Chí Tôn Vạn Đế
Chương 426

Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:46:57 | Lượt xem: 4

Chương 426: Hư Vô Đại Chiến – Khai Mở Vĩnh Hằng

Hư Vô Chi Cấm. Cái tên này tự nó đã là một lời nguyền rủa, một giới hạn tồn tại từ thuở hỗn mang, nơi mà ngay cả Đại Đạo cũng phải cúi đầu, nơi thời gian và không gian trở nên vô nghĩa. Đó không phải là một Đại Giới, mà là một vết sẹo khổng lồ trên tấm màn vũ trụ, một vực thẳm sâu không đáy nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi sự sống, mọi hy vọng. Từ xa nhìn lại, Hư Vô Chi Cấm giống như một lỗ đen khổng lồ, nhưng không hút vào mà lại tỏa ra một loại năng lượng hư vô, lạnh lẽo đến thấu xương, có thể làm tan rã mọi vật chất, mọi quy tắc.

Vạn Đế Thần Triều, với Vĩnh Hằng Thần Chu dẫn đầu, đã đến. Hàng tỷ chiến hạm, hàng triệu cường giả, vô số chủng tộc từ khắp vạn giới đã tề tựu, tạo thành một đội quân hùng hậu trải dài đến vô tận, che kín cả bầu trời vũ trụ. Ánh sáng từ các Thần Khí, từ năng lượng tu luyện của các binh sĩ, từ các trận pháp phòng ngự rực rỡ đến mức xua tan đi phần nào sự u ám của Hư Vô Chi Cấm. Đây là cuộc tập hợp vĩ đại nhất trong lịch sử vạn giới, một liên minh được Vũ Hoàng thống nhất, sẵn sàng cho trận chiến cuối cùng.

Vũ Hoàng đứng sừng sững trên boong Vĩnh Hằng Thần Chu, áo bào đen tuyền phất phơ trong luồng gió hư vô không tên. Ánh mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ, không còn vẻ bối rối hay tìm kiếm của kẻ phong ấn ký ức, mà chỉ còn sự kiên định, uy nghiêm và một ý chí bất diệt. Hắn đã là Chí Tôn, là biểu tượng của sức mạnh và ý chí không thể lay chuyển. Phía sau hắn, Đại Đế Vô Cực, Đại Đế Thiên Hư, cùng vô số các Đại Đế khác của Vạn Đế Thần Triều đều trang nghiêm đứng thẳng, khí thế ngút trời.

“Hư Vô Chi Cấm…” Vũ Hoàng khẽ thì thầm, giọng nói trầm ổn, vang vọng trong không gian tĩnh lặng trước bão tố. “Thủy Nguyên Chi Chủ, ngươi cuối cùng cũng hiện thân.”

Từ sâu trong Hư Vô Chi Cấm, một luồng sóng năng lượng khổng lồ bỗng cuộn trào, như thể một con thú cổ xưa vừa thức tỉnh. Hư vô bắt đầu vặn vẹo, méo mó, rồi từ đó, vô số bóng dáng khổng lồ, đen kịt xuất hiện. Đó là những sinh vật được tạo thành từ Hư Vô Chi Lực, những cỗ máy chiến tranh khổng lồ không có sự sống, không có cảm xúc, chỉ có ý chí hủy diệt. Chúng không phải là sinh linh theo nghĩa thông thường, mà là hiện thân của sự hỗn loạn, của quy tắc bị bóp méo, của những gì Thủy Nguyên Chi Chủ đã tạo ra để chống lại trật tự. Đám quân đoàn hư vô này đông đảo không kém gì Vạn Đế Thần Triều, mỗi con đều mang theo sức mạnh có thể dễ dàng hủy diệt một tinh hệ nhỏ.

Một giọng nói cổ xưa, trầm đục, như đến từ tận cùng của thời gian và không gian, vang vọng khắp vũ trụ:

“Vũ Hoàng. Ngươi đã đi quá xa. Ngươi đã phá vỡ mọi quy tắc, lật đổ mọi trật tự. Kỷ nguyên của ngươi không nên tồn tại.”

