Chí Tôn Vạn Đế
Chương 47
Tầng mười chín của Thí Luyện Tháp, một thế giới hoàn toàn khác biệt so với những tầng trước đó. Không còn những ngọn lửa rực cháy thiêu đốt, những cơn gió xoáy xé toạc không gian hay những ảo ảnh mê hoặc đánh lừa tâm trí. Thay vào đó là một vùng đất hoang vu, phủ đầy băng tuyết vĩnh cửu, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Những khối băng khổng lồ dựng đứng như những ngọn núi pha lê sắc nhọn, phản chiếu ánh sáng xanh biếc lạnh lẽo, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa khắc nghiệt.
Nhiệt độ ở đây âm sâu đến mức hơi thở cũng đóng băng thành sương. Người thường, ngay cả cường giả ở cảnh giới Khai Mạch cảnh, cũng khó có thể tồn tại lâu. Thế nhưng, Lăng Tiêu lại cảm thấy một luồng nhiệt lượng ấm áp đang lan tỏa khắp cơ thể, từ đan điền chảy ngược lên các kinh mạch, tự động chống lại cái lạnh thấu xương này. Hắn biết, đây là tác dụng của Chí Tôn Thần Tàng. Mặc dù chưa hoàn toàn thức tỉnh, nhưng năng lượng tiềm ẩn trong huyết mạch đã bắt đầu bảo vệ và thích nghi với môi trường xung quanh, giúp hắn vượt qua những giới hạn mà người thường không thể tưởng tượng.
Đôi mắt Lăng Tiêu quét qua không gian rộng lớn, xuyên qua những màn sương giá lấp lánh, tìm kiếm đối thủ. Và rồi, hắn nhìn thấy chúng. Ba con Băng Sương Cự Long, thân hình khổng lồ được tạo thành từ băng nguyên chất, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than đang cháy trong bóng tối vĩnh cửu. Mỗi con đều dài hơn mười trượng, vảy băng sắc nhọn như dao cạo, móng vuốt to lớn có thể xé rách không gian, tạo ra những vết nứt nhỏ trong hư không. Chúng không chỉ là hình chiếu năng lượng đơn thuần; chúng mang theo một ý chí chiến đấu hung tợn, một luồng long uy cổ xưa khiến cả không gian rung chuyển dữ dội.
“Gầm!”
Một con cự long gầm lên, tiếng gầm vang vọng như sấm sét giữa vùng băng giá. Hơi thở băng giá khổng lồ phun ra, tạo thành một cơn bão tuyết cuộn xoáy dữ dội về phía Lăng Tiêu. Cơn bão không chỉ mang theo cái lạnh thấu xương, có thể đóng băng linh hồn, mà còn ẩn chứa vô số mảnh băng sắc nhọn như phi đao, có thể xuyên thủng cả những lớp giáp trụ kiên cố nhất. Lăng Tiêu không lùi bước. Hắn khẽ nhếch mép, một tia hưng phấn lóe lên trong mắt, kích thích đến tận cùng những tế bào chiến đấu trong cơ thể.
“Sức mạnh thực sự sao? Vậy thì để ta xem, những con rồng băng giá này có thể chống đỡ được đến đâu trước Chí Tôn Long Quyền của ta!”
Hắn không còn là thiếu niên yếu ớt mang danh “phế vật” năm xưa. Sau những trận chiến liên tiếp, đặc biệt là sự kích hoạt từng phần của Chí Tôn Thần Tàng, Lăng Tiêu đã hoàn toàn lột xác. Khí tức của hắn đột nhiên bùng nổ, một luồng uy áp bá đạo hơn cả long uy của những con cự long tỏa ra, ép ngược lại không gian, khiến những mảnh băng vụn trên mặt đất vỡ tan. Đây là uy áp đến từ huyết mạch Chí Tôn, từ một sự tồn tại cao hơn cả long tộc cổ xưa, một loại vương giả chi khí trấn áp vạn vật.
“Phá!”
Lăng Tiêu quát khẽ, vung quyền. Một luồng lực lượng cuồng bạo mang theo ánh sáng vàng kim rực rỡ xé tan cơn bão tuyết, trực diện va chạm vào con Băng Sương Cự Long đầu tiên. “Ầm!” Một tiếng nổ lớn vang dội, không gian chấn động. Con cự long bị đẩy lùi vài trượng, vảy băng trên thân thể nứt ra vài đường, phát ra tiếng “rắc rắc” nhỏ. Điều này khiến hai con cự long còn lại tức giận đến cực điểm, đồng loạt lao tới, móng vuốt sắc bén như lưỡi hái tử thần chém xuống, tạo ra những đường rạch sáng lóa trong không khí.
