Chí Tôn Vạn Đế
Chương 56
Đêm đã khuya, ánh trăng bạc vẫn vương trên đỉnh đầu Lăng Tiêu khi hắn rời Thạch Lâm Trấn. Con đường đá trải dài dưới chân, dẫn vào một khu rừng rậm rạp hơn. Gió đêm thổi hiu hiu, mang theo hơi ẩm của cây cỏ và mùi đất đặc trưng của vùng núi.
Lăng Tiêu không vội vã, nhưng bước chân hắn vững vàng và kiên định. Hắn biết, tin tức về trận chiến vừa rồi ở Thạch Lâm Trấn sẽ nhanh chóng lan truyền. Danh tiếng “phế vật” của hắn đã bị xé toạc, thay vào đó là hình ảnh một thiếu niên tài năng, mạnh mẽ. Điều này có thể mang lại phiền phức, nhưng cũng là cơ hội. Cơ hội để hắn bước ra khỏi cái bóng của quá khứ, cơ hội để tìm kiếm con đường đến Thanh Vân Thành.
“Thanh Vân Thành,” Lăng Tiêu thầm nhắc trong lòng. Đó không chỉ là một mục tiêu, mà còn là một cánh cửa. Cánh cửa dẫn hắn đến Huyền Giới, đến nơi có những manh mối về thân thế và kẻ thù đã phong ấn sức mạnh của hắn. Cứ mỗi bước chân đi, trái tim Lăng Tiêu lại đập mạnh mẽ hơn, như thể đang hòa nhịp với nhịp đập của một cỗ máy cổ xưa đang dần được khởi động.
Hắn đi xuyên màn đêm, ánh trăng chiếu rọi tạo nên những bóng hình ma mị trên mặt đất. Rừng cây càng lúc càng rậm rạp, những tiếng côn trùng rả rích hòa lẫn với tiếng gió xào xạc qua kẽ lá. Bất chợt, một luồng khí tức nguy hiểm ập đến, phá tan sự yên tĩnh của đêm tối.
Lăng Tiêu dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua bóng tối. Hắn cảm nhận được, không chỉ một, mà là vài luồng khí tức đang ẩn nấp trong rừng cây ven đường. Chúng không quá mạnh, nhưng cũng không phải là những tên cướp vặt thông thường.
“Ra mặt đi,” Lăng Tiêu lạnh lùng nói, giọng nói vang vọng trong đêm tối.
Từ trong bóng tối, ba bóng người chậm rãi bước ra. Chúng mặc đồ đen bó sát, che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt lấp lánh hung quang. Trên tay mỗi tên cầm một thanh đại đao sắc lạnh, dưới ánh trăng phản chiếu ánh sáng chết chóc.
“Ha ha ha, tiểu tử này có vẻ nhạy bén đấy,” một tên cười khẩy, giọng nói khàn khàn. “Ngươi chính là Lăng Tiêu vừa đánh bại Cát Mộc ở Thạch Lâm Trấn phải không?”
Lăng Tiêu nhếch mép. Quả nhiên, tin tức lan truyền nhanh hơn hắn nghĩ.
“Là ta. Các ngươi muốn gì?”
Tên cầm đầu tiến lên một bước, ánh mắt tham lam quét qua người Lăng Tiêu. “Ngươi đã đánh bại Cát Mộc, chắc hẳn trên người có không ít tài nguyên. Giao ra đây, và chúng ta sẽ tha cho ngươi một con đường sống.”
“Tha cho ta?” Lăng Tiêu bật cười, nụ cười đầy vẻ khinh miệt. “Chỉ bằng các ngươi?”
Lời vừa dứt, Lăng Tiêu đã hành động. Hắn không muốn phí lời với những kẻ cản đường này. Thân pháp Huyễn Ảnh Lạc Diệp được vận dụng đến cực hạn, thân ảnh hắn hóa thành một làn khói, lao thẳng vào tên cầm đầu. Tên kia còn chưa kịp phản ứng, một chưởng của Lăng Tiêu đã giáng thẳng vào ngực hắn.
“Phập!”
Một tiếng động trầm đục vang lên, tên cầm đầu lảo đảo lùi lại, máu tươi trào ra khỏi khóe miệng. Hắn trợn mắt nhìn Lăng Tiêu, trong mắt tràn đầy sự kinh hãi. Hắn không ngờ thiếu niên này lại nhanh đến thế, mạnh đến thế.
Hai tên còn lại thấy vậy liền hoảng sợ, vội vàng xông lên từ hai bên. Nhưng Lăng Tiêu lúc này đã không còn là “phế vật” của Thạch Lâm Trấn nữa. Sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng đã được kích hoạt một phần, dù chỉ là rất nhỏ, cũng đủ để hắn vượt xa những cường giả cùng cấp.