Giọng nói đó không mang theo cảm xúc, chỉ có sự lạnh lẽo và một quyền năng tuyệt đối, đủ để làm rung chuyển linh hồn của bất kỳ sinh linh nào. Đó là giọng của Thủy Nguyên Chi Chủ, kẻ đã phong ấn Vũ Hoàng, kẻ đã thao túng vạn giới qua vô số kỷ nguyên.

Vũ Hoàng cười khẩy, nụ cười ẩn chứa sự ngạo nghễ và khinh thường. “Quy tắc của ngươi đã mục nát, trật tự của ngươi đã lỗi thời. Vạn giới này cần một kỷ nguyên mới, một Đạo mới. Ngươi không thể ngăn cản ta.”

Không có thêm lời qua tiếng lại. Mọi thứ đều được nói rõ qua những hành động. Thủy Nguyên Chi Chủ không bao giờ tranh luận, chỉ có hủy diệt. Vũ Hoàng không bao giờ lùi bước, chỉ có tiến lên.

“Toàn quân Vạn Đế Thần Triều!” Giọng Vũ Hoàng vang vọng, truyền khắp từng chiến hạm, từng chiến trường, dội thẳng vào tâm trí mỗi binh sĩ. “Đây là trận chiến cuối cùng! Vì tự do của vạn giới! Vì tương lai của chúng ta! Tiến lên! Giết!”

Lời hiệu triệu vừa dứt, hàng tỷ chiến hạm đồng loạt khai hỏa. Vô số chùm năng lượng hủy diệt, những đạo pháp kinh thiên, những Thần Khí cổ xưa bùng nổ, tạo thành một cơn bão năng lượng rực rỡ và chết chóc, xé toạc màn hư vô, lao thẳng vào quân đoàn của Thủy Nguyên Chi Chủ.

Quân đoàn hư vô cũng không hề kém cạnh. Chúng gầm thét, không có tiếng động nhưng lại tạo ra áp lực tinh thần cực lớn, lao vào đội hình Vạn Đế Thần Triều như một cơn sóng thần đen kịt. Cuộc chiến bùng nổ ngay lập tức, vượt xa mọi tưởng tượng về quy mô và mức độ tàn khốc. Các ngôi sao xa xôi bị ảnh hưởng bởi dư chấn, rung chuyển và tan rã. Các tiểu hành tinh, thậm chí là những Đại Giới nhỏ bé nằm gần đó, đều bị sức mạnh hủy diệt của trận chiến xé nát thành từng mảnh.

Vũ Hoàng không đứng yên nhìn. Hắn đưa tay phải lên, ngón tay điểm nhẹ vào hư không. “Chí Tôn Chi Lực, Vạn Tượng Quy Nhất!”

Một luồng sáng năm màu rực rỡ bùng lên từ đầu ngón tay hắn, không lớn, nhưng lại chứa đựng toàn bộ bản nguyên của vạn vật, của Đại Đạo. Luồng sáng đó phóng ra, xuyên qua không gian và thời gian, chạm vào hàng vạn sinh vật hư vô khổng lồ đang lao tới. Không có tiếng nổ, không có sự giãy giụa. Những sinh vật hư vô đó, dù hùng mạnh đến đâu, đều tan rã một cách im lặng, hóa thành hư vô thật sự, như chưa từng tồn tại. Một đường thẳng chết chóc được tạo ra trong đội hình địch, kéo dài đến hàng vạn dặm.

Một đòn khai chiến, Vũ Hoàng đã chứng tỏ sức mạnh “Chí Tôn” của mình. Hắn không chỉ là một Đại Đế hùng mạnh, hắn là một tồn tại vượt lên trên mọi quy tắc, có thể định đoạt số phận của vạn vật chỉ bằng một ý niệm.

Đại Đế Vô Cực gầm lên, “Tiến lên! Theo chân Chí Tôn Vạn Đế!”

