Chí Tôn Vạn Đế
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:16:12 | Lượt xem: 3

Lăng Tiêu trở về phòng, nhưng tâm thần hắn không còn bị trói buộc bởi những bức tường cũ kỹ hay những ký ức u tối của quá khứ. Hắn ngồi xếp bằng trên giường, nhắm mắt lại. Bên trong thức hải, Chí Tôn Thần Tàng như một vầng thái dương nhỏ, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, dung hợp từng chút một vào linh hồn và thể phách của hắn. Mỗi sợi năng lượng chảy qua, đều mang theo cảm giác vừa xa lạ, vừa quen thuộc. Đó là một loại sức mạnh hùng vĩ mà hắn chưa từng cảm nhận, nhưng đồng thời lại như là một phần cốt lõi đã mất đi của chính mình.

Hắn biết, trận chiến với Lăng Phong chỉ là một màn dạo đầu. Sức mạnh mà Chí Tôn Thần Tàng vừa bộc lộ chỉ là một góc nhỏ của tảng băng chìm. Thậm chí, ký ức và thân phận thực sự của hắn vẫn còn là một bức màn sương mù dày đặc. Nhưng có một điều hắn chắc chắn: những kẻ đã phong ấn hắn, những kẻ đã cướp đi mọi thứ của hắn, tuyệt đối không phải là Lăng Phong hay những trưởng lão tầm thường của Lăng gia. Chúng là những tồn tại cao cấp hơn, mạnh mẽ hơn gấp vạn lần.

Trong tĩnh lặng, Lăng Tiêu cảm nhận được sự thay đổi vi diệu trong cơ thể. Từng thớ thịt, từng sợi gân, từng mạch máu đều được tinh lọc và cường hóa. Linh lực trong đan điền cuộn trào, dồi dào hơn bao giờ hết. Hắn đã đột phá, không chỉ một cấp mà là vài cấp. Từ Luyện Thể tầng ba, hắn trực tiếp đạt đến Luyện Thể tầng sáu, thậm chí còn có dấu hiệu tiến vào tầng bảy. Tốc độ này, nếu truyền ra ngoài, e rằng sẽ khiến toàn bộ Thiên Phong Thành chấn động.

Ánh mắt Lăng Tiêu mở ra, trong đôi mắt đen láy ẩn chứa một tia sáng sắc bén, sâu thẳm. Hắn đứng dậy, bước ra ban công. Đêm đã xuống, nhưng Lăng gia vẫn không yên tĩnh như thường lệ. Những tiếng bàn tán xì xào, những ánh mắt dò xét, những linh thức quét qua quét lại, tất cả đều hướng về phía hắn. Hắn không quan tâm. Đối với hắn, Lăng gia giờ đây đã trở nên quá nhỏ bé.

Bên ngoài, tin tức về chiến thắng của Lăng Tiêu đã lan truyền khắp Lăng gia như một cơn bão. Từ những đệ tử ngoại môn đến các trưởng lão, không ai không kinh ngạc. Lăng Phong, một thiên tài hiếm có của Lăng gia, lại bị một “phế vật” từng bị ruồng bỏ đánh bại chỉ trong vài chiêu. Điều này không chỉ làm mất mặt Lăng Phong, mà còn là một cú tát thẳng vào uy tín của những người đã từng phán quyết Lăng Tiêu là phế vật.

Trong đại sảnh nghị sự của Lăng gia, bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở. Lăng Viễn Sơn, gia chủ Lăng gia, sắc mặt âm trầm như nước. Các trưởng lão khác cũng không khá hơn là bao. Trưởng lão Lăng Bác, người từng công khai sỉ nhục Lăng Tiêu, giờ đây tái mặt, lưng đổ mồ hôi lạnh. Hắn không thể tin nổi những gì mình đã chứng kiến. Một đứa trẻ từng bị hắn xem thường, nay lại bộc lộ sức mạnh kinh người như vậy. Hắn cảm thấy một mối đe dọa vô hình, một sự hối hận muộn màng.

Lăng Viễn Sơn đập bàn, tiếng “rầm” vang dội, khiến mọi người giật mình. “Chuyện này rốt cuộc là sao? Lăng Tiêu… hắn rốt cuộc đã che giấu những gì? Hay là hắn đã gặp được cơ duyên nào đó?”

Một trưởng lão khác dè dặt lên tiếng: “Gia chủ, Lăng Tiêu đã đánh bại Lăng Phong, tuy có phần tàn nhẫn, nhưng theo quy tắc gia tộc, Lăng Phong khiêu chiến, bại trận thì phải chịu. Dù sao Lăng Tiêu cũng là huyết mạch Lăng gia, hay là chúng ta nên… bồi dưỡng hắn?”

“Bồi dưỡng?” Lăng Bác cười khẩy, giọng điệu đầy chua chát. “Hắn đã mạnh đến mức đó, còn cần chúng ta bồi dưỡng sao? E rằng sau này, hắn sẽ không coi Lăng gia chúng ta ra gì nữa.”

