẳng về phía những bức tường thành sừng sững, cao vút, được chạm khắc từ đá xanh cổ kính. Thanh Vân Thành hiện ra hùng vĩ hơn bất cứ nơi nào hắn từng đặt chân tới, không còn là những ngôi làng nhỏ bé hay thị trấn thưa thớt dân cư. Đây là một trung tâm, một huyết mạch của sự phồn thịnh và tu luyện.
Càng đến gần, khung cảnh càng trở nên sống động. Dòng người ra vào cổng thành tấp nập như mắc cửi, đủ mọi tầng lớp, đủ mọi trang phục. Kẻ thì cưỡi linh thú hùng dũng, kẻ thì vận y phục lụa là sang trọng, người thì khoác áo vải thô sơ nhưng ánh mắt sắc bén, rõ ràng là những tán tu từng trải. Hơi thở của linh khí trong không khí đặc hơn, khiến Lăng Tiêu cảm thấy tinh thần sảng khoái lạ thường. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận sức sống đang dâng trào trong cơ thể.
Cổng thành Thanh Vân cao đến mấy trượng, được trấn giữ bởi những binh lính mặc giáp sắt sáng loáng, khí tức hùng hậu, hiển nhiên không phải phàm nhân. Mỗi người đều đạt đến Luyện Thể cảnh trung kỳ, thậm chí có vài vị tướng lĩnh đạt tới Luyện Thể cảnh đỉnh phong, khí thế bức người. Lăng Tiêu thầm gật đầu, quả nhiên là một đại thành, ngay cả lính gác cũng mạnh hơn trưởng lão gia tộc Lăng trước đây.
Hắn không vội vã chen vào đám đông mà giữ một khoảng cách vừa phải, quan sát. Có vẻ như việc ra vào thành không quá nghiêm ngặt, chỉ cần không có dấu hiệu khả nghi hay mang theo sát khí là có thể thông qua. Lăng Tiêu vận dụng Thiên Nhãn Thông, quét qua một lượt những người xung quanh. Hắn phát hiện không ít người mang theo phù hiệu của các tông môn nhỏ, hoặc những dấu ấn đặc trưng của các gia tộc địa phương. Sức mạnh của họ dao động từ Luyện Thể cảnh đến Khai Mạch cảnh, thậm chí thỉnh thoảng còn có thể cảm nhận được khí tức của những cường giả Lôi Âm cảnh thoảng qua.
“Khai Mạch cảnh, Lôi Âm cảnh…” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Ở Thạch Lâm Trấn, một Luyện Thể cảnh đỉnh phong đã là cường giả. Nhưng ở đây, Luyện Thể cảnh chỉ là tầng lớp thấp nhất, Khai Mạch cảnh cũng chỉ là cấp bậc trung bình. Một cảm giác phấn khích dâng trào trong lòng hắn. Đây mới chính là nơi để hắn thử thách bản thân, để Chí Tôn Thần Tàng trong hắn thực sự bộc lộ tiềm năng.
Khi đến lượt mình, Lăng Tiêu bình tĩnh bước qua cổng. Một tên lính gác cao lớn, mặt mũi dữ tợn liếc nhìn hắn một cái, ánh mắt sắc lẹm như dao. “Thanh niên, tu vi Luyện Thể cảnh bát trọng, không có dấu hiệu đặc biệt. Vào đi.” Hắn nói cộc lốc, giọng trầm đục. Lăng Tiêu khẽ gật đầu, không nói gì, bước thẳng vào trong.
Vừa bước qua cánh cổng đá, một thế giới hoàn toàn khác mở ra trước mắt Lăng Tiêu. Đường phố rộng lớn, lát đá xanh phẳng lì, hai bên là những cửa hàng san sát, lầu các cao ngất, mái cong vút chạm mây. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói của người đi đường hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống. Khắp nơi đều treo đèn lồng đủ màu sắc, ban ngày cũng sáng rực rỡ. Linh khí cuồn cuộn trong thành, dường như được những trận pháp nào đó hội tụ lại, khiến việc tu luyện ở đây chắc chắn sẽ nhanh hơn nhiều lần so với bên ngoài.