Tốc độ của Lăng Tiêu nhanh đến kinh người, như một bóng ma lướt đi giữa ba con cự long khổng lồ, tránh né những đòn tấn công chí mạng một cách điêu luyện. Mỗi khi hắn ra tay, đều là những cú đấm mang theo sức mạnh kinh khủng, khiến không khí nổ tung, hoặc những chưởng pháp chứa đựng sự biến hóa khôn lường của Đại Đạo, dù chỉ là ở mức độ sơ khai nhất. Hắn không chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp, mà còn vận dụng sự hiểu biết về quy luật của không gian, của lực lượng, một sự giác ngộ mà người cùng cảnh giới không thể có được.
Trong lúc giao chiến ác liệt, Lăng Tiêu cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ từ sâu thẳm huyết mạch. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc đang cộng hưởng dữ dội với long uy của những con cự long băng giá, nhưng nó lại mang một thuộc tính hoàn toàn khác – rực lửa, bá đạo, và cổ xưa hơn vạn lần. Đó là một phần của Chí Tôn Thần Tàng, hay là một ký ức đang dần được giải phong, sắp vỡ òa?
Hắn nhắm mắt lại trong tích tắc, khi một móng vuốt băng sắc lạnh sượt qua vai hắn, suýt chút nữa đã xé toạc lớp áo. Một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí, rõ ràng hơn bao giờ hết: một con rồng khổng lồ rực lửa, thân hình to lớn đến mức có thể nuốt chửng cả tinh cầu, đang gầm thét trên bầu trời đầy sao, xung quanh nó là vô số thần ma quỳ lạy. Đó là một ký ức mơ hồ, nhưng lại mang theo cảm giác quyền năng và thống trị vô tận, một sự bá đạo đến từ khởi nguyên.
“Long Hồn… Thức Tỉnh?” Hắn lẩm bẩm, đôi mắt đột nhiên mở ra, không còn là màu đen bình thường, mà ẩn chứa một tia huyết hồng nhàn nhạt, sâu thẳm như vực thẳm, đồng tử co rút lại thành hình khe rồng dọc, phát ra ánh sáng uy nghiêm.
Sức mạnh trong cơ thể Lăng Tiêu đột ngột tăng vọt, như một con sông lớn vỡ đập, dòng chảy cuồn cuộn không ngừng. Một luồng long tức hùng vĩ, còn mạnh mẽ hơn gấp bội so với ba con Băng Sương Cự Long kia, bùng phát từ người hắn, tạo thành một cơn lốc xoáy năng lượng. Khí tức này không phải là của băng, cũng không phải của lửa, mà là của sự tối cao, của sự thống ngự vạn vật, của một vị long đế chân chính. Ba con Băng Sương Cự Long dường như cảm nhận được điều gì đó khủng khiếp, tiếng gầm của chúng yếu đi, trong mắt hiện lên một tia sợ hãi bản năng, chúng bắt đầu lùi lại.
“Chí Tôn Long Quyền!”
Lăng Tiêu tung ra một quyền, không gian xung quanh hắn dường như bị nén lại đến cực hạn rồi bùng nổ dữ dội. Quyền phong mang theo hình ảnh một con rồng vàng kim rực rỡ, được tạo thành từ năng lượng Chí Tôn Thần Tàng, gầm thét lao thẳng vào con cự long ở giữa. Con rồng vàng kim này không phải là ảo ảnh, nó mang theo một ý chí mãnh liệt, một sức mạnh hủy diệt kinh thiên, một khí thế nghiền nát tất cả. “Rắc!” Tiếng vỡ vụn vang lên đến chói tai. Con Băng Sương Cự Long ở giữa không kịp phản ứng, thân thể băng giá của nó nứt toác ra từ giữa, như một tác phẩm điêu khắc bị đập nát, rồi vỡ tan thành vô số mảnh băng vụn, tan chảy trong không khí lạnh lẽo.