Lời nói của Lăng Bác chạm đến nỗi lo chung của nhiều người. Lăng Tiêu đã thể hiện sự tàn nhẫn và quyết đoán. Hắn không còn là đứa trẻ yếu đuối, dễ bị bắt nạt ngày xưa. Với tư chất và thực lực hiện tại, hắn có thể dễ dàng vượt qua Lăng gia. Liệu hắn có trả thù những kẻ đã từng hãm hại hắn không? Câu hỏi này lơ lửng trong tâm trí mọi người, tạo nên một sự lo sợ không tên.

Trở lại với Lăng Tiêu, hắn hoàn toàn không quan tâm đến những suy nghĩ và lo lắng của Lăng gia. Trong mắt hắn, Lăng gia chỉ là một trạm dừng chân tạm thời, một nơi quá nhỏ bé để giữ chân một Chí Tôn tương lai. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khát khao được khám phá thế giới bên ngoài, tìm kiếm những manh mối về thân thế và nguồn gốc của Chí Tôn Thần Tàng.

Sức mạnh đang bùng nổ trong cơ thể hắn, như một con mãnh thú bị nhốt quá lâu trong chiếc lồng chật hẹp, khao khát được giải phóng. Thiên Phong Thành, Lăng gia, tất cả đều không đủ để hắn phát triển. Hắn cần một sân khấu lớn hơn, một thế giới rộng lớn hơn để tung hoành.

Đêm đó, Lăng Tiêu không ngủ. Hắn liên tục kiểm tra và điều chỉnh luồng linh lực trong cơ thể, dung hợp sâu hơn với Chí Tôn Thần Tàng. Khi ánh bình minh đầu tiên rọi qua khung cửa sổ, Lăng Tiêu đã có một quyết định. Hắn sẽ rời đi.

Hắn không có nhiều thứ để chuẩn bị. Một vài bộ quần áo đơn giản, một ít ngân lượng kiếm được từ việc bán linh dược trước đây, và một thanh kiếm cũ kỹ mà hắn đã mài sắc. Hắn cũng mang theo một chiếc nhẫn không gian nhỏ mà hắn tìm thấy trong di vật của mẫu thân, tuy bên trong trống rỗng, nhưng ít nhất cũng có thể chứa đựng một vài vật phẩm cơ bản.

Trước khi rời đi, Lăng Tiêu đứng trước cửa phòng mình, nhìn lại nơi đã từng là nhà của hắn. Không có sự luyến tiếc, không có sự thù hận quá mức. Chỉ có một sự bình thản đến lạ thường. Gia tộc này đã từng ruồng bỏ hắn, nhưng cũng chính tại nơi đây, hắn đã thức tỉnh. Mọi ân oán, giờ đây đều đã được hóa giải bằng nắm đấm. Hắn không nợ ai, và cũng không ai nợ hắn.

Hắn nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Lăng gia vẫn còn chìm trong giấc ngủ say sau một đêm đầy biến động. Hắn đi qua những hành lang quen thuộc, qua khu vườn đã từng là nơi hắn bị bắt nạt, qua cổng chính, không một ai hay biết.

Khi cánh cổng Lăng gia khuất dần sau lưng, Lăng Tiêu hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi sớm mai. Ánh nắng đầu tiên của ngày mới nhuộm vàng con đường phía trước. Hắn cảm thấy nhẹ nhõm, như trút bỏ được một gánh nặng vô hình. Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy nguy hiểm và thử thách, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn cơ duyên. Hắn sẽ đi tìm kiếm, sẽ chiến đấu, sẽ mạnh mẽ hơn, cho đến khi hắn có thể đối mặt với những kẻ thù thực sự.

Thiên Phong Thành, một thành trấn nhỏ bé trong một vùng đất hẻo lánh, sẽ chỉ còn là một kỷ niệm mờ nhạt. Lăng Tiêu không quay đầu lại. Hắn bước đi, bóng lưng thẳng tắp, mang theo khát vọng vươn tới đỉnh cao vạn trượng. Thế giới rộng lớn đang chờ đón hắn. Hắn sẽ không bao giờ là phế vật nữa. Hắn là Lăng Tiêu, và hắn sẽ trở thành Chí Tôn Vạn Đế!

Hắn hướng về phía đông, nơi mà theo lời đồn, có những tông môn tu luyện hùng mạnh, những học viện lớn và vô số bí cảnh ẩn chứa cơ duyên. Đó là Huyền Giới, một thế giới hoàn toàn khác biệt so với Thiên Phong Thành nhỏ bé này. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, với vô số cường giả và thế lực ẩn mình. Nhưng chính điều đó lại càng kích thích ý chí chiến đấu và khát vọng chinh phục của hắn. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi Lăng Tiêu. Cuộc hành trình của một Chí Tôn, từ đây, chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8