Các Đại Đế của Vạn Đế Thần Triều cũng không hề kém cạnh, mỗi người đều dẫn dắt một đạo quân, thi triển những công pháp kinh thiên động địa, đối đầu với các tướng lĩnh hư vô cấp cao hơn. Khí thế hùng tráng, ý chí bất khuất đã thắp sáng cả Hư Vô Chi Cấm, khiến nơi đây không còn hoàn toàn u ám nữa. Đây là cuộc chiến của ánh sáng và bóng tối, của trật tự và hỗn loạn, của sự sống và hư vô.

Nhưng Vũ Hoàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Quân đoàn hư vô chỉ là những kẻ tiên phong. Thủy Nguyên Chi Chủ mới là mục tiêu cuối cùng. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng kinh khủng hơn, cổ xưa hơn, đang tập trung sâu trong Hư Vô Chi Cấm, chờ đợi hắn. Đó là nguồn gốc của mọi sự hỗn loạn, là kẻ đã phong ấn hắn, đã khiến hắn phải trải qua một hành trình dài đằng đẵng này.

Hắn nhìn lại Vĩnh Hằng Thần Chu, nhìn các Đại Đế đang chiến đấu anh dũng. Hắn không đơn độc. Hắn có một Thần Triều, có vô số bằng hữu và thuộc hạ trung thành. Sức mạnh của hắn không chỉ đến từ Chí Tôn Thần Tàng, mà còn đến từ niềm tin và hy vọng của vạn giới. Hắn đã đạt đến cảnh giới Chí Tôn Vạn Đế, nhưng mục tiêu của hắn không chỉ là chiến thắng, mà là khai sáng Đạo Vĩnh Hằng, một Đạo vượt trên mọi Đại Đạo hiện tại, định hình lại trật tự của vũ trụ.

Trong khoảnh khắc, một tia sáng lóe lên trong tâm trí Vũ Hoàng. Hắn cảm nhận được những xiềng xích vô hình đang trói buộc Đại Đạo hiện tại, những quy tắc cổ xưa mà Thủy Nguyên Chi Chủ đã tạo ra để duy trì quyền lực của mình. Để thật sự Vĩnh Hằng, hắn phải phá vỡ những xiềng xích đó. Hắn phải trở thành Đạo.

Hắn vươn tay ra, một thanh kiếm hư vô được ngưng tụ từ Chí Tôn Chi Lực xuất hiện trong lòng bàn tay. Kiếm thể đen kịt, không phản chiếu ánh sáng, nhưng lại có thể cắt đứt mọi thứ, ngay cả khái niệm và quy tắc. Vũ Hoàng không chờ đợi Thủy Nguyên Chi Chủ xuất hiện, hắn quyết định chủ động tiến công.

“Thủy Nguyên Chi Chủ!” Giọng Vũ Hoàng vang vọng, xuyên thấu qua tiếng gầm thét của chiến trường, thẳng vào tận sâu Hư Vô Chi Cấm. “Ngươi đã phong ấn ta một lần, nhưng ngươi sẽ không có lần thứ hai! Hôm nay, ta sẽ kết thúc tất cả, và khai sáng Vĩnh Hằng Chi Đạo của ta!”

Thanh kiếm hư vô trong tay hắn vung lên, một đường kiếm xé nát không gian, xuyên qua hàng lớp quân đoàn hư vô, thẳng tiến về phía trung tâm của Hư Vô Chi Cấm, nơi Thủy Nguyên Chi Chủ đang ẩn mình. Cuộc đại chiến đã bắt đầu, nhưng trận chiến thực sự, trận chiến định đoạt số phận vạn giới, chỉ mới chuẩn bị khai màn giữa hai Chí Tôn.

Vũ Hoàng lao đi, bóng dáng hắn như một ngôi sao băng rực rỡ xé toạc màn đêm. Hắn không chỉ là một Đại Đế, hắn là một Chí Tôn, và Vĩnh Hằng Chi Đạo đang chờ hắn khai sáng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8