Chí Tôn Vạn Đế
Chương 418
Chương 418: Khai Mạc Vĩnh Hằng Chi Chiến
Những sợi xích vô hình của Đại Đạo nguyên thủy, như những con mãng xà khổng lồ thoát thai từ vực sâu của hư vô, gào thét lao tới. Chúng không mang hình dáng vật chất cụ thể, mà là sự ngưng tụ của các quy tắc, định luật, của chính ý chí vũ trụ đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên. Mỗi sợi xích đều ẩn chứa sức mạnh đủ để nghiền nát tinh hệ, bóp méo thời không, và xóa sổ sự tồn tại của bất kỳ sinh linh nào dám đối nghịch.
Vũ Hoàng đứng vững vàng giữa tâm bão, ánh mắt kiên định như tinh thạch vĩnh cửu. Tiếng gầm thét “Kỷ nguyên của ngươi đã kết thúc!” vẫn còn vang vọng, không phải là lời nói suông mà là lời tuyên chiến với bản nguyên của vạn giới. Hạch Tâm Định Mệnh, cội nguồn của mọi quy tắc cũ kỹ, đã đáp lại bằng sự phẫn nộ thầm lặng nhưng tuyệt đối hủy diệt. Không có lời lẽ, chỉ có hành động.
Lực lượng của Đại Đạo lao tới, không phải để tấn công vật lý, mà để “xóa sổ” Vũ Hoàng khỏi dòng chảy của thời gian, khỏi khái niệm tồn tại. Chúng muốn phủ nhận mọi thứ hắn đại diện, mọi thứ hắn đã gây dựng. Vũ Hoàng cảm thấy một áp lực vô biên đè nặng lên linh hồn, lên từng tế bào, cố gắng phân giải hắn thành hư vô, trả hắn về trạng thái chưa từng sinh ra.
Nhưng Vũ Hoàng không phải là kẻ tầm thường. Hắn là Chí Tôn Vạn Đế, là người đã thức tỉnh hoàn toàn Chí Tôn Thần Tàng, là hiện thân của một Đạo Thống mới mẻ, mạnh mẽ đang thành hình. Từ trong cơ thể hắn, vô số luồng sáng rực rỡ bùng nổ, không phải là năng lượng đơn thuần, mà là sự bộc phát của “Chí Tôn Chi Đạo” mà hắn đang khai phá. Đó là Đạo của sự vượt thoát, của sự sáng tạo, của ý chí bất khuất.
“Hừ!” Vũ Hoàng hít sâu một hơi, tiếng hừ nhẹ nhưng chấn động toàn bộ hư không xung quanh. “Ngươi muốn xóa sổ ta? Ngươi đã quên rằng Đạo của ta là Đạo của Vĩnh Hằng sao?”
Bàn tay hắn giơ lên, không hề có chiêu thức phức tạp, chỉ là một động tác đơn giản như muốn nắm giữ cả vũ trụ. Từ lòng bàn tay hắn, một vòng xoáy đen trắng xuất hiện, không ngừng mở rộng, nuốt chửng ánh sáng và bóng tối. Đó là Vĩnh Hằng Luân Hồi, là sự hợp nhất của sinh và tử, của hủy diệt và tái tạo, một khái niệm vượt lên trên mọi quy tắc mà Hạch Tâm Định Mệnh đã tạo ra. Các sợi xích Đại Đạo va chạm vào vòng xoáy này, không thể xuyên qua, mà bị cuốn vào, dần dần bị phân giải, biến thành những hạt năng lượng nguyên thủy nhất, rồi tan biến vào hư vô.
Cùng lúc đó, phía sau Vũ Hoàng, Vạn Đế Thần Triều đã sẵn sàng. Các tướng lĩnh hùng mạnh, những vị Đại Đế từng thống ngự một phương, giờ đây đều tụ tập dưới trướng hắn. Đại Đế Thanh Long giơ cao Thanh Long Đao, khí thế long trời lở đất. Nữ Đế Phượng Hoàng triệu hồi Phượng Hoàng Hỏa Diễm, thiêu đốt cả không gian. Các Thần Tướng khác, với đủ loại Thần Khí và công pháp, tạo thành một chiến trận vô cùng chặt chẽ, tỏa ra uy áp kinh thiên động địa. Họ là minh chứng sống cho “Chí Tôn Chi Đạo” của Vũ Hoàng – Đạo của sự tập hợp, của quyền năng thống ngự vạn giới.
“Bảo vệ Chí Tôn!” Đại Đế Thanh Long gầm lên, âm thanh vang vọng, truyền đi hàng vạn dặm. “Vạn Đế Thần Trận, khởi!”
Ngay lập tức, một luồng ánh sáng vàng kim khổng lồ bùng nổ từ đội quân Vạn Đế Thần Triều, kết nối tất cả các cường giả lại với nhau. Đây không chỉ là một trận pháp phòng ngự, mà là sự hợp nhất ý chí, hợp nhất sức mạnh của hàng tỷ sinh linh dưới trướng Vũ Hoàng. Luồng ánh sáng này hình thành một tấm khiên vô cùng kiên cố, chặn đứng những sợi xích Đại Đạo phụt tới từ mọi hướng, biến chúng thành những đợt sóng năng lượng vô hại.
Hạch Tâm Định Mệnh không có hình hài, nhưng ý niệm của nó trở nên rõ ràng hơn, như một tiếng gầm thầm lặng tràn ngập sự khinh thường. “Phàm nhân… ý chí của các ngươi chỉ là một làn sóng nhỏ bé trong đại dương định mệnh. Ngươi không thể chống lại bản nguyên.”
Vũ Hoàng bật cười sảng khoái, tiếng cười vang dội, đầy tự tin. “Định mệnh? Định mệnh của ngươi là xiềng xích, là sự giam cầm. Định mệnh của ta là phá vỡ! Là tự do! Là Vĩnh Hằng!”
Hắn vung tay, vòng xoáy Vĩnh Hằng Luân Hồi không còn chỉ phòng ngự, mà bắt đầu phản công. Nó như một lưỡi dao vô hình, sắc bén cắt đứt các sợi xích Đại Đạo, không ngừng tiến sâu vào không gian mà Hạch Tâm Định Mệnh đang ngự trị. Mỗi khi một sợi xích bị cắt đứt, một tia sáng chói lọi bùng lên, như một dấu hiệu của sự giải thoát.
Nhưng Hạch Tâm Định Mệnh không phải dễ đối phó. Nó là bản nguyên của mọi thứ đã tồn tại, là sự tổng hòa của vô số kỷ nguyên. Từ sâu thẳm của hư vô, không gian bắt đầu sụp đổ một cách có trật tự, không phải hỗn loạn, mà là sự rút gọn có chủ đích. Những “thế giới ảo ảnh” bắt đầu xuất hiện, đó là những bản sao của các Đại Giới đã từng bị Hạch Tâm Định Mệnh kiểm soát, những thế giới đã bị nuốt chửng bởi dòng chảy của “định mệnh”.
Từng thế giới ảo ảnh, dù chỉ là một cái bóng, cũng mang theo uy năng của một Đại Giới chân thật. Chúng lao về phía Vũ Hoàng và Vạn Đế Thần Triều như những thiên thạch khổng lồ, mỗi cái đều có thể nghiền nát một đội quân. Hàng tỷ sinh linh từ những thế giới ảo ảnh đó, dù chỉ là những tàn ảnh, cũng gào thét, mang theo sự thống khổ và tuyệt vọng của một kỷ nguyên đã qua, cố gắng nhấn chìm những kẻ dám chống lại “định mệnh”.
“Đây là di sản của ngươi sao?” Vũ Hoàng lạnh giọng. “Sự hủy diệt và giam cầm? Vậy thì ta sẽ cho ngươi thấy, di sản của ta là sự sống mới!”
Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn bùng nổ một cách mạnh mẽ chưa từng có. Không phải là năng lượng, mà là một “Đạo Khí” vô hình, một ý niệm tối cao xuyên phá mọi giới hạn. Từ trán hắn, một luồng sáng vàng kim chói lọi bắn ra, xuyên thủng hư vô. Đó là “Chí Tôn Chi Nhãn” – con mắt của sự sáng tạo và hủy diệt, của chân lý và hư ảo, nhìn thấu mọi quy tắc và bản nguyên.
Chí Tôn Chi Nhãn quét qua các thế giới ảo ảnh. Ngay lập tức, những thế giới đó không bị hủy diệt, mà như được “thức tỉnh”. Những tàn ảnh sinh linh bên trong chúng không còn gào thét tuyệt vọng, mà bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng, ánh mắt họ lóe lên tia sáng của sự nhận thức. Vũ Hoàng không muốn hủy diệt họ, hắn muốn giải thoát họ khỏi sự giam cầm của Hạch Tâm Định Mệnh.
Các thế giới ảo ảnh, thay vì lao vào tấn công, bỗng nhiên chậm lại, rồi từ từ tan biến, trả lại những sợi năng lượng tinh khiết cho hư vô. Chúng không còn là vũ khí của Hạch Tâm Định Mệnh, mà trở thành minh chứng cho sức mạnh giải thoát của Vũ Hoàng. Hạch Tâm Định Mệnh dường như “ngạc nhiên” trước sự thay đổi này, ý niệm của nó dao động kịch liệt, như một cơn bão dữ dội.
Đây là lần đầu tiên, ý chí của Đại Đạo nguyên thủy cảm thấy bị thách thức một cách thực sự, không chỉ bởi sức mạnh, mà bởi một “Đạo” hoàn toàn đối lập với nó. Vũ Hoàng không chỉ muốn đánh bại, mà còn muốn “thay đổi” bản chất của vũ trụ.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ngắn ngủi đó, Vũ Hoàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Hạch Tâm Định Mệnh sẽ không dễ dàng buông tha. Nó sẽ huy động mọi lực lượng, mọi quy tắc, mọi định luật mà nó đã tích lũy qua vô số kỷ nguyên để nghiền nát hắn. Trận chiến vĩnh hằng này, sẽ là cuộc đối đầu giữa cái cũ và cái mới, giữa sự giam cầm và sự tự do, giữa định mệnh và ý chí.
Hư vô lại rung chuyển, nhưng lần này không phải là những sợi xích đơn thuần. Mà là “Thời Gian” và “Không Gian” tự thân chúng đang bị bóp méo, tạo thành những cạm bẫy chết người, những vực sâu không đáy, những lưỡi dao thời gian có thể cắt đứt cả quá khứ và tương lai. Hạch Tâm Định Mệnh đã bắt đầu sử dụng những quy tắc cơ bản nhất của vũ trụ để chống lại hắn.
Vũ Hoàng siết chặt nắm đấm, ánh mắt rực lửa. “Đến đây đi! Để ta xem, cái gọi là ‘bản nguyên’ của ngươi, có thể kìm hãm ta đến bao giờ!”
Trận chiến vĩnh hằng, trận chiến khai sáng Đạo Thống, đã chính thức bước vào giai đoạn khốc liệt nhất.