Chí Tôn Vạn Đế
Chương 55

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:42:39 | Lượt xem: 4

Chương 55: Huyền Giới Mở Ra

Lăng Tiêu đứng trên một đỉnh núi trơ trọi, gió lồng lộng thổi qua, mang theo hương vị của đất đai và linh khí nồng đậm chưa từng có. Toàn thân hắn như được gột rửa sau chuyến hành trình đầy hiểm nguy. Những tiếng chim hót líu lo, tiếng thú gầm vọng lại từ xa, tất cả đều mang một vẻ hoang dã, nguyên thủy mà hắn chưa từng trải nghiệm.

Hắn giơ tay lên, nhìn bàn tay mình. Một cảm giác mạnh mẽ hơn, sinh động hơn bao giờ hết. Hắn đã đến rồi, Huyền Giới. Thế giới của những cường giả, của những bí ẩn, của những trận chiến kinh thiên.

Linh khí ở đây dày đặc đến mức có thể cảm nhận bằng mắt thường, như những dải lụa mờ ảo bồng bềnh trong không khí. Mỗi hơi thở của Lăng Tiêu đều mang theo dòng linh khí tinh thuần ấy, chảy vào kinh mạch, nuôi dưỡng cơ thể hắn. Cảm giác như mỗi tế bào đều đang hân hoan reo mừng, hấp thụ và chuyển hóa. Dù sức mạnh Chí Tôn bị phong ấn, nhưng cơ thể hắn lại như một cái hố không đáy, không ngừng nuốt chửng linh khí, chuyển hóa thành chân nguyên hùng hậu.

“Đây mới là thế giới tu luyện chân chính,” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt tràn đầy khao khát. Phàm Trần Giới giống như một cái ao tù, còn Huyền Giới lại là một đại dương bao la. Ở đây, cảnh giới võ đạo được phân chia rõ ràng hơn, và cường giả thực sự có thể phi thiên độn địa, dời non lấp biển. Hắn biết mình chỉ vừa đặt chân lên một vùng đất ngoại vi của Huyền Giới, nhưng đã cảm nhận được sự khác biệt to lớn.

Tấm bản đồ, sau khi hoàn thành sứ mệnh, đã trở lại trạng thái cũ, cổ kính và mờ nhạt. Lăng Tiêu cất nó đi, ánh mắt rực sáng nhìn về phía xa. Con đường phục hưng Chí Tôn đã thực sự bắt đầu. Hắn sẽ không chỉ là một thanh niên tài tuấn trong Huyền Giới, hắn sẽ là người kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, một vị Chí Tôn Vạn Đế, thống ngự vạn giới.

Với bước chân vững chãi, Lăng Tiêu bắt đầu hành trình. Hắn không vội vã, mà dành thời gian quan sát môi trường xung quanh. Cây cối cao lớn hơn, những ngọn núi hùng vĩ hơn, và ngay cả những loài thú dữ cũng to lớn, mang theo khí tức hung hãn mà hắn chưa từng thấy ở Phàm Trần Giới. Hắn nhận ra, ngay cả những con thú nhỏ nhất ở đây cũng có thể sánh ngang với linh thú cấp thấp ở quê nhà hắn. Huyền Giới quả nhiên nguy hiểm và đầy thách thức.

Đi được một ngày đường, Lăng Tiêu bắt gặp một con đường mòn. Tuy không phải là đại lộ, nhưng dấu vết bánh xe và bước chân người cho thấy nơi đây vẫn có người qua lại. Hắn quyết định đi theo con đường này, hy vọng sẽ tìm được một khu định cư để tìm hiểu thêm về Huyền Giới.

Khi hoàng hôn buông xuống, một thị trấn nhỏ dần hiện ra phía chân trời. Những mái nhà lợp ngói đỏ, tường đá xám xịt, bao bọc bởi một hàng rào gỗ chắc chắn. Khói bếp bay lên từ nhiều nơi, mang theo mùi thức ăn thơm lừng, khiến bụng Lăng Tiêu réo lên. Hắn đã không ăn gì suốt một ngày đường.

Vừa bước vào cổng thị trấn, Lăng Tiêu lập tức cảm nhận được nhiều luồng khí tức tu luyện. Những người dân ở đây, dù là người già hay trẻ nhỏ, đều có vẻ ngoài khỏe mạnh, cường tráng, và hầu hết đều mang trong mình chân nguyên dao động. Ngay cả một tiệm tạp hóa nhỏ cũng có một lão già với tu vi Ngưng Khí Cảnh, điều này ở Phàm Trần Giới đã là một cường giả đáng nể. Ở Huyền Giới, có lẽ chỉ là một người bình thường.

Lăng Tiêu tìm một quán ăn ven đường, gọi vài món đơn giản. Hắn ngồi nghe ngóng, cố gắng nắm bắt thông tin hữu ích. Từ những cuộc trò chuyện của các khách hàng xung quanh, hắn biết được thị trấn này tên là Thạch Lâm Trấn, một điểm dừng chân nhỏ trên con đường đến Thanh Vân Thành, một thành phố lớn hơn nằm cách đây vài ngày đường. Thanh Vân Thành có một số tông môn nhỏ và học viện, thỉnh thoảng sẽ tổ chức tuyển chọn đệ tử.

“Ngươi là người ngoài đến từ đâu?” Một giọng nói thô lỗ vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lăng Tiêu. Hắn ngẩng đầu lên, thấy ba gã thanh niên vạm vỡ đang đứng chắn trước mặt. Cả ba đều mặc trang phục màu xám tro, lưng đeo trường đao, khí tức dao động ở khoảng Luyện Thể Cảnh tầng thứ bảy, thứ tám – một trình độ khá cao đối với một thị trấn nhỏ.

“Có việc gì sao?” Lăng Tiêu hỏi lại, giọng điệu bình thản. Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng không sợ hãi.

Gã đứng đầu, mặt mày dữ tợn, cười khẩy: “Nhìn ngươi ăn mặc lạ lùng, lại còn dám một mình lang thang ở đây. Chắc là mới đến Huyền Giới không lâu phải không? Người ngoài như ngươi, muốn sống yên ổn ở Thạch Lâm Trấn này thì phải biết điều.”

“Biết điều gì?” Lăng Tiêu nhướng mày.

“Nộp tiền lộ phí, rồi ngoan ngoãn rời khỏi đây. Nếu không…” Gã đầu lĩnh ra hiệu cho hai tên đồng bọn, chúng lập tức rút đao ra khỏi vỏ, lưỡi đao sáng loáng phản chiếu ánh lửa. “Ngươi sẽ phải nếm mùi đau khổ.”

Quán ăn đột nhiên im lặng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lăng Tiêu. Dân chúng Thạch Lâm Trấn đều biết, đây là đám người của Bang Huyết Lang, chuyên bắt nạt những lữ khách yếu thế. Không ai dám can thiệp.

Lăng Tiêu nhìn ba tên, rồi lại liếc nhìn những ánh mắt né tránh xung quanh. Hắn thở dài một tiếng. Ở đâu cũng vậy, cường giả vi tôn, và yếu thế luôn bị bắt nạt. Hắn vừa đặt chân đến Huyền Giới, không ngờ đã phải đối mặt với tình huống này.

“Ta không có tiền.” Lăng Tiêu nói, giọng điệu vẫn bình tĩnh đến lạ. “Và ta cũng không có ý định rời đi.”

“Hỗn xược!” Gã đầu lĩnh gầm lên, vung đao chém thẳng xuống vai Lăng Tiêu. Lưỡi đao mang theo một luồng kình phong sắc bén, đủ sức chẻ đôi một tảng đá. Hai tên còn lại cũng đồng loạt xông lên, một tên chém vào chân, một tên đâm thẳng vào bụng.

Tốc độ của chúng rất nhanh, nhưng trong mắt Lăng Tiêu, chúng lại chậm như rùa bò. Hắn khẽ lắc đầu, chân nguyên trong cơ thể khẽ vận chuyển. Một luồng sức mạnh ẩn tàng, đã được Chí Tôn Thần Tàng gột rửa và củng cố, bùng nổ trong chốc lát.

Hắn không rút kiếm, chỉ đơn giản là giơ tay ra. Một luồng linh khí vô hình ngưng tụ quanh lòng bàn tay, rồi Lăng Tiêu vung nhẹ một chưởng. Không có tiếng nổ lớn, không có hào quang chói mắt, chỉ là một làn gió nhẹ lướt qua.

“Phập!” “Rầm!”

Ba tên cường đạo đang xông lên, đột nhiên cảm thấy một lực lượng khổng lồ không thể chống đỡ đánh vào người. Chúng bị hất văng ra sau như những con rối đứt dây, đập mạnh vào bức tường đá của quán ăn. Tiếng xương cốt rắc rắc vang lên, kèm theo tiếng kêu thảm thiết. Ba tên ngã lăn ra đất, ôm bụng quằn quại, thanh đao rơi loảng xoảng. Chúng không thể tin được, một chưởng nhẹ nhàng như vậy lại khiến chúng mất đi toàn bộ sức lực, nội tạng như muốn vỡ tung.

Toàn bộ quán ăn chìm vào tĩnh lặng. Những người chứng kiến đều há hốc mồm kinh ngạc. Một chiêu, chỉ một chiêu đã đánh bại ba tên cường đạo hung hãn của Bang Huyết Lang. Hơn nữa, nhìn dáng vẻ của Lăng Tiêu, hắn dường như không hề dùng hết sức.

Lăng Tiêu không thèm nhìn đám người đang quằn quại dưới đất. Hắn đứng dậy, đặt vài đồng bạc xuống bàn, rồi bước ra khỏi quán ăn. Hắn biết, vụ việc này sẽ nhanh chóng lan truyền khắp Thạch Lâm Trấn, và có lẽ sẽ có những kẻ mạnh hơn tìm đến. Nhưng hắn không ngại. Hắn cần một lý do để bộc lộ tài năng, cần một bệ phóng để tiến vào Thanh Vân Thành.

“Cứ thế này mà đi thẳng đến Thanh Vân Thành.” Lăng Tiêu tự nhủ. “Đã đến lúc để Huyền Giới biết đến tên Lăng Tiêu này rồi.”

Đêm đã khuya, ánh trăng bạc chiếu rọi con đường đá. Lăng Tiêu không ở lại Thạch Lâm Trấn. Hắn muốn tận dụng thời gian. Hắn đã lãng phí quá nhiều năm tháng ở Phàm Trần Giới. Giờ đây, hắn phải chạy đua với thời gian, tìm lại ký ức, khôi phục sức mạnh, và đối mặt với kẻ thù đã phong ấn hắn.

Con đường phía trước còn xa, đầy rẫy hiểm nguy và cơ duyên. Nhưng trong lòng Lăng Tiêu, không hề có chút sợ hãi hay do dự. Chỉ có ý chí kiên định và khát vọng cháy bỏng. Huyền Giới, hắn đến rồi!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8