Chí Tôn Vạn Đế
Chương 41

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:35:31 | Lượt xem: 4

Khi ánh sáng từ Chí Tôn Thần Tàng dần ổn định, Lăng Tiêu mở mắt. Trong đôi mắt hắn, không còn là sự mờ mịt của một thiếu niên yếu ớt, mà là ánh sáng sắc bén, sâu thẳm của một cường giả, ẩn chứa ý chí bất khuất và khát vọng chinh phục. Hắn đứng dậy, nhìn về phía xa xăm, nơi có vẻ như là lối ra khỏi bí cảnh, hoặc có thể là một con đường khác dẫn tới những bí mật sâu hơn.

Hắn đã sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo.
Thiên Kiếm Bí Cảnh, ta đã đến, và ta đã có được những gì mình cần. Giờ là lúc hướng tới thế giới rộng lớn hơn.

Lăng Tiêu bước đi, mỗi bước chân đều mang theo một sự tự tin và vững chãi mà trước đây hắn chưa từng có. Con đường dẫn ra khỏi Thiên Kiếm Bí Cảnh quanh co khúc khuỷu, nhưng dưới ánh mắt của Lăng Tiêu, mọi cạm bẫy và ảo ảnh đều trở nên vô nghĩa. Linh hồn hắn đã thăng hoa, tầm nhìn đã mở rộng, cảm nhận về thiên địa vạn vật cũng trở nên tinh tường hơn bao giờ hết. Hắn dễ dàng tránh né những cơ quan cổ xưa, vượt qua những kết giới tàn dư, và cuối cùng, một luồng không khí trong lành, mang theo mùi của đất và cây cỏ quen thuộc, ập vào khứu giác hắn.

Phía trước hắn là một khe nứt lớn trên vách núi, ánh sáng mặt trời rọi xuống, báo hiệu sự kết thúc của hành trình trong bí cảnh. Khi hắn bước ra, vài ánh mắt lập tức đổ dồn về phía hắn. Đó là những tu sĩ tán tu hoặc đệ tử của các thế lực nhỏ trong vùng, vẫn còn nán lại bên ngoài bí cảnh, ôm hy vọng vớt vát được chút cơ duyên tàn dư. Họ nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt dò xét, pha lẫn chút nghi ngờ và tham lam. Một thiếu niên trông có vẻ bình thường như hắn, lại là người đầu tiên bước ra từ một bí cảnh đã nuốt chửng không ít cường giả? Điều này thật khó tin.

“Này tiểu tử, ngươi có thu hoạch được gì trong đó không?” Một lão già râu bạc phơ, ánh mắt sắc lạnh như diều hâu, hỏi dò, ngữ khí mang theo vẻ uy hiếp.
Lăng Tiêu liếc nhìn lão già, không nói một lời. Kim Đan cảnh giới của hắn, mặc dù đã được Chí Tôn Thần Tàng che giấu phần lớn khí tức, nhưng cái uy áp vô hình tỏa ra từ hắn vẫn khiến những kẻ yếu hơn phải rùng mình. Lão già kia chỉ là Luyện Khí tầng chín, cách Trúc Cơ còn một khoảng xa, làm sao có thể nhìn thấu Lăng Tiêu hiện tại?

Một tên tu sĩ trung niên khác, thân hình vạm vỡ, tiến lên một bước, cười khẩy: “Xem ra là một tên nhóc may mắn. Chắc là nhặt được vài món linh dược cỏn con rồi hoảng sợ chạy ra ngoài. Giao ra đây, lão gia ta có thể tha cho ngươi một mạng.”

Lăng Tiêu vẫn im lặng, nhưng đôi mắt hắn đã hằn lên một tia lạnh lẽo. Những kẻ này, vẫn còn coi hắn là con mồi yếu ớt ngày xưa sao? Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng không dung túng cho kẻ nào dám khiêu khích. Một luồng khí tức vô hình chợt bùng phát từ cơ thể Lăng Tiêu, chỉ trong chớp mắt, không khí xung quanh hắn dường như đông cứng lại. Những tu sĩ đang vây quanh hắn bỗng cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên ngực, khiến họ khó thở, tim đập loạn xạ.

Lão già râu bạc và tên tu sĩ trung niên mặt mày tái mét. Áp lực này… Không thể nào! Đây tuyệt đối không phải là khí tức của một thiếu niên Luyện Khí hay Trúc Cơ bình thường! Dù chỉ là một phần nhỏ khí tức vô tình bộc lộ, nó cũng đủ để khiến họ nhận ra khoảng cách giữa mình và Lăng Tiêu như trời với đất.

“Cút.” Lăng Tiêu khẽ nói, giọng nói trầm thấp, mang theo một sức mạnh trấn áp không thể nghi ngờ. Những kẻ kia lập tức vỡ trận, hồn phi phách tán, không dám nán lại dù chỉ một giây, bỏ chạy tán loạn.
Lăng Tiêu khẽ lắc đầu, những kẻ này không đáng để hắn hao tốn thời gian. Hắn quay người, phóng nhanh về hướng Lăng gia, nơi hắn đã sống những năm tháng bị khinh miệt và ruồng bỏ.

Chỉ trong chốc lát, Lăng Tiêu đã trở lại Lăng gia. Khác với vẻ hoang tàn, u ám trước đây, Lăng gia giờ đây có vẻ bề thế hơn, nhưng lại mang theo một không khí căng thẳng, lo âu. Hắn nghe loáng thoáng những lời bàn tán về việc Lăng Phong, vị thiếu gia thiên tài của gia tộc, đã mất tích bí ẩn sau khi tiến vào Thiên Kiếm Bí Cảnh. Một số người lại nói Lăng Phong đã chết, số khác lại cho rằng hắn ta đã gặp được cơ duyên lớn, đang bế quan tu luyện. Lăng Tiêu chỉ cười nhạt. Lăng Phong đã chết dưới tay hắn, một cái chết không thể nào thê thảm hơn, và đó là cái giá phải trả cho những gì hắn đã gây ra.

Lăng Tiêu không muốn gây chú ý, hắn chỉ muốn lấy lại một số đồ vật của mẫu thân để lại, rồi rời đi. Nhưng số phận dường như không muốