Chí Tôn Vạn Đế
Chương 434
Vũ Hoàng bước qua cánh cổng, không gian xung quanh lập tức biến đổi. Không còn là sự hỗn loạn của chiến trường Vạn Giới, mà là một sự tĩnh lặng đến rợn người, nặng nề và cổ xưa. Đây không phải là một thế giới theo nghĩa thông thường, mà là một vùng không gian bị bóp méo, nơi mà khái niệm về thời gian và không gian dường như đã bị xé nát và sắp xếp lại theo một trật tự tà dị. Những luồng năng lượng hỗn loạn không ngừng va đập, tạo ra những tiếng rít ghê tai mà chỉ thần niệm cường đại mới có thể cảm nhận. Chúng là tàn dư của vô số kỷ nguyên đã tàn lụi, những mảnh vỡ của Đại Đạo bị Tổ Chức nghiền nát và hấp thụ.
Mắt thường không thể nhìn thấy, nhưng thần niệm của Vũ Hoàng lại vẽ ra một bức tranh kinh hoàng: những ảo ảnh chập chờn của các tinh cầu bị hủy diệt, những chủng tộc cổ xưa bị xóa sổ, và vô số sinh linh bị rút cạn sinh mệnh. Tất cả đều là dấu vết của sự tàn phá mà Tổ Chức đã gây ra qua hàng tỷ năm. Một cảm giác đè nén kinh hoàng bao trùm lấy hắn, không phải là áp lực vật lý, mà là sự đè nén đến từ ý chí, từ sự tồn tại của một thực thể siêu việt đã thao túng vạn vật từ thuở hỗn mang. Đây là lãnh địa của Tổ Chức, là nơi mà Đại Đạo bị bóp méo, là điểm cuối của hành trình Vạn Giới Chinh Phạt, và là điểm khởi đầu của cuộc chiến Chí Tôn Vĩnh Hằng.
Vũ Hoàng đứng vững, không một chút dao động. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự mục nát và tàn khốc của nơi đây. Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng mức độ ghê tởm của Tổ Chức vẫn vượt quá sức tưởng tượng của hắn. Nơi đây không có ánh sáng tự nhiên, chỉ có những quầng sáng u ám, xanh xám phát ra từ những khối kiến trúc dị hình trôi nổi trong hư không, giống như những bộ xương khổng lồ của các vị thần đã chết. Chúng được dựng nên từ xương cốt của vô số chủng tộc, được bao phủ bởi những ấn ký cổ xưa vặn vẹo, phát ra một thứ năng lượng âm u, có thể ăn mòn cả ý chí của Chí Tôn.
“Ngươi cuối cùng cũng đến.”
Một giọng nói vang vọng trong tâm trí Vũ Hoàng, không phải bằng âm thanh, mà là một luồng ý niệm trực tiếp, lạnh lẽo như băng giá, mang theo sự cổ xưa và quyền năng vô hạn. Nó không phải là kẻ thù tối cao, mà giống như ý chí của chính vùng không gian này, một thực thể trung gian do Tổ Chức tạo ra để bảo vệ.
Ngay lập tức, những luồng năng lượng hỗn loạn xung quanh bắt đầu xoáy tụ, tạo thành hàng vạn lốc xoáy năng lượng khổng lồ, mỗi cái đều chứa đựng sức mạnh có thể hủy diệt một tinh cầu. Chúng lao thẳng về phía Vũ Hoàng, không cho hắn bất kỳ cơ hội nào để thăm dò hay thích nghi. Đây là một màn chào hỏi nghiệt ngã, thể hiện sự khinh thường và tự tin tuyệt đối của Tổ Chức.
Vũ Hoàng không lùi bước. Hắn khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên sự kiên quyết. “Muốn thử ta sao? Các ngươi sẽ phải trả giá.”
“Chí Tôn Thần Tàng, khai!”
Một tiếng gầm nhẹ vang vọng trong tâm trí hắn. Toàn bộ Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn bùng nổ, không còn là những luồng sức mạnh lẻ tẻ, mà là một dòng chảy nguyên vẹn, vô tận. Ánh sáng vàng kim chói lọi phát ra từ Vũ Hoàng, xé tan màn đêm u ám của lãnh địa Tổ Chức. Từng sợi lông tóc của hắn đều tỏa ra Chí Tôn Chi Lực, tạo thành một trường lực vô hình bao bọc lấy hắn, khiến các quy tắc bóp méo của nơi đây không thể ảnh hưởng. Đây là sức mạnh của Chí Tôn Vạn Giới, là sự kết tinh của hàng vạn Đại Đạo, không thể bị những quy tắc tà dị này đồng hóa hay nghiền nát.