Hắn vung tay, một luồng kình phong cuồn cuộn đánh bật một tên. Tiếp đó, hắn xoay người, chân phải quét ngang, đá bay tên còn lại. Cả ba tên cướp đều ngã lăn ra đất, rên rỉ đau đớn, không còn chút sức lực nào để chống cự.
Lăng Tiêu không giết chúng. Hắn chỉ muốn dằn mặt, muốn chứng tỏ rằng hắn không phải là kẻ dễ bị bắt nạt. Hắn không muốn dây dưa với những kẻ yếu kém, mục tiêu của hắn còn cao xa hơn nhiều.
“Cút đi,” Lăng Tiêu lạnh lùng nói, “Nếu còn dám cản đường ta, đừng trách ta không khách khí.”
Ba tên cướp sợ hãi nhìn nhau, vội vàng lồm cồm bò dậy, khập khiễng chạy trốn vào sâu trong rừng, không dám quay đầu lại.
Lăng Tiêu không thèm để ý đến chúng nữa. Hắn tiếp tục hành trình, trong lòng vẫn suy tư. Những kẻ này tuy yếu, nhưng cũng cho thấy thế giới bên ngoài Thạch Lâm Trấn phức tạp hơn nhiều. Hắn phải nhanh chóng nâng cao thực lực, nếu không sẽ khó mà đối phó với những thử thách lớn hơn phía trước.
Suốt mấy ngày sau đó, Lăng Tiêu không ngừng nghỉ. Hắn đi qua những vùng núi non hiểm trở, những con sông chảy xiết, và cả những thị trấn nhỏ hơn. Trên đường đi, hắn không ngừng tu luyện. Mỗi khi có thời gian rảnh, hắn lại ngồi xuống, vận chuyển chân khí trong cơ thể, cảm nhận sức mạnh đang dần thức tỉnh từ Chí Tôn Thần Tàng.
Những ký ức mơ hồ vẫn thỉnh thoảng hiện lên trong đầu hắn, những hình ảnh chớp nhoáng về một thế giới rộng lớn hơn, về những trận chiến long trời lở đất, và về một kẻ thù bí ẩn. Hắn biết, đó là một phần của quá khứ bị phong ấn, và hắn cần phải tìm cách khôi phục chúng. Nhưng hiện tại, hắn cần phải mạnh mẽ hơn, đủ mạnh để đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi.
Càng đi sâu vào nội địa, hắn càng cảm nhận được sự khác biệt. Khí tức linh khí ở đây dày đặc hơn, những người tu luyện hắn gặp trên đường cũng mạnh hơn so với ở Thạch Lâm Trấn. Điều này càng làm tăng thêm khát vọng của Lăng Tiêu, hắn biết mình đang đi đúng hướng.
Một buổi chiều nọ, khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Lăng Tiêu đứng trên một đỉnh núi cao, phóng tầm mắt ra xa. Trước mắt hắn, một khung cảnh hùng vĩ hiện ra. Những bức tường thành khổng lồ, cao ngất trời, vươn thẳng lên như những ngọn núi. Những mái ngói vàng son lấp lánh dưới ánh chiều tà, những tòa tháp cao vút chạm tới mây xanh. Đó chính là Thanh Vân Thành.
Thanh Vân Thành, một trong những thành trì lớn nhất của Phàm Trần Giới, là trung tâm của sự phồn thịnh và tu luyện trong khu vực. Nơi đây tập trung vô số cường giả, các tông môn, học viện lớn nhỏ, và là điểm đến mơ ước của biết bao thiếu niên mang trong mình hoài bão tu luyện.
So với Thạch Lâm Trấn nhỏ bé, Thanh Vân Thành giống như một con quái vật khổng lồ đang ngủ say, ẩn chứa sức mạnh và bí ẩn không thể lường trước.
“Cuối cùng cũng đến rồi,” Lăng Tiêu thì thầm, trong mắt ánh lên sự phấn khích và quyết tâm. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn hẳn những nơi hắn từng đi qua, và hắn biết, đây chính là nơi hắn cần đến. Nơi đây sẽ là bệ phóng cho hành trình của hắn, nơi hắn sẽ bộc lộ tài năng thực sự, tìm kiếm những cơ duyên lớn hơn, và tiếp tục vén màn bí mật về thân thế của mình.
Hắn không còn là thiếu niên bị ruồng bỏ của gia tộc Lăng nữa. Hắn là Lăng Tiêu, người mang trong mình Chí Tôn Thần Tàng, người sẽ phá tan xiềng xích vận mệnh và vươn lên đỉnh cao vạn trượng.
Hít một hơi thật sâu, Lăng Tiêu cất bước xuống núi. Thanh Vân Thành, ta đến đây!