Chí Tôn Vạn Đế
Chương 476
Mồ hôi máu thấm đẫm hư không, không phải chỉ là một cách nói cường điệu. Mỗi khi một Đạo tắc nguyên thủy bị Lăng Tiêu chạm vào, bị hắn phân tích, bị hắn “viết lại”, đó là một cơn địa chấn của linh hồn, một sự giằng xé đến tận cùng của bản nguyên. Hắn không chỉ thay đổi quy luật, hắn đang thay đổi chính mình, bởi vì khi hắn dung hợp với vạn vật, hắn đã trở thành một phần của cái Đạo Nguyên Thủy ấy. Giờ đây, hắn đang tự xé nát lớp vỏ cũ, để lộ ra một bản thể cao cấp hơn, nhưng cũng đau đớn hơn bội phần.
Hư không xung quanh Lăng Tiêu không còn là hư không tĩnh lặng nữa. Nó cuộn xoáy như một cơn bão vũ trụ, những luồng năng lượng nguyên thủy phun trào, va đập vào nhau, tạo thành những tiếng gầm rú vô hình nhưng chấn động đến tận cốt tủy. Đây là sự phản kháng của Đại Đạo Nguyên Thủy, một phản kháng bản năng, tự nhiên, chống lại sự thay đổi mà Lăng Tiêu đang áp đặt. Mỗi quy tắc bị bẻ cong đều như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn, cố gắng giữ lại hình dạng ban đầu của nó.
Sau Đạo của Sinh Tử, Lăng Tiêu hướng ý chí của mình đến Đạo của Không Gian và Thời Gian. Đại Đạo Nguyên Thủy quy định không gian là cố định, thời gian là tuyến tính, trôi chảy một chiều. Nhưng Lăng Tiêu thấy được sự bó buộc trong đó. Hắn muốn phá vỡ xiềng xích, mở ra cánh cửa cho những khái niệm cao hơn. Hắn không muốn không gian chỉ là ba chiều, không muốn thời gian chỉ là quá khứ, hiện tại, tương lai đơn thuần.
Ý niệm của hắn như một tia sét đánh thẳng vào vô tận hư không. “Đạo của Không Gian không còn là một giới hạn, mà là một tiềm năng. Không gian có thể được bẻ cong, được gập lại, được xuyên thấu. Không gian không chỉ là khoảng cách, mà là một tấm màn mỏng manh che giấu vô số chiều kích khác.” Hắn bắt đầu “viết” lại, và ngay lập tức, vạn giới rung chuyển. Những tinh cầu vốn nằm cách nhau hàng triệu năm ánh sáng đột nhiên cảm thấy một sự “gần gũi” kỳ lạ. Các pháp trận truyền tống cổ xưa vốn chỉ có thể đi qua một khoảng cách nhất định, giờ đây trở nên kém hiệu quả, bởi vì bản thân không gian đã trở nên “mềm dẻo” hơn, cho phép những cường giả đạt đến cảnh giới nhất định có thể tự do xuyên qua các vùng giới hạn trước đây.
Đau đớn! Một cơn đau xé toạc linh hồn Lăng Tiêu. Sự thay đổi trong cấu trúc không gian không chỉ ảnh hưởng đến vạn vật, mà còn ảnh hưởng đến chính khái niệm về “tồn tại” của hắn. Hắn cảm giác như thể chính xương cốt của mình đang bị bẻ gãy, sau đó được sắp xếp lại theo một trật tự hoàn toàn mới. Nhưng ý chí hắn không hề nao núng. Hắn tiếp tục, hướng đến Đạo của Thời Gian.
“Thời gian không phải là một dòng sông chảy mãi về phía trước không thể quay đầu. Thời gian là một đại dương, với vô số dòng chảy ngầm, vô số xoáy nước và những hòn đảo của khoảnh khắc. Sinh linh không thể bị trói buộc hoàn toàn vào sự tuyến tính. Họ có thể cảm nhận, có thể tương tác với những dòng chảy khác của thời gian, có thể nhìn thấy quá khứ, dự cảm tương lai, thậm chí là tạo ra những khả năng mới trong dòng chảy hiện tại.”
