Chí Tôn Vạn Đế
Chương 435
Cánh cổng sừng sững hiện ra ở phía xa, lớn hơn và u ám hơn cánh cổng ban đầu. Nó phát ra một luồng năng lượng trấn áp kinh hoàng, vượt xa những gì Vũ Hoàng đã gặp. Đó là con đường dẫn đến trung tâm của Tổ Chức, nơi kẻ thù tối cao đang chờ đợi.
Vũ Hoàng nhắm mắt, cảm nhận sự rung động của Chí Tôn Thần Tàng. Hắn đã hoàn toàn thức tỉnh, không còn bất kỳ phong ấn nào. Ký ức về kiếp trước, về thân phận Chí Tôn của mình, đã hoàn toàn quay trở lại. Hắn nhớ lại mọi thứ, mọi âm mưu, mọi sự tàn bạo mà Tổ Chức đã gây ra, và lý do vì sao hắn lại bị phong ấn. Sự phẫn nộ trong lòng hắn càng dâng cao, nhưng đồng thời cũng là sự bình tĩnh tuyệt đối.
Hắn đã sẵn sàng. Trận chiến cuối cùng, đã chính thức cận kề. Vũ Hoàng bước thẳng về phía cánh cổng, bóng lưng cô độc nhưng uy nghiêm, mang theo hy vọng của toàn bộ Vạn Giới.
Chương 435: Huyền Quan Cực Cảnh
Từng bước chân của Vũ Hoàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mỗi bước như giẫm lên nhịp đập của vạn giới. Cánh cổng cuối cùng, cánh cổng dẫn đến Huyền Quan Cực Cảnh của Tổ Chức, giờ đây hiện rõ ràng trước mắt. Nó không phải là một cánh cổng vật chất thông thường, mà là một khe nứt khổng lồ trong kết cấu của thực tại, được bao bọc bởi vô số phù văn cổ xưa và những luồng khí tức hỗn độn, mục nát. Ánh sáng từ cánh cổng lờ mờ, nhuốm màu đỏ sẫm như máu, và âm thanh rên rỉ vô hình vọng ra từ sâu thẳm bên trong, như tiếng kêu than của hàng tỷ sinh linh bị đày đọa.
Sức mạnh trấn áp từ cánh cổng không còn là cấp bậc Đại Đế hay Chí Tôn giả mạo nữa. Đây là một loại áp lực đến từ nguồn gốc của Đại Đạo, một sự đè nén từ ý chí của vũ trụ. Nhưng Vũ Hoàng không hề nao núng. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn giờ đây đã hoàn toàn dung hợp, không còn là một vật phẩm hay một dòng huyết mạch, mà đã trở thành một phần không thể tách rời của bản nguyên hắn. Mỗi tế bào, mỗi sợi tơ huyết quản, mỗi tia linh hồn của hắn đều thấm đẫm sức mạnh Chí Tôn nguyên bản, phát ra ánh sáng vàng kim rực rỡ dưới lớp áo bào đen.
Ký ức về kiếp trước, về thân phận Chí Tôn đã từng thống ngự vạn giới, đã hoàn toàn quay trở lại. Hắn nhớ rõ cái tên của kẻ đã phong ấn mình, nhớ rõ âm mưu thâm độc đã kéo dài qua vô số kỷ nguyên, nhớ rõ mục đích cuối cùng của Tổ Chức: không phải để thống trị, mà là để hủy diệt và tái tạo, để trở thành kẻ duy nhất định đoạt sinh tử của Đại Đạo. Sự phẫn nộ bùng cháy trong tâm khảm, nhưng được kiềm chế bởi một sự bình tĩnh đáng sợ. Hắn không còn là thiếu niên phế vật ngày xưa, không còn là Đại Đế xưng hùng một phương, hắn là Chí Tôn Vạn Đế, là người mang gánh nặng của toàn bộ vạn giới, là hy vọng cuối cùng.
Vũ Hoàng không chút do dự, bước thẳng vào cánh cổng. Ngay khi hắn xuyên qua giới hạn vô hình, không gian xung quanh vặn vẹo điên cuồng. Hắn không rơi vào một thế giới cụ thể nào, mà là một khoảng không hỗn độn, nơi các quy tắc vật lý bị bóp méo, thời gian chảy ngược xuôi vô định. Những tinh vân màu sắc kỳ lạ trôi nổi, nhưng không phải là vẻ đẹp của vũ trụ mà là sự mục rữa của vạn vật. Tiếng gào thét không hình thể vang vọng khắp nơi, như hàng tỷ linh hồn bị giam cầm đang cố gắng thoát ra.
Đây chính là trung tâm của Tổ Chức, nơi chúng đã hút cạn sinh khí của hàng trăm Đại Giới để duy trì sự tồn tại của mình. Một vùng không gian bị bẻ cong, được nuôi dưỡng bởi sự hủy diệt và nỗi đau.
Đột nhiên, từ sâu thẳm trong hỗn độn, sáu cột sáng đen kịt bắn ra, mỗi cột sáng mang theo một uy áp không thua kém gì một Chí Tôn giả mạo. Sáu cột sáng nhanh chóng ngưng tụ thành sáu hình nhân khổng lồ, cao vút như những ngọn núi, thân thể được tạo thành từ vô số luồng năng lượng đen tối đan xen. Chúng không có gương mặt rõ ràng, chỉ có đôi mắt đỏ rực như máu, phát ra sát ý lạnh lẽo. Đây là những Hộ Vệ Chi Tôn, những thực thể được tạo ra từ sức mạnh của Tổ Chức, mang trong mình một phần nhỏ của Đại Đạo Nguyên Thủy bị bóp méo.
