Chí Tôn Vạn Đế
Chương 427

Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:47:19 | Lượt xem: 4

Chương 427: Chí Tôn Chi Chiến – Vĩnh Hằng Khai Mạc

Thanh kiếm hư vô của Vũ Hoàng xé tan màn đêm, không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà là một nhát chém vào tận cùng Hư Vô Chi Cấm, một lời tuyên chiến vang vọng đến tận sâu thẳm linh hồn Thủy Nguyên Chi Chủ. Ánh kiếm đó, mang theo ý chí bất diệt và khát vọng khai sáng Vĩnh Hằng, xuyên qua vô số quân đoàn hư vô như xuyên qua lớp sương mù, thẳng tiến đến trái tim của sự tồn tại mà Thủy Nguyên Chi Chủ đã kiến tạo.

Hư Vô Chi Cấm, một vùng không gian hỗn độn nơi các định luật vũ trụ bị bẻ cong, nơi thời gian và không gian chỉ là những khái niệm mờ nhạt, đột nhiên rung chuyển dữ dội. Những vết nứt khổng lồ xuất hiện trên bầu trời hư ảo, nuốt chửng hàng triệu quân đoàn Hư Vô đang gào thét. Từ sâu thẳm bên trong, một luồng áp lực vô hình, cổ xưa và hùng vĩ, tỏa ra, như một vị thần đang thức tỉnh sau giấc ngủ vạn kỷ.

“Vũ Hoàng… ngươi quả nhiên không làm ta thất vọng.”

Một giọng nói trầm thấp, mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng đầy uy nghiêm, chậm rãi vang lên. Đó là Thủy Nguyên Chi Chủ. Hắn không xuất hiện ngay lập tức trong hình dạng hữu hình, mà là một sự hiện diện bao trùm, một cảm giác tồn tại lan tỏa khắp Hư Vô Chi Cấm. Ngay sau đó, từ trung tâm của vùng cấm địa, một bóng hình khổng lồ dần ngưng tụ. Đó là một thực thể mà thân hình dường như được tạo thành từ chính Hư Vô, với đôi mắt sâu thẳm như hai hố đen nuốt chửng ánh sáng, và mái tóc trắng xóa như những dải ngân hà cổ xưa.

Hắn vươn tay, không gian xung quanh đột nhiên ngưng đọng. Thanh kiếm hư vô của Vũ Hoàng, vốn có thể cắt đứt cả thời gian, nay lại bị mắc kẹt giữa hư không, không thể tiến thêm một tấc. Một nụ cười mờ nhạt xuất hiện trên khuôn mặt Thủy Nguyên Chi Chủ, mang theo sự hoài niệm và một chút mỉa mai.

“Ngươi vẫn vậy, luôn vội vàng như thế. Nhưng lần này, ngươi nghĩ có thể phá vỡ xiềng xích mà ta đã đặt ra cho ngươi sao?” Hắn khẽ búng tay. Lực lượng Hư Vô vô tận từ mọi phía hội tụ, tạo thành một bàn tay khổng lồ, bóp nát thanh kiếm hư vô của Vũ Hoàng thành vô số mảnh nhỏ, rồi biến mất vào khoảng không.

Vũ Hoàng không chút dao động. Hắn đã biết Thủy Nguyên Chi Chủ không phải là kẻ dễ đối phó. Việc thanh kiếm bị phá hủy không làm hắn bất ngờ. “Xiềng xích mà ngươi đặt ra cho ta, cũng chính là xiềng xích của chính ngươi, Thủy Nguyên Chi Chủ. Ngươi đã sống quá lâu trong cái gọi là ‘trật tự’ mà ngươi tự tạo ra, đến mức quên mất thế nào là tự do.”

