Chí Tôn Vạn Đế
Chương 465
Chí Tôn Chiến Hạm xé toạc Vô Hạn Chi Hải, không phải bằng tốc độ vật lý đơn thuần, mà bằng một ý chí siêu việt, một sự hiện diện khiến không gian và thời gian phải nhượng bộ. Phía sau nó, vô số hạm đội của Vạn Đế Thần Triều trải dài như một thiên hà ánh sáng, mỗi chiến hạm đều mang theo khí tức hùng vĩ, được tôi luyện qua vô vàn cuộc chinh phạt. Các Đại Giới hùng mạnh nhất, các chủng tộc kiệt xuất nhất, tất cả đều tề tựu dưới ngọn cờ của Lăng Tiêu, không phải vì cưỡng ép, mà vì họ tin vào kỷ nguyên đa nguyên và tự do mà Chí Tôn Vạn Đế đã hứa hẹn.
Vô Hạn Chi Hải, nơi được cho là vô tận và vô định, giờ đây lại mang một vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ. Không có tinh vân rực rỡ, không có thiên thạch lấp lánh, chỉ có một màu xám tro u ám kéo dài đến vô tận, như thể mọi sắc màu, mọi sự sống đã bị rút cạn. Đây chính là vùng biên giới của Đại Đạo Nguyên Thủy, một không gian bị đồng hóa hoàn toàn, nơi mà mọi thứ đều tuân theo một quy tắc duy nhất, một ý chí duy nhất.
Lăng Tiêu đứng trên đỉnh Long Cốt Đại Đạo, vầng hào quang Chí Tôn bao quanh thân thể hắn như một tấm áo choàng của vũ trụ. Ánh mắt hắn xuyên thấu không gian, nhìn thẳng vào tâm điểm của sự u ám, nơi mà hắn biết kẻ thù tối cao đang ẩn mình. Hắn cảm nhận được một áp lực vô hình, một sự kháng cự đến từ chính bản chất của Đại Đạo, cố gắng bẻ cong ý chí của hắn, đồng hóa hắn vào sự vô tận của nó.
“Tiến lên!” Lăng Tiêu không cần lớn tiếng, một ý niệm của hắn đã rung động khắp các chiến hạm. “Đây là trận chiến cuối cùng cho tự do của vạn giới. Không lùi bước!”
Vạn Đế Thần Triều đáp lại bằng một tiếng gầm vang trời, vô số pháp trận trên các chiến hạm bùng nổ ánh sáng, năng lượng Chí Tôn bốc cao, biến thành những mũi tên ánh sáng khổng lồ xuyên phá màn sương mù của Vô Hạn Chi Hải. Nhưng ngay lập tức, từ sâu thẳm màn sương, những hình ảnh mờ ảo hiện ra, không phải là chiến hạm, không phải là sinh linh, mà là những “Thực Thể Quy Tắc”.
Chúng là những khối cấu trúc hình học hoàn hảo, làm từ năng lượng thuần túy của Đại Đạo, không có cảm xúc, không có sự sống, chỉ có mục đích duy nhất: bảo vệ ý chí Nguyên Thủy. Có những Thực Thể hình cầu, xoay tròn không ngừng, phát ra những luồng năng lượng có thể phân giải cả tinh thần và vật chất. Có những Thực Thể hình lập phương, vững chắc như các định luật vũ trụ, hấp thụ mọi đòn tấn công. Và có những Thực Thể hình tháp, cao vút, phóng ra những sợi tơ Đại Đạo, ràng buộc và đồng hóa bất cứ thứ gì chạm vào chúng.
“Đây là Đại Đạo tạo vật sao?” Một vị Đại Đế từ một chiến hạm bên cạnh Chí Tôn Chiến Hạm lên tiếng, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc. “Chúng không có điểm yếu, chúng là hiện thân của quy tắc!”
Lăng Tiêu khẽ nhếch môi. “Quy tắc do ai đặt ra? Nếu quy tắc không phục vụ sự sống, thì nó phải bị phá vỡ.”
Hắn vươn tay. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn bùng nổ, không phải là một loại sức mạnh cụ thể, mà là sự tổng hòa của vạn Đạo, sự dung hợp của mọi khả năng. Một dòng suối ánh sáng ngũ sắc tuôn trào từ lòng bàn tay hắn, không va chạm trực tiếp với các Thực Thể Quy Tắc, mà lại thấm vào bản chất của chúng.
Các Thực Thể Quy Tắc, vốn là những cỗ máy hoàn hảo, bỗng nhiên chậm lại. Những dòng năng lượng chảy trong chúng bắt đầu hỗn loạn, hình dạng hoàn hảo của chúng méo mó. Chúng không bị phá hủy, nhưng chúng bị “giải cấu trúc”, trở về trạng thái nguyên sơ, mất đi mục đích và hình dạng. Đó là sức mạnh của Chí Tôn Chi Đạo, không phải là tiêu diệt, mà là “siêu thoát” khỏi quy tắc cũ.
“Đây chính là ý nghĩa của ‘Khai Sáng Đạo Thống’!” Lăng Tiêu tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp chiến trường. “Đại Đạo Nguyên Thủy muốn đồng hóa vạn vật, biến tất cả thành một. Nhưng Đạo của ta là Đạo của sự đa nguyên, của tự do, của vô tận khả năng. Ta sẽ cho nó thấy, rằng một Đạo duy nhất không thể thống ngự tất cả!”
Dưới sự dẫn dắt của Lăng Tiêu, Vạn Đế Thần Triều bắt đầu cuộc tấn công tổng lực. Các Đại Đế, Chân Thần, các cường giả đỉnh cao của từng Đại Giới, tất cả đều thi triển những công pháp mạnh nhất của mình. Thiên hà ánh sáng va chạm với bức tường quy tắc, tạo ra những vụ nổ chấn động cả Vô Hạn Chi Hải.
Khác với những trận chiến trước đây, nơi kẻ thù có thể là một cá nhân, một chủng tộc, hay một thế lực, lần này kẻ thù là chính bản chất của vũ trụ, là những định luật đã tồn tại từ thuở hỗn mang. Mọi đòn đánh đều bị phân giải, mọi năng lượng đều bị hấp thụ, mọi ý niệm đều bị bẻ cong. Nhưng Vạn Đế Thần Triều không lùi bước. Họ đã nhìn thấy hy vọng ở Lăng Tiêu, đã nếm trải hương vị của tự do, và họ sẽ chiến đấu đến cùng.
Lăng Tiêu không chỉ là một chỉ huy, hắn là một ngọn hải đăng. Hắn liên tục phóng ra những luồng năng lượng Chí Tôn, không ngừng phá vỡ và làm suy yếu các phòng tuyến của Đại Đạo Nguyên Thủy. Mỗi một Thực Thể Quy Tắc bị hắn “giải cấu trúc” đều tạo ra một khe hở, một lối đi cho các chiến hạm của Vạn Đế Thần Triều tiến sâu hơn.
Trận chiến kéo dài không biết bao lâu. Thời gian dường như mất đi ý nghĩa trong Vô Hạn Chi Hải. Hàng tỷ sinh linh, hàng ngàn chiến hạm đã hy sinh, nhưng họ đã mở ra một con đường, một con đường dẫn đến trái tim của Đại Đạo Nguyên Thủy. Ánh sáng của Vạn Đế Thần Triều giờ đây đã xuyên thủng màn sương xám tro, chiếu rọi vào một không gian mới, một không gian mà sự thật kinh hoàng dần hé lộ.
Trước mắt họ không còn là những Thực Thể Quy Tắc đơn lẻ, mà là một “Thành Phố Quy Tắc” khổng lồ, một cấu trúc vô tận được tạo nên từ vô số định luật và ý niệm. Nó không có tường thành, không có cổng, nhưng lại tỏa ra một áp lực mà ngay cả các Đại Đế cũng cảm thấy nghẹt thở. Ở trung tâm của Thành Phố Quy Tắc, một điểm sáng mờ ảo đang rung động, như nhịp đập của chính vũ trụ. Đó chính là nơi ẩn náu của kẻ thù tối cao, có thể là một thực thể, một ý chí, hay thậm chí là một “hệ thống” đang cố gắng điều khiển vạn giới.
Lăng Tiêu nhìn thẳng vào điểm sáng đó. Hắn cảm nhận được sự trống rỗng, sự lạnh lẽo, nhưng cũng là sự hoàn hảo đến đáng sợ. Đây không phải là một sinh linh có cảm xúc, mà là một “nguyên lý” muốn áp đặt ý chí của nó lên tất cả. Hắn đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu, từ khi hắn còn là một “phế vật” bị ruồng bỏ, đến khi hắn trở thành Chí Tôn Vạn Đế.
“Đây là giới hạn của nó,” Lăng Tiêu thì thầm, giọng nói mang theo sự kiên định của một người đã vượt qua mọi giới hạn. “Và đây cũng là khởi đầu của ta.”
Chí Tôn Chiến Hạm, dẫn đầu Vạn Đế Thần Triều, lao thẳng vào Thành Phố Quy Tắc. Trận chiến lớn nhất trong lịch sử vạn giới, trận chiến định đoạt số phận của mọi sự sống, đã chính thức bước vào giai đoạn quyết định. Lăng Tiêu sẽ không chỉ chiến đấu để giành chiến thắng, mà còn để khai sáng một Đạo mới, một kỷ nguyên mới, nơi mà mỗi sinh linh đều có thể tự do định nghĩa sự tồn tại của mình.