Lăng Tiêu không khỏi ngẩn ngơ một lúc, nhưng rất nhanh hắn đã lấy lại sự bình tĩnh. Hắn cần một nơi để ổn định, một nơi để tìm hiểu thông tin. Hắn đi bộ dọc theo một con phố chính, quan sát mọi thứ xung quanh. Các cửa hàng bán đủ loại vật phẩm tu luyện: từ đan dược, phù lục, binh khí, đến công pháp, linh thảo quý hiếm. Mức giá hiển nhiên cũng đắt đỏ hơn nhiều so với những gì hắn từng biết.
Bỗng, một mùi hương thơm ngát của trà thảo dược và đan hương quyện vào không khí, dẫn lối Lăng Tiêu đến một quán trà nằm khuất trong một con hẻm nhỏ. “Trà Quán Vọng Giang,” tấm biển gỗ treo trên cửa viết bằng nét chữ cổ kính, thanh thoát. Nơi đây có vẻ yên tĩnh hơn những con phố ồn ào bên ngoài, và quan trọng hơn, những người ra vào quán đều có vẻ là những người tu luyện có kinh nghiệm, khí chất trầm ổn.
Lăng Tiêu bước vào. Bên trong quán bày trí đơn giản nhưng tinh tế, những bộ bàn ghế gỗ lim được sắp xếp gọn gàng. Vài vị khách đang nhâm nhi chén trà, thì thầm to nhỏ, hoặc đọc sách ngọc. Hắn chọn một chiếc bàn trống ở góc khuất, gọi một ấm trà linh thảo và vài món điểm tâm.
Khi trà được mang ra, Lăng Tiêu nhấp một ngụm. Hương vị thanh mát lan tỏa, linh khí từ trà thẩm thấu vào cơ thể, khiến tinh thần hắn trở nên minh mẫn hơn. Hắn không vội vã, mà lắng nghe những cuộc trò chuyện xung quanh. Đây chính là cách tốt nhất để nắm bắt thông tin về Thanh Vân Thành.
“Nghe nói đệ tử của Thanh Vân Tông lại vừa giành được vị trí đứng đầu trong cuộc tỷ thí của các đệ tử ngoại môn. Đúng là Thanh Vân Tông, vẫn luôn là bá chủ của Thanh Vân Thành này.” Một giọng nói trầm thấp vang lên từ bàn bên cạnh.
“Đúng vậy, Thanh Vân Tông là một trong ba đại tông môn của Thanh Vân Thành. Ngoài ra còn có Thiên Kiếm Môn và Vạn Pháp Các. Ba tông môn này nắm giữ phần lớn tài nguyên và quyền lực ở đây. Nếu muốn tu luyện lên cao, không gia nhập một trong số đó thì cũng phải có cơ duyên cực lớn.” Một người khác đáp lời.
Lăng Tiêu lắng nghe, ghi nhớ những cái tên này. Thanh Vân Tông, Thiên Kiếm Môn, Vạn Pháp Các – đây chính là những thế lực lớn mà hắn cần phải tìm hiểu. Mục tiêu của hắn là nâng cao thực lực, tìm kiếm manh mối về Chí Tôn Thần Tàng và kẻ thù đã phong ấn mình. Việc gia nhập một tông môn có vẻ là một lựa chọn không tồi để tiếp cận tài nguyên và công pháp cấp cao.
“Mà các ngươi có nghe tin gì về cuộc khảo hạch nhập môn của Thanh Vân Tông sắp tới không? Hình như năm nay có vài hạt giống tốt từ các gia tộc lớn bên ngoài thành đổ về, muốn tranh một suất đấy.”
“À, ta có nghe qua. Gia tộc Lý thị ở Bạch Thủy Thành có một thiên tài tên Lý Phong, mới mười sáu tuổi đã đạt Khai Mạch cảnh nhất trọng. Nghe nói còn có huyết mạch đặc biệt, rất được Thanh Vân Tông chú ý.”
Khai Mạch cảnh nhất trọng ở tuổi mười sáu? Lăng Tiêu nhướn mày. Hắn hiện tại là Luyện Thể cảnh bát trọng, nhưng sức chiến đấu của hắn đã vượt xa cấp bậc này. Nhờ Chí Tôn Thần Tàng và những công pháp hắn tu luyện, hắn tự tin có thể đối đầu với Khai Mạch cảnh bình thường. Tuy nhiên, nếu là thiên tài có huyết mạch đặc biệt, thì cần phải cẩn trọng hơn.