Khi Lăng Tiêu viết xuống Đạo Thời Gian này, cảnh tượng kinh thiên động địa hơn cả trước đó. Các dòng chảy thời gian trong vạn giới trở nên hỗn loạn trong chốc lát, những ảo ảnh về quá khứ và tương lai thoáng hiện rồi biến mất. Một số sinh linh cấp thấp đột nhiên cảm thấy một sự “thoáng qua” của những kiếp sống khác, hoặc nhìn thấy một khoảnh khắc tương lai mơ hồ. Đây là một sự hỗn loạn cần thiết để tái cấu trúc. Nó giống như việc phá vỡ một con đập để xây dựng một dòng sông mới vĩ đại hơn.
Từ sâu thẳm của vũ trụ, từ một vùng không gian không thể định vị, một tiếng gầm thét không có âm thanh nhưng đầy sự phẫn nộ vang vọng đến tận linh hồn Lăng Tiêu. Đó là kẻ thù tối cao, kẻ đứng đầu Tổ Chức, hoặc có thể là một hiện thân nào đó của ý chí Đạo Nguyên Thủy cũ kỹ. Hắn cảm nhận được sự lung lay của nền móng, sự sụp đổ của trật tự mà hắn đã duy trì qua vô số kỷ nguyên. Một làn sóng năng lượng hắc ám, mang theo ý niệm hủy diệt, lao thẳng vào tâm thức Lăng Tiêu, muốn xé nát hắn, muốn ngăn chặn sự “phạm thượng” này.
Nhưng Lăng Tiêu không lùi bước. Hắn đã chuẩn bị cho điều này. “Chí Tôn Chi Đạo” của hắn không chỉ là sự sáng tạo, mà còn là sự dung hợp. Hắn không chỉ phá vỡ, hắn còn tái tạo. Khi làn sóng hắc ám va chạm, Lăng Tiêu không kháng cự bằng sức mạnh đối kháng, mà bằng cách “tiếp nhận” nó. Hắn dung nạp ý niệm hủy diệt đó vào trong Đạo của mình, biến nó thành một phần của quá trình chuyển hóa. “Hủy diệt không phải là kết thúc, mà là khởi đầu của một sự sáng tạo mới,” hắn thầm nhủ.
Đạo của Năng Lượng và Sáng Tạo là mục tiêu tiếp theo. Đại Đạo Nguyên Thủy quy định năng lượng hữu hạn, tuần hoàn theo một vòng lặp nhất định. Nhưng Lăng Tiêu không chấp nhận điều đó. “Năng lượng là vô tận, là tiềm năng không ngừng nghỉ. Sáng tạo không phải là một hành động duy nhất, mà là một quá trình liên tục, không bao giờ ngừng nghỉ. Mỗi sinh linh đều có thể là một nguồn sáng tạo, một nguồn năng lượng tự thân, không cần phải phụ thuộc hoàn toàn vào chu kỳ hút và nhả của vũ trụ.”
Lúc này, vạn giới không chỉ rung chuyển, mà còn bắt đầu “tỏa sáng”. Những tinh cầu vốn khô cằn, chết chóc, đột nhiên cảm nhận được một luồng sinh khí mới. Các nguồn tài nguyên cạn kiệt bắt đầu có dấu hiệu tái sinh. Khả năng tu luyện của các sinh linh, vốn bị giới hạn bởi “tiềm năng trời sinh”, giờ đây như được mở rộng thêm một tầng ý nghĩa mới. Giới hạn không còn là giới hạn tuyệt đối, mà là điểm khởi đầu cho sự vượt qua.
Sự căng thẳng tột độ khiến linh hồn Lăng Tiêu như muốn vỡ vụn. Mỗi Đạo tắc được viết lại đều đòi hỏi một sự hy sinh, một sự tái định nghĩa bản thân. Hắn cảm thấy mình không còn là “Lăng Tiêu” của trước kia nữa. Hắn đang trở thành một cái gì đó vĩ đại hơn, bao la hơn, nhưng cũng cô độc hơn. Hắn là kiến trúc sư của một vũ trụ mới, người mang trong mình gánh nặng của toàn bộ sự tồn tại.