Các lốc xoáy năng lượng va vào trường lực của Vũ Hoàng, lập tức tan rã thành hư vô, không thể tiến thêm một tấc. Hắn giơ tay lên, ngón trỏ khẽ điểm vào hư không. Một luồng Chí Tôn Chi Lực thuần túy bắn ra, giống như một tia sét vàng kim, xuyên thủng hàng vạn lốc xoáy, mở ra một con đường thẳng tắp tiến sâu vào bên trong.
Khi Vũ Hoàng tiến bước, hắn cảm nhận được những ký ức cổ xưa trôi nổi trong không gian, những mảnh vỡ của sự thật về Tổ Chức. Hắn thấy những hình ảnh về các “Chí Tôn” tiền nhiệm, những kẻ đã từng đạt đến đỉnh cao quyền lực trong các kỷ nguyên trước, nhưng cuối cùng lại bị Tổ Chức lợi dụng, thao túng, hoặc thậm chí là biến thành những con rối vô hồn. Tổ Chức không chỉ muốn thống trị, chúng muốn tái định hình Đại Đạo, thu thập năng lượng của sinh linh để đạt được một mục đích nào đó còn kinh hoàng hơn cả sự hủy diệt.
Hắn đi qua một khu vực nơi có những cột đá khổng lồ, mỗi cột đều khắc họa vô số sinh linh đang quằn quại trong đau đớn, linh hồn bị rút cạn. Đó là những “Chí Tôn” giả mạo, hay đúng hơn là những nạn nhân của Tổ Chức, những kẻ được Tổ Chức nâng đỡ lên đỉnh cao, rồi lại bị hút cạn khi giá trị lợi dụng không còn. Vũ Hoàng cảm thấy một cơn phẫn nộ dâng trào. Hắn không chỉ là người báo thù, hắn còn là người giải thoát cho những sinh linh vô tội này.
Đột nhiên, từ sâu thẳm của một khối kiến trúc dị hình, một luồng ánh sáng đỏ máu bùng lên. Một bóng người khổng lồ, cao tới hàng trăm trượng, dần hiện rõ. Hắn ta khoác một bộ giáp đen kịt, trên đó khắc họa vô số phù văn máu me và những con mắt quỷ dị. Khuôn mặt hắn bị che khuất bởi một chiếc mũ trụ kỳ quái, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ rực như máu, tràn ngập sự tàn độc và điên loạn.
“Kẻ xâm nhập! Ngươi đã đi quá xa.” Giọng nói của kẻ khổng lồ này gầm lên, chấn động cả không gian hỗn loạn. “Ta là Huyết Ma Chí Tôn, kẻ canh giữ cánh cửa Vĩnh Hằng. Ngươi sẽ không bao giờ chạm tới được chủ nhân của ta!”
Vũ Hoàng nheo mắt. Đây là một trong những “Chí Tôn” giả mạo mà Tổ Chức đã tạo ra, nhưng sức mạnh của hắn ta lại chân thật đến kinh người, không hề thua kém một Đại Đế đỉnh phong. Tuy nhiên, linh hồn của hắn lại bị bao phủ bởi một tầng sương mù màu máu, rõ ràng là đã bị Tổ Chức thao túng và bóp méo hoàn toàn. Hắn không còn là chính mình nữa, mà là một vũ khí sống.
“Ngươi chỉ là một con rối đáng thương,” Vũ Hoàng đáp lại, giọng nói lạnh lùng, không chút cảm xúc. “Hãy để ta giải thoát cho ngươi.”
Huyết Ma Chí Tôn gầm lên giận dữ. Hắn vung một thanh đại đao khổng lồ được tạo thành từ năng lượng máu và oán niệm, bổ thẳng xuống Vũ Hoàng. Thanh đao xé rách không gian, mang theo một luồng khí tức hủy diệt, muốn chém đôi Vũ Hoàng ngay lập tức.
Vũ Hoàng đứng yên, không né tránh. Chí Tôn Thần Tàng trong hắn dâng trào mạnh mẽ hơn. Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng đón lấy lưỡi đao. “Ầm!” Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, nhưng Vũ Hoàng vẫn đứng vững như một ngọn núi. Lưỡi đao khổng lồ bị bàn tay hắn chặn lại, không thể tiến thêm một phân. Các quy tắc của Tổ Chức bị phá vỡ, không gian xung quanh Vũ Hoàng trở nên ổn định một cách kỳ lạ, như một vùng đất linh thiêng giữa biển cả hỗn loạn.