Hắn cũng nhận ra một điểm quan trọng: cuộc khảo hạch nhập môn. Đây chính là cơ hội để hắn đường hoàng gia nhập một thế lực lớn, không cần phải lang thang tìm kiếm cơ duyên một cách mù quáng. Hắn quyết định sẽ tìm hiểu kỹ hơn về cuộc khảo hạch này.
Một lúc sau, Lăng Tiêu rời khỏi Trà Quán Vọng Giang. Hắn đã có được những thông tin ban đầu hữu ích. Điều tiếp theo là tìm một khách điếm để nghỉ ngơi và luyện hóa linh khí, sau đó sẽ tìm hiểu sâu hơn về quy tắc của Thanh Vân Tông và cuộc khảo hạch.
Khi đi ngang qua một con hẻm vắng, Lăng Tiêu đột nhiên cảm nhận được một luồng khí tức dao động mạnh mẽ. Một tiếng “Rầm!” vang lên, tiếp theo là tiếng la hét và tiếng vũ khí va chạm. Hắn khẽ nhíu mày. Tuy không muốn gây sự, nhưng bản năng mách bảo hắn có điều gì đó không ổn.
Hắn không phải kẻ hiếu sự, nhưng cũng không phải kẻ nhát gan. Hắn khẽ vận dụng Thần Thức quét qua. Ba tên thanh niên hung hãn đang vây đánh một thiếu nữ trẻ tuổi. Thiếu nữ có vẻ là tán tu, tu vi chỉ Khai Mạch cảnh nhất trọng, nhưng đang cố gắng chống trả. Ba tên kia đều là Khai Mạch cảnh trung kỳ, hiển nhiên là ỷ đông hiếp yếu. Chúng đang muốn cướp đoạt một túi càn khôn trên người thiếu nữ.
Lăng Tiêu không định can thiệp. Trong thế giới tu luyện, những chuyện như vậy xảy ra như cơm bữa. Tuy nhiên, khi hắn chuẩn bị quay đi, hắn lại cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc từ túi càn khôn của thiếu nữ, một luồng khí tức của linh thảo mà hắn đã từng gặp trong một bí cảnh nhỏ trước đây, loại linh thảo này khá hiếm và có tác dụng hỗ trợ rất tốt cho việc tu luyện của hắn.
Hắn dừng lại, ánh mắt lóe lên. Có vẻ như cơ duyên đã tự tìm đến hắn. Lăng Tiêu không thích gây rắc rối, nhưng hắn cũng không ngại tạo ra rắc rối nếu điều đó mang lại lợi ích cho mình. Hắn quyết định ra tay.
Trong chớp mắt, bóng dáng Lăng Tiêu như một làn khói, lao thẳng vào con hẻm. Hắn không cần dùng đến chiêu thức phức tạp, chỉ một quyền đơn giản, mang theo sức mạnh bùng nổ của Luyện Thể cảnh bát trọng kết hợp với bí pháp của Chí Tôn Thần Tàng, đã khiến một tên thanh niên bay ngược ra xa, đâm sầm vào tường, phun ra một ngụm máu.
Hai tên còn lại giật mình, quay lại nhìn Lăng Tiêu với vẻ kinh ngạc và tức giận. “Thằng nhóc ranh! Ngươi là ai mà dám xen vào chuyện của Lôi Hổ Bang chúng ta?!” Một tên gầm lên.
Lăng Tiêu không đáp, chỉ đưa ánh mắt lạnh lùng quét qua bọn chúng. Khí tức của hắn đột nhiên tăng vọt, không còn là Luyện Thể cảnh bát trọng bình thường nữa, mà mang theo một áp lực vô hình khiến hai tên kia phải lùi lại một bước. Hắn biết, ở Thanh Vân Thành này, muốn được tôn trọng, muốn có được cơ duyên, thì phải thể hiện sức mạnh.
“Cút đi,” Lăng Tiêu lạnh nhạt nói, giọng nói mang theo một sự uy hiếp khó tả. “Nếu không, đừng trách ta không khách khí.”