Hai con cự long còn lại hoảng sợ tột độ, chúng muốn tháo chạy, nhưng Lăng Tiêu không cho chúng cơ hội. Hắn vung tay, Long Hồn ẩn chứa trong huyết mạch đã được đánh thức, biến hóa thành hai sợi xích vàng kim rực rỡ, lấp lánh như tinh tú, trói chặt lấy hai con cự long còn lại. Sau đó, hắn nhảy vọt lên không trung, giáng một cú đấm từ trên cao xuống, mang theo sức nặng của cả một ngọn núi, tốc độ nhanh như tia chớp.
“Ầm!”
Con cự long thứ hai cũng không thoát khỏi số phận, bị Lăng Tiêu một quyền đánh nát thành bụi băng. Chỉ còn lại một con cuối cùng, nó điên cuồng phun ra hơi thở băng giá, cố gắng đóng băng Lăng Tiêu, biến hắn thành một bức tượng băng. Nhưng lúc này, Lăng Tiêu đã hoàn toàn nhập vào trạng thái chiến đấu cao nhất, ý chí chiến đấu sục sôi. Hắn cười khẩy, lao thẳng vào hơi thở băng giá, để những mảnh băng sắc nhọn va chạm vào thân thể mình. Từng mảnh băng vỡ vụn khi chạm vào lớp da của hắn, không thể gây ra chút tổn thương nào. Chí Tôn Thần Tàng đã cường hóa thể chất của hắn đến một mức độ đáng kinh ngạc, tựa hồ như kim cương bất hoại.
Hắn túm lấy đầu con cự long cuối cùng, đôi mắt huyết hồng nhìn thẳng vào mắt nó. Một luồng long uy thuần túy, mạnh mẽ hơn vạn lần, trấn áp linh hồn nó. “Ngươi là Băng Long nhỏ bé, ta là Chí Tôn Long. Ngươi không có cửa!”
Nói đoạn, Lăng Tiêu vặn mạnh. “Rắc!” Đầu của con cự long bị vặn lìa khỏi thân thể, phát ra tiếng nứt gãy kinh hoàng, rồi tan biến thành những tinh thể băng lấp lánh, biến mất trong không gian. Cả tầng mười chín trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn lại tiếng gió rít nhẹ qua những khối băng.
Lăng Tiêu đứng giữa vùng băng giá, thở nhẹ một hơi, hơi thở cũng mang theo một chút khí nóng. Hắn cảm nhận được sức mạnh Long Hồn trong huyết mạch đang dần ổn định, và một phần nhỏ ký ức về “Long Đạo” cổ xưa dường như đã được mở khóa, mang đến cho hắn những hiểu biết sâu sắc hơn về các loại rồng, về cách điều khiển Long khí. Đây là một bước đột phá lớn, không chỉ là sức mạnh tu vi, mà là sự hiểu biết sâu sắc hơn về nguồn gốc của mình.
Cùng lúc đó, một luồng năng lượng ấm áp bao phủ Lăng Tiêu. Đó là phần thưởng của Thí Luyện Tháp khi vượt qua thử thách. Không chỉ là tu vi được củng cố, mà còn là một luồng linh khí tinh khiết rót vào cơ thể, giúp hắn tẩy rửa tạp chất, tăng cường gân cốt, và củng cố căn cơ, khiến mỗi tế bào trong cơ thể đều trở nên mạnh mẽ hơn. Hắn cảm thấy mình đã tiến thêm một bước dài trên con đường tu luyện.
Bên ngoài Thí Luyện Tháp, toàn bộ Vô Cực Điện đang chấn động dữ dội.
“Tầng mười chín! Lăng Tiêu đã phá vỡ tầng mười chín! Trời ơi, hắn là quái vật sao?”
Tiếng reo hò, tiếng bàn tán ồn ào như thủy triều dâng cao, nhấn chìm cả Vô Cực Điện. Long Bảng lại một lần nữa thay đổi. Tên Lăng Tiêu, ban đầu chỉ là một cái tên bị bỏ qua, một kẻ “phế vật” bị khinh miệt, giờ đã sừng sững đứng ở vị trí thứ năm mươi ba! Trong vòng chưa đầy một ngày, hắn đã thăng cấp gần năm mươi bậc, vượt qua vô số thiên tài đã tu luyện hàng năm trời, thậm chí hàng chục năm.