Nói đoạn, Vũ Hoàng bỗng nhiên tan biến vào hư không, không phải biến mất, mà là hòa mình vào từng hạt nguyên tử của vũ trụ. Hắn không còn là một cá thể, mà là một phần của vạn vật, một phần của Đại Đạo mà hắn đang từng bước khai sáng. Đây chính là bước đầu tiên của Vĩnh Hằng Chi Đạo, không bị giới hạn bởi thân xác phàm trần.

Thủy Nguyên Chi Chủ khẽ nhíu mày. “Đạo của Vạn Vật hợp nhất? Ngươi đã tiến bộ hơn nhiều so với lần trước. Nhưng vẫn chưa đủ!”

Hắn vung tay, Hư Vô Chi Cấm đột nhiên co rút lại, tạo thành một quả cầu năng lượng khổng lồ. Vô số xiềng xích hư vô từ quả cầu bắn ra, chúng không tìm kiếm Vũ Hoàng bằng mắt thường hay cảm giác, mà là bằng cách bám vào mọi luồng năng lượng, mọi dấu vết của sự sống, mọi sợi Đạo đang liên kết Vũ Hoàng với vũ trụ. Đây là một cuộc săn lùng ở cấp độ nguyên bản nhất của tồn tại.

Trong khoảnh khắc đó, Vũ Hoàng cảm thấy một lực lượng kinh hoàng đang cố gắng kéo hắn ra khỏi sự hợp nhất với vạn vật. Đó là lực lượng của nguyên thủy, của sự phân tách. Hắn biết, đây chính là cách Thủy Nguyên Chi Chủ phong ấn hắn lần đầu: tách rời hắn khỏi bản thể Chí Tôn, từ đó làm suy yếu và đánh cắp ký ức, sức mạnh.

“Ngươi nghĩ có thể lặp lại trò cũ sao?” Giọng nói của Vũ Hoàng vang lên từ mọi hướng, như tiếng vọng của chính vũ trụ. “Lần này, ta đã chuẩn bị kỹ càng để đón lấy ngươi!”

Từ sâu thẳm trong linh hồn Vũ Hoàng, Chí Tôn Thần Tàng hoàn toàn bùng nổ. Không phải là một vật phẩm, không phải là một huyết mạch đơn thuần, mà là một bản nguyên Chí Tôn đã bị phong ấn, nay được giải phóng hoàn toàn. Một luồng ánh sáng chói lòa, mang theo sắc thái của hỗn độn và khai sáng, lan tỏa từ vị trí của Vũ Hoàng. Ánh sáng đó không chỉ đẩy lùi xiềng xích hư vô, mà còn bắt đầu phân giải chúng, biến chúng thành năng lượng nguyên thủy, rồi hấp thụ vào bản thân Vũ Hoàng.

Thủy Nguyên Chi Chủ hơi biến sắc. “Cái gì? Ngươi đã luyện hóa được bản nguyên Chí Tôn hoàn chỉnh? Không thể nào! Ta đã phong ấn nó vào sâu trong dòng chảy thời gian, làm sao ngươi có thể tìm thấy và hấp thụ nó nhanh đến vậy?”

“Ngươi đã đánh giá thấp ý chí của một Chí Tôn.” Vũ Hoàng hiện thân trở lại, đứng vững vàng giữa hư không, nhưng giờ đây, aura của hắn đã hoàn toàn khác. Hắn không còn là một Đại Đế hùng mạnh, mà là một thực thể Chí Tôn hoàn chỉnh, mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt đều ẩn chứa sức mạnh khai thiên tích địa. “Và ngươi cũng đánh giá thấp sức mạnh của Vĩnh Hằng Chi Đạo mà ta đang kiến tạo.”

Hắn giơ tay. Không có kiếm, không có pháp khí. Chỉ có một luồng năng lượng thuần túy, nhưng lại mang trong mình tất cả các định luật của vũ trụ, tất cả sự sống và cái chết, tất cả khởi nguyên và kết thúc. Đó là một đạo ánh sáng, không màu sắc cụ thể, nhưng lại chứa đựng vạn sắc thái, hướng thẳng về phía Thủy Nguyên Chi Chủ.

Thủy Nguyên Chi Chủ rống lên. Hắn không còn giữ vẻ bình tĩnh ban đầu. “Ngươi dám! Ngươi dám dùng Đạo của ngươi để đối đầu với Đạo Nguyên Thủy của ta? Ngươi đã quên ai là kẻ đã tạo ra trật tự này sao?”

Hư Vô Chi Cấm bỗng biến đổi. Không gian xung quanh Thủy Nguyên Chi Chủ trở nên dày đặc, như một tấm gương phản chiếu chính vũ trụ thuở sơ khai, nơi chỉ có hư vô và hỗn loạn. Từ tấm gương đó, vô số hình ảnh về các kỷ nguyên đã qua, các thế giới bị hủy diệt, các nền văn minh bị lãng quên hiện lên, tất cả đều là sản phẩm của “Đạo Nguyên Thủy” mà Thủy Nguyên Chi Chủ tự xưng là người bảo hộ.

Hắn tung ra một đòn, không phải là một chiêu thức, mà là một sự bẻ cong của thực tại. Thời gian và không gian xung quanh Vũ Hoàng đột nhiên đảo lộn, muốn xé nát hắn thành vô số mảnh. Đây là sức mạnh của Đạo Nguyên Thủy, có thể thao túng mọi quy tắc cơ bản của vạn giới.

Nhưng Vũ Hoàng không lùi bước. Ánh sáng Chí Tôn từ hắn bùng lên, chống lại sự vặn vẹo của thời gian và không gian. “Ngươi chỉ là kẻ bảo hộ một Đạo đã lỗi thời, Thủy Nguyên Chi Chủ. Đạo của ngươi chỉ biết hủy diệt và tái tạo theo ý chí của ngươi. Đạo của ta, Vĩnh Hằng Chi Đạo, là sự dung hòa của vạn vật, là sự vượt thoát của luân hồi, là sự khai sáng của kỷ nguyên mới!”

Hai luồng Đạo, hai ý chí tối cao va chạm. Cả Hư Vô Chi Cấm rung chuyển dữ dội, như thể bản thân vũ trụ đang gào thét vì sự giằng co của hai thực thể Chí Tôn. Bên ngoài Hư Vô Chi Cấm, quân đoàn Vạn Đế Thần Triều và quân đoàn Hư Vô vẫn đang giao chiến kịch liệt, nhưng tất cả đều cảm nhận được sự chấn động kinh hoàng từ trung tâm. Họ biết, trận chiến thực sự, trận chiến định đoạt số phận của tất cả, đã bắt đầu.

Vũ Hoàng lao vào Thủy Nguyên Chi Chủ, không còn giữ khoảng cách. Hắn muốn đối mặt trực tiếp, muốn dùng sức mạnh của Vĩnh Hằng Chi Đạo mới khai sáng để chứng minh rằng, thời đại của Đạo Nguyên Thủy đã qua. Mỗi đòn đánh của hắn đều mang theo sức mạnh của một vũ trụ, mỗi cú đấm đều chứa đựng ý chí của vô số sinh linh đang chờ đợi sự tự do. Thủy Nguyên Chi Chủ cũng đáp trả bằng tất cả sức mạnh của mình, vận dụng Đạo Nguyên Thủy để tạo ra những cơn bão hư vô, những vực xoáy không gian, những cơn mưa thiên thạch từ các kỷ nguyên đã chết.

Trận chiến giữa hai Chí Tôn đã biến Hư Vô Chi Cấm thành một chiến trường của những điều không thể, nơi mà khái niệm về sức mạnh và quyền năng được định nghĩa lại. Nhưng Vũ Hoàng biết, đây chỉ mới là khởi đầu. Kẻ thù tối cao này còn ẩn chứa nhiều bí mật hơn, và con đường đến Vĩnh Hằng vẫn còn đầy chông gai.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8