Hai tên còn lại nhìn nhau, rồi nhìn tên đồng bọn đang nằm rên rỉ trên đất. Chúng cảm nhận được sát khí từ Lăng Tiêu, một loại sát khí mà chúng chỉ thấy ở những cường giả thực sự. Dù không muốn, nhưng chúng hiểu rằng đối thủ này không dễ chọc. “Ngươi… ngươi nhớ đấy! Lôi Hổ Bang chúng ta sẽ không bỏ qua đâu!” Tên còn lại nghiến răng nghiến lợi, rồi vội vàng đỡ lấy đồng bọn, ba tên chật vật chạy trốn.
Thiếu nữ đứng đó, ngẩn người nhìn Lăng Tiêu. Nàng không ngờ lại có người ra tay giúp đỡ mình. Nàng là tán tu, vừa mới đến Thanh Vân Thành, không ngờ đã gặp phải chuyện này. “Đa tạ… đa tạ công tử đã ra tay tương trợ!” Nàng cúi đầu, giọng nói run rẩy, ánh mắt lộ vẻ biết ơn.
Lăng Tiêu nhìn nàng, rồi liếc mắt đến túi càn khôn của nàng. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. “Ở Thanh Vân Thành này, không phải chuyện gì cũng có thể giải quyết bằng nắm đấm. Ngươi nên cẩn thận hơn.” Hắn nhắc nhở.
Thiếu nữ ngẩng đầu, gương mặt thanh tú, đôi mắt trong veo. “Tiểu nữ là Mộ Tuyết. Không biết ân nhân đại danh?”
“Lăng Tiêu.” Hắn đáp ngắn gọn. Hắn không định dây dưa quá nhiều. Mục đích của hắn là linh thảo trong túi càn khôn kia.
“Ân nhân Lăng Tiêu,” Mộ Tuyết nói, giọng điệu kiên định hơn. “Lôi Hổ Bang là một thế lực nhỏ nhưng khá hung hãn ở khu vực ngoại thành này. Chúng chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu. Xin ân nhân hãy cẩn thận.”
Lăng Tiêu khẽ nhếch mép. “Lôi Hổ Bang? Ta nhớ rồi. Ngươi cũng vậy, cẩn thận đi.” Hắn nói xong, xoay người bước đi, không đợi Mộ Tuyết nói thêm lời nào.
Mộ Tuyết nhìn bóng lưng Lăng Tiêu dần khuất dạng, trong lòng không khỏi cảm thấy một sự phức tạp. Người thanh niên này ra tay dứt khoát, mạnh mẽ, nhưng lại vô cùng lạnh lùng. Hắn không đòi hỏi báo đáp, cũng không hề tỏ vẻ muốn kết giao. Nàng siết chặt túi càn khôn, trong đó là toàn bộ tài sản của nàng, và cũng là hy vọng để nàng gia nhập một tông môn nào đó. Nàng thầm khắc ghi cái tên Lăng Tiêu vào lòng.
Lăng Tiêu tiếp tục đi tìm khách điếm. Cuộc gặp gỡ vừa rồi chỉ là một sự kiện nhỏ, nhưng nó đã khẳng định một điều: Thanh Vân Thành là nơi ẩn chứa cả cơ hội lẫn nguy hiểm. Hắn cần phải mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn để tồn tại và phát triển ở nơi này.
Cuối cùng, hắn tìm thấy một khách điếm có tên “Thiên Vân Các”, trông khá sạch sẽ và tươm tất. Hắn thuê một phòng, sau đó đóng cửa lại. Ngồi trên giường, Lăng Tiêu hít sâu một hơi. Cảm giác linh khí trong phòng dồi dào hơn bên ngoài rất nhiều. Hắn nhắm mắt lại, vận chuyển công pháp, bắt đầu tu luyện. Sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng bắt đầu lưu chuyển trong huyết quản, lặng lẽ hấp thu linh khí, củng cố tu vi của hắn.
Thanh Vân Thành, đây mới chỉ là khởi đầu. Hắn sẽ sớm khiến cái tên Lăng Tiêu vang vọng khắp nơi này, và rồi, vươn ra xa hơn nữa, tìm kiếm con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế.