Chí Tôn Vạn Đế
Chương 447
Chương 447: Định Đoạt Thiên Chương
Trong Vạn Đế Thần Cung uy nghiêm, trên tòa Chí Tôn Bảo Tọa ngự trị vạn giới, Lăng Tiêu lẳng lặng ngồi, ánh mắt thâm thúy như vũ trụ bao la. Không còn sự hối hả của những cuộc chinh phạt liên giới, không còn tiếng gầm thét của hàng vạn chiến trường. Giờ đây, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một sự tĩnh lặng báo hiệu cho cơn bão táp vĩ đại nhất sắp sửa ập đến.
Những lời lĩnh ngộ từ chương trước vẫn còn vang vọng trong tâm trí hắn. Chí Tôn Chi Đạo không phải là sự sao chép, mà là sự sáng tạo. Đó là Đạo của sự phá vỡ và tái tạo, của tự do và vô hạn, của tồn tại và siêu thoát. Hắn đã dành toàn bộ thời gian sau trận chiến cuối cùng với Vô Cực Thần Chủ, kẻ đứng đầu Tổ Chức, để chìm đắm trong luân hồi của bản thân, để cảm nhận từng hạt bụi của ký ức, từng mảnh vỡ của quyền năng, và quan trọng nhất, để kết nối với cái gọi là Ý Chí Nguyên Thủy.
Ý Chí Nguyên Thủy, không phải là một thực thể có hình hài, mà là một quy tắc, một định luật tồn tại từ thuở hỗn mang, tự cho mình là Vĩnh Hằng, tự cho mình là chân lý tối thượng của vạn vật. Nó không có tình cảm, không có tư duy, chỉ có sự vận hành tuyệt đối và không thể lay chuyển. Kẻ thù của Lăng Tiêu không phải là Vô Cực Thần Chủ, mà là Ý Chí Nguyên Thủy đứng sau tất cả, kẻ đã phong ấn hắn, kẻ đã thao túng số phận vạn giới qua vô số kỷ nguyên.
Lăng Tiêu nhắm mắt lại. Trong tâm hải, Chí Tôn Thần Tàng đã hoàn toàn thức tỉnh, không còn là một vật phẩm, một linh hồn hay huyết mạch, mà đã hòa làm một với bản thân hắn. Đó là nguồn gốc của Chí Tôn, là chìa khóa để khai sáng Đạo của riêng hắn. Hắn cảm nhận được sự dao động của Đại Đạo Nguyên Thủy, nó đang tức giận, đang rung chuyển. Nó đã nhận ra sự tồn tại của một dị số, một kẻ dám thách thức trật tự Vĩnh Hằng mà nó đã kiến tạo. Không gian, thời gian, luân hồi, nhân quả… tất cả đều đang chịu ảnh hưởng từ sự phẫn nộ vô hình đó. Các Đại Giới xa xôi đang rung chuyển, vô số sinh linh đang cảm nhận được một nỗi sợ hãi nguyên thủy, không rõ nguyên nhân.
Hắn hít sâu một hơi. Đã đến lúc. Mọi sự chuẩn bị đã hoàn tất. Vạn Đế Thần Triều đã trở thành một cỗ máy chiến tranh khổng lồ, bao trùm vô số Đại Giới. Các cường giả từ khắp các thế giới, từ Thần Tộc, Ma Tộc, Yêu Tộc, Nhân Tộc, Cổ Tộc… tất cả đều đã tụ họp, dưới ngọn cờ của Chí Tôn Vạn Đế. Họ không chỉ chiến đấu vì Lăng Tiêu, mà còn chiến đấu vì tương lai của chính họ, vì một kỷ nguyên không bị Ý Chí Nguyên Thủy thao túng.
Một tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Đó là Lam Linh, người vợ hiền thục, và cũng là một trong những cường giả cấp Chí Tôn của Thần Triều, đang bước vào. Nàng mang theo ánh mắt lo lắng nhưng kiên định, đặt tay lên vai hắn.
“Đã đến lúc rồi sao, phu quân?” Giọng nàng khẽ khàng, nhưng ẩn chứa một sức mạnh không thể lay chuyển.
Lăng Tiêu mở mắt, mỉm cười trấn an. “Đã đến lúc. Ý Chí Nguyên Thủy đã phát ra lời triệu tập cuối cùng. Nó muốn kết thúc mọi thứ, vĩnh viễn. Và ta… cũng vậy.”
Hắn đứng dậy, khoác lên mình Chí Tôn Chiến Giáp, ánh sáng rực rỡ như hàng vạn vì sao hội tụ. “Triệu tập tất cả các Đại Đế, các Thần Chủ, các Cổ Hoàng đến Vạn Đế Đại Điện. Ta có lời muốn nói.”
Vạn Đế Đại Điện, một kiến trúc hùng vĩ được xây dựng từ những tinh hoa của vạn giới, giờ đây chật kín các cường giả. Mỗi người trong số họ đều là một Đế Vương, một Thần Chủ của một Đại Giới. Họ mang theo hào quang rực rỡ, nhưng trên khuôn mặt ai nấy đều hiện rõ sự nghiêm trọng. Họ biết, đây là trận chiến cuối cùng, trận chiến định đoạt. Hoặc là họ sẽ chiến thắng và khai sáng kỷ nguyên mới, hoặc là tất cả sẽ bị nhấn chìm vào hư vô, trở thành một phần của Ý Chí Nguyên Thủy.
Lăng Tiêu bước lên bục cao nhất, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt. Hắn nhìn thấy sự trung thành, sự dũng cảm, và cả sự sợ hãi. Nhưng nỗi sợ hãi đó không phải là sự hèn nhát, mà là sự tôn trọng đối với một tồn tại vượt ngoài sức tưởng tượng.
“Chư vị,” Lăng Tiêu cất giọng, âm thanh không quá lớn nhưng vang vọng khắp Đại Điện, xuyên qua từng xương tủy của mỗi người. “Từ khi ta bước chân ra khỏi Phàm Trần, từ khi ta là một phế vật bị ruồng bỏ, ta chưa từng nghĩ rằng có một ngày, ta sẽ đứng ở đây, đối mặt với một cuộc chiến mà kết quả sẽ định đoạt số phận của vạn giới, của tất cả chúng ta.”
Hắn dừng lại, cho phép lời nói của mình thẩm thấu. “Kẻ thù của chúng ta, Ý Chí Nguyên Thủy, không phải là một cá nhân, không phải là một tổ chức. Nó là một khái niệm, một quy tắc, một ý chí của Đại Đạo đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên. Nó đã tạo ra trật tự này, và nó tin rằng trật tự của nó là hoàn hảo, là Vĩnh Hằng. Nó không chấp nhận bất kỳ sự sai lệch nào, bất kỳ ý chí tự do nào dám thách thức nó.”
“Ta đã từng bị nó phong ấn, bị nó tước đoạt ký ức và sức mạnh. Nó muốn ta trở thành một con cờ trong ván cờ Vĩnh Hằng của nó. Nhưng ta đã phá vỡ xiềng xích, ta đã thức tỉnh, và ta đã tạo ra Chí Tôn Chi Đạo của riêng mình.”
Lăng Tiêu giơ tay lên, một luồng sáng ngũ sắc bùng lên từ lòng bàn tay hắn, chiếu rọi khắp Đại Điện. “Đây không chỉ là sức mạnh, đây là ý chí, là khát vọng của sự tự do, của sự sáng tạo, của vô hạn. Chí Tôn Chi Đạo của ta không phải là để thống trị, mà là để khai sáng. Khai sáng một kỷ nguyên mà mỗi sinh linh đều có thể tìm thấy Đạo của riêng mình, không bị gò bó bởi bất kỳ quy tắc Vĩnh Hằng nào.”
“Ý Chí Nguyên Thủy muốn tiêu diệt ta, tiêu diệt tất cả những gì ta đã xây dựng, để tái lập trật tự của nó. Nó đã tập hợp vô số Thần Ma nguyên thủy, vô số Khí Linh của Đại Đạo, và những kẻ đã bị nó đồng hóa qua hàng tỷ năm. Chúng ta sẽ đối mặt với một đội quân mà mỗi cá thể đều mang trong mình một phần ý chí của Nguyên Thủy. Trận chiến này… sẽ là trận chiến cuối cùng.”
Tiếng hít thở dồn dập vang lên. Các cường giả siết chặt nắm đấm, ánh mắt bùng cháy ý chí chiến đấu.
“Ta không thể hứa hẹn một chiến thắng dễ dàng, hay một tương lai không có hy sinh. Nhưng ta có thể hứa rằng, nếu chúng ta chiến thắng, vạn giới sẽ được tự do. Mỗi người trong chúng ta sẽ trở thành người kiến tạo nên kỷ nguyên mới. Và nếu chúng ta thất bại…” Lăng Tiêu nhìn thẳng vào mắt từng người. “Thì chúng ta sẽ thất bại với tư cách là những kẻ tự do, chứ không phải là những con rối của Ý Chí Nguyên Thủy.”
Hắn rút ra Chí Tôn Thần Kiếm, lưỡi kiếm rực sáng vạn đạo. “Chiến trường cuối cùng đã được xác định. Đó là nơi tận cùng của Vĩnh Hằng, nơi mà không gian và thời gian đều bị bóp méo, nơi mà Đại Đạo Nguyên Thủy hiển hiện rõ rệt nhất. Chúng ta sẽ đến đó, và chúng ta sẽ chiến đấu. Vì tất cả những gì chúng ta tin tưởng, vì tất cả những gì chúng ta yêu quý!”
“Chí Tôn Vạn Đế! Chí Tôn Vạn Đế! Chí Tôn Vạn Đế!”
Tiếng hô vang dội, như sấm sét xé tan bầu trời, như hàng tỷ sinh linh cùng lúc gào thét. Nỗi sợ hãi đã bị thay thế bằng ý chí chiến đấu bất diệt. Các Đại Đế, các Thần Chủ, các Cổ Hoàng đồng loạt quỳ một gối, cúi đầu trước vị Chí Tôn duy nhất của họ.
Lăng Tiêu gật đầu. “Đứng dậy. Chuẩn bị xuất phát. Trận chiến cuối cùng… đã bắt đầu!”
Vạn Đế Thần Triều, một hạm đội khổng lồ gồm vô số chiến hạm Thần Cấp, Hư Không Phi Thuyền, và vô số cường giả cá nhân, bắt đầu di chuyển. Họ xuyên qua các Đại Giới, xé rách không gian, hướng về phía một điểm hội tụ ánh sáng và bóng tối, nơi mà Đại Đạo Nguyên Thủy đang hiển hiện. Đó là một vùng không gian hỗn độn, nơi mà các quy tắc vật lý bị phá vỡ, nơi mà các vì sao tan rã thành bụi. Ở đó, một quân đoàn khổng lồ của Ý Chí Nguyên Thủy đã đứng sẵn, im lặng và đáng sợ, chờ đợi cuộc đối đầu định mệnh.
Lăng Tiêu đứng trên boong tàu Chí Tôn Chiến Hạm, Lam Linh và những bằng hữu thân cận đứng bên cạnh. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mà một luồng sáng trắng xóa như không có điểm cuối đang dần mở rộng, nuốt chửng mọi thứ. Đó là Ý Chí Nguyên Thủy đang hiện thân, là kẻ thù tối thượng của hắn, và cũng là đối thủ duy nhất có thể giúp hắn hoàn toàn lĩnh ngộ và khai sáng Chí Tôn Chi Đạo của mình.
Cuộc đại chiến giữa hai Vĩnh Hằng, giữa hai Đạo, đã thực sự cận kề. Tiếng kèn hiệu vang lên, xé toạc sự im lặng của vũ trụ. Trận chiến định đoạt số phận vạn giới, cuộc chiến để viết lại thiên chương cuối cùng của lịch sử, đã chính thức mở màn.