Ý chí của kẻ thù tối cao càng lúc càng trở nên điên cuồng. Hắn không thể chấp nhận. Trật tự mà hắn đã xây dựng, hoặc là thứ đã cho hắn quyền lực, đang bị phá hủy từng chút một. Từ sâu thẳm hư không, một giọng nói cổ xưa, khàn đục như tiếng ma quỷ thì thầm từ vô số kỷ nguyên vang lên trong tâm trí Lăng Tiêu: “Ngươi không thể! Ngươi đang đi ngược lại Bản Nguyên! Ngươi sẽ bị chính sự hỗn loạn ngươi tạo ra nuốt chửng!”
Lăng Tiêu không đáp lời. Hắn chỉ tập trung vào việc “viết”. Hắn biết, kẻ thù đang cố gắng làm suy yếu ý chí của hắn, gieo rắc sự nghi ngờ. Nhưng Lăng Tiêu đã trải qua quá nhiều gian nan, đã nhìn thấy quá nhiều điều để có thể bị lay chuyển. Chí Tôn Chi Đạo của hắn không phải là sự hỗn loạn. Nó là một trật tự cao cấp hơn, một sự giải phóng khỏi những ràng buộc cổ xưa.
Cuối cùng, hắn đối mặt với Đạo khó khăn nhất, Đạo của Nhân Quả và Vận Mệnh. Đại Đạo Nguyên Thủy có vẻ như đã sắp đặt mọi thứ, mọi nhân quả đều có một kết quả rõ ràng, mọi vận mệnh đều có một đường đi định sẵn. Đây là xiềng xích cuối cùng, cũng là xiềng xích kiên cố nhất trói buộc vạn giới.
“Đạo của Nhân Quả không phải là một bản án không thể thay đổi, mà là một dòng chảy của lựa chọn. Vận Mệnh không phải là một con đường đã vạch sẵn, mà là vô số ngã rẽ, vô số khả năng. Sinh linh không phải là con rối của tạo hóa, mà là những kẻ kiến tạo vận mệnh của chính mình, có thể vượt thoát khỏi vòng lặp của nhân quả cũ kỹ, có thể tạo ra những nhân quả mới, những vận mệnh mới.”
Khi Lăng Tiêu viết xuống Đạo này, toàn bộ vũ trụ chìm vào một sự tĩnh lặng chết chóc. Rồi, mọi thứ bùng nổ. Không phải năng lượng, không phải không gian, mà là chính khái niệm về “có” và “không”, “là” và “không là” bị lung lay. Vô số sợi dây nhân quả vô hình bị cắt đứt, vô số bánh xe vận mệnh ngừng quay. Những sinh linh trong vạn giới, dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, đều cảm thấy một sự “nhẹ nhõm” kỳ lạ, như thể một gánh nặng vô hình vừa được cởi bỏ. Cảm giác về “tự do” trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Đây là khoảnh khắc mà Chí Tôn Chi Đạo của Lăng Tiêu sắp sửa hoàn thành. Hắn đã không chỉ phá vỡ, mà còn tái tạo, định hình lại toàn bộ nền tảng của vạn giới. Hắn không phủ nhận sự tồn tại của Đạo Nguyên Thủy, mà hắn đã nâng cấp nó, biến nó thành một nền tảng cho sự tiến hóa vô hạn. Hắn đã trở thành người khai sáng, người viết nên cuốn sách quy tắc tối thượng cho một kỷ nguyên mới. Nhưng khi tấm màn cuối cùng của Đạo Nguyên Thủy cũ kỹ sắp sụp đổ, bóng tối của kẻ thù tối cao hiện rõ hơn bao giờ hết, như một thực thể cổ xưa hòa mình vào chính sự tồn tại của Đại Đạo cũ, chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng, trận chiến định đoạt số phận của cả một vũ trụ đã được tái sinh.