“Ngươi… làm sao có thể?!” Huyết Ma Chí Tôn kinh hãi, đôi mắt đỏ ngầu mở to. Hắn đã dốc toàn lực, nhưng lại không thể làm Vũ Hoàng xê dịch dù chỉ một chút.
“Ta là Chí Tôn Vạn Đế, kẻ thống ngự vạn giới. Ngươi, chỉ là một tàn dư của quá khứ bị lãng quên.” Vũ Hoàng nói, giọng nói vang vọng như tiếng sấm. Hắn nắm chặt lưỡi đao, một luồng Chí Tôn Chi Lực thuần túy truyền vào. Lưỡi đao rực máu bắt đầu run rẩy, rồi vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ, biến mất trong hư không.
Huyết Ma Chí Tôn mất đi vũ khí, cơ thể khổng lồ lùi lại vài bước, vẻ mặt đầy hoảng sợ. Hắn không ngờ rằng đối thủ lại mạnh đến mức này, vượt xa mọi dự liệu của Tổ Chức. Hắn đã từng đối đầu với nhiều cường giả cấp Đại Đế, nhưng chưa bao giờ cảm thấy bất lực như vậy.
“Không thể nào! Ngươi không phải là Chí Tôn chân chính! Ngươi là dị đoan!” Huyết Ma Chí Tôn gào thét, toàn thân bùng nổ năng lượng, hóa thành một luồng sáng đỏ máu, lao thẳng vào Vũ Hoàng, muốn dùng thân thể va chạm để nghiền nát hắn.
“Chí Tôn Chi Đạo, Phá Vạn Tượng!”
Vũ Hoàng khẽ nhắm mắt, rồi mở ra. Trong con ngươi của hắn, một luồng ánh sáng ngũ sắc lóe lên, không phải là sức mạnh của một Đại Đạo cụ thể, mà là sự hòa hợp của vạn Đại Đạo, tạo thành một Đạo riêng biệt, vượt lên trên mọi thứ. Hắn tung ra một quyền. Quyền này không mang theo bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ là một cú đấm đơn giản, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh có thể phá vỡ mọi quy tắc, nghiền nát mọi tồn tại.
“Rắc!”
Cú đấm xuyên qua luồng sáng đỏ máu, không gian quanh Huyết Ma Chí Tôn vỡ vụn như gương. Cơ thể khổng lồ của hắn ta đông cứng lại giữa không trung, những vết nứt xuất hiện trên lớp giáp đen kịt. Đôi mắt đỏ rực của hắn dần mất đi sự điên loạn, thay vào đó là một tia sáng mờ nhạt của sự tỉnh táo, và một nỗi sợ hãi tột cùng.
“Giải thoát… cuối cùng cũng…”
Lời nói của Huyết Ma Chí Tôn đứt quãng. Cơ thể hắn nổ tung thành vô số mảnh sáng lấp lánh, không phải máu thịt, mà là những linh hồn bị giam cầm, giờ đây được giải thoát. Những mảnh sáng đó bay lên cao, hòa vào hư không, mang theo một nỗi bi thương nhưng cũng đầy thanh thản. Vũ Hoàng đã không hủy diệt hắn, mà là giải thoát hắn khỏi xiềng xích của Tổ Chức.
Sau khi Huyết Ma Chí Tôn tan biến, một cánh cổng cổ xưa khác hiện ra ở phía xa, lớn hơn và u ám hơn cánh cổng ban đầu. Nó phát ra một luồng năng lượng trấn áp kinh hoàng, vượt xa những gì Vũ Hoàng đã gặp. Đó là con đường dẫn đến trung tâm của Tổ Chức, nơi kẻ thù tối cao đang chờ đợi.
Vũ Hoàng nhắm mắt, cảm nhận sự rung động của Chí Tôn Thần Tàng. Hắn đã hoàn toàn thức tỉnh, không còn bất kỳ phong ấn nào. Ký ức về kiếp trước, về thân phận Chí Tôn của mình, đã hoàn toàn quay trở lại. Hắn nhớ lại mọi thứ, mọi âm mưu, mọi sự tàn bạo mà Tổ Chức đã gây ra, và lý do vì sao hắn lại bị phong ấn. Sự phẫn nộ trong lòng hắn càng dâng cao, nhưng đồng thời cũng là sự bình tĩnh tuyệt đối.
Hắn đã sẵn sàng. Trận chiến cuối cùng, đã chính thức cận kề. Vũ Hoàng bước thẳng về phía cánh cổng, bóng lưng cô độc nhưng uy nghiêm, mang theo hy vọng của toàn bộ Vạn Giới.