Tại một gian phòng tối tăm nhất của Vô Cực Điện, nơi chỉ những trưởng lão cấp cao mới có thể bước vào, một lão giả tóc bạc phơ, khuôn mặt ẩn trong bóng tối dưới lớp mũ trùm đầu, khẽ nhíu mày. “Lăng Tiêu… Long Hồn thức tỉnh? Điều này… không thể nào. Huyết mạch đó đã bị phong ấn hoàn toàn bởi tổ chức, làm sao có thể thức tỉnh Long Hồn ở giai đoạn này? Chẳng lẽ phong ấn đã bắt đầu suy yếu?”
Bên cạnh lão giả là một nam nhân trung niên, ánh mắt sắc bén như chim ưng, toát ra vẻ uy nghiêm. Hắn là điện chủ Vô Cực Điện. “Thưa trưởng lão, chúng ta có nên cử người đi dò xét, hoặc thậm chí…”
Lão giả phất tay, cắt ngang lời điện chủ. “Chưa. Hắn vẫn còn quá yếu, chưa đủ để gây ra mối đe dọa trực tiếp. Hơn nữa, Thí Luyện Tháp có quy tắc riêng, bất kỳ sự can thiệp nào cũng sẽ bị phản phệ. Để hắn tiếp tục. Ta muốn xem, giới hạn của hắn đến đâu. Nếu thực sự là huyết mạch đó… e rằng Vô Cực Điện này không thể giữ nổi hắn, và chúng ta sẽ phải đối mặt với rắc rối lớn từ tổ chức kia.”
Trong một khu vực khác, nơi những đệ tử tinh anh của Vô Cực Điện tập trung, sự ganh tị và sự kinh ngạc đan xen, tạo thành một bầu không khí căng thẳng. “Hắn là ai? Một phế vật bị trục xuất khỏi gia tộc sao? Làm sao có thể mạnh đến vậy, vượt qua cả những công tử thế gia danh giá?”
“Long Bảng thứ năm mươi ba… Hắn đã vượt qua cả Tào Phi, một trong những thiên tài hàng đầu của chúng ta, người được kỳ vọng sẽ tiến vào Top 30!”
Tào Phi, một thanh niên tuấn tú với vẻ mặt kiêu ngạo, đang siết chặt nắm đấm đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Hắn đã tu luyện hơn mười năm, trải qua vô số sinh tử, mới đạt được vị trí thứ năm mươi bốn. Giờ đây, một kẻ “phế vật” không biết từ đâu chui ra lại vượt qua hắn, như một cú tát vào mặt. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. “Lăng Tiêu… Ta sẽ nhớ kỹ cái tên này! Sớm muộn gì ta cũng sẽ khiến ngươi phải trả giá cho sự kiêu ngạo này!”
Lăng Tiêu không quan tâm đến những lời bàn tán hay những ánh mắt dò xét từ bên ngoài. Hắn chỉ cảm nhận được sự thôi thúc mạnh mẽ từ bên trong Thí Luyện Tháp, cùng với sự khao khát chinh phục. Phía trên tầng mười chín, còn có tầng hai mươi, hai mươi mốt… và những bí mật sâu xa hơn đang chờ hắn khám phá. Mỗi một tầng, mỗi một trận chiến, đều giúp hắn tiến gần hơn đến sự thật về bản thân, về kẻ thù đã phong ấn hắn, và về cái tên “Chí Tôn Vạn Đế” mà hắn hằng khao khát, một khát vọng cháy bỏng trong tâm can.
Hắn nhìn lên đỉnh tháp, đôi mắt lóe lên sự kiên định không gì lay chuyển được. “Vô Cực Điện? Gia tộc? Kẻ thù bí ẩn? Tất cả rồi sẽ phải quỳ gối dưới chân ta! Ta sẽ không dừng lại cho đến khi vén màn tất cả, tìm lại ký ức, và trở thành Chí Tôn Vạn Đế thực sự, thống ngự vạn giới!”
Bước chân hắn vững vàng, dứt khoát, không một chút do dự. Cánh cửa dẫn lên tầng hai mươi từ từ mở ra, hé lộ một không gian chìm trong bóng tối, nơi những tiếng gầm gừ trầm đục vang vọng, những âm thanh của sự chết chóc và nguy hiểm, báo hiệu một thử thách mới, một cuộc chiến khốc liệt hơn đang chờ đợi.
Lăng Tiêu mỉm cười, nụ cười đầy tự tin và bá đạo, đôi mắt rực sáng. “Đến đây đi! Ta đã sẵn sàng để nghiền nát tất cả!”