“Kẻ xâm nhập! Ngươi không có quyền bước vào Huyền Quan Cực Cảnh!” Một trong sáu Hộ Vệ Chi Tôn gầm lên, giọng nói rung chuyển cả không gian hỗn độn. Chúng đồng loạt lao về phía Vũ Hoàng, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh đủ để xé nát một Đại Giới.
Vũ Hoàng đứng yên tại chỗ, không động đậy. Ánh sáng vàng kim từ Chí Tôn Thần Tàng bao phủ toàn thân hắn, tạo thành một lớp màn bảo vệ bất khả xâm phạm. Khi sáu Hộ Vệ Chi Tôn chạm đến, những đòn đánh của chúng va vào lớp màn vàng kim như những làn sóng đập vào vách đá. Không một vết nứt, không một rung động.
Trong khoảnh khắc, đôi mắt Vũ Hoàng mở ra, ánh vàng kim lóe lên sắc lạnh. Một luồng uy áp Chí Tôn chân chính bùng nổ, không phải là giả mạo, mà là sự tồn tại tối cao của vạn giới. Sáu Hộ Vệ Chi Tôn lập tức cảm thấy toàn thân cứng đờ, linh hồn run rẩy như sắp tan biến. Chúng đã từng đối mặt với nhiều Chí Tôn giả mạo, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được sự uy nghiêm nguyên bản như vậy.
“Các ngươi chỉ là những con rối được tạo ra từ tàn dư của Đại Đạo mục nát,” Vũ Hoàng lạnh lùng cất lời, giọng nói không quá lớn nhưng lại vang vọng khắp không gian hỗn độn, xuyên thấu vào tận sâu thẳm của Hộ Vệ Chi Tôn. “Ta không có thời gian chơi đùa với các ngươi.”
Vừa dứt lời, Vũ Hoàng vươn một ngón tay, nhẹ nhàng điểm về phía trước. Không có bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, không có bất kỳ năng lượng bùng nổ nào. Chỉ là một cái chạm nhẹ, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh của vạn vật quy về một mối, của sự hủy diệt và sáng tạo.
Một tia sáng vàng kim mảnh như sợi tóc bắn ra, xuyên qua không gian. Ngay lập tức, sáu Hộ Vệ Chi Tôn đồng loạt tan rã. Không phải là bị đánh nát, mà là bị “xóa sổ” khỏi sự tồn tại. Chúng không còn là những luồng năng lượng đen tối nữa, mà trở về trạng thái hư vô, như chưa từng xuất hiện. Không một tiếng động, không một dấu vết.
Thực tại hỗn độn xung quanh Vũ Hoàng lập tức lắng xuống, như thể mọi sự chống đối đã bị xóa bỏ. Hắn tiếp tục bước đi, xuyên qua những tinh vân mục nát và những tiếng gào thét vô hình. Mỗi bước chân của hắn đều tạo ra một vùng không gian trong lành, nơi Đại Đạo chân chính tạm thời được khôi phục, xua tan đi sự vặn vẹo của Tổ Chức.
Cuối cùng, hắn dừng lại. Trước mắt hắn là một khoảng không vô tận, không có bất kỳ vật chất hay năng lượng nào. Đó là một khoảng trống tuyệt đối, nơi ngay cả ánh sáng cũng không thể tồn tại. Nhưng Vũ Hoàng biết, đây chính là nơi kẻ thù tối cao đang ẩn mình, nơi mà ý chí của Tổ Chức đã định hình nên toàn bộ vũ trụ mục nát này.
Từ sâu thẳm trong khoảng không vô tận đó, một cảm giác lạnh lẽo, vô tri và cổ xưa truyền đến. Đó là một ý chí không có cảm xúc, không có thiện ác, chỉ có sự tuyệt đối và sự kiểm soát. Nó không phải là một sinh linh, mà là một khái niệm, một quy tắc, một luật lệ đã tồn tại từ thuở hỗn mang, nhưng đã bị bóp méo bởi sự tham lam và khao khát quyền lực.
Một giọng nói vang lên, không phải từ miệng lưỡi, mà từ sâu thẳm trong tâm trí Vũ Hoàng, từ từng tế bào của hắn. Giọng nói đó mang theo sự u tịch của vô tận thời gian, sự lạnh lẽo của hư vô, và sự uy nghiêm của kẻ nắm giữ sinh tử:
“Ngươi đã đến. Kẻ phản nghịch.”
Không có sự ngạc nhiên, không có sự phẫn nộ, chỉ là một sự chấp nhận hiển nhiên, như thể kẻ thù tối cao đã chờ đợi khoảnh khắc này từ vô số kỷ nguyên. Tiếng nói đó chứa đựng một sức mạnh trấn áp không thể tả, như muốn nghiền nát ý chí của Vũ Hoàng, khiến hắn quỳ rạp dưới chân.
Nhưng Vũ Hoàng vẫn đứng thẳng, ánh mắt kiên định, không chút lay chuyển. Hắn là Chí Tôn Vạn Đế, là kẻ đã vượt qua mọi giới hạn, đã thức tỉnh toàn bộ tiềm năng. Hắn không còn là kẻ có thể bị bất kỳ ý chí nào đè nén.
“Ta không phải kẻ phản nghịch,” Vũ Hoàng đáp lại, giọng nói vang dội trong khoảng không vô tận, đập tan sự trấn áp của kẻ thù. “Ta là người kết thúc ảo mộng của ngươi. Ngươi đã hủy diệt quá đủ rồi.”
Trận chiến cuối cùng, giữa Chí Tôn Vạn Đế và kẻ đã thao túng Đại Đạo qua vô số kỷ nguyên, đã chính thức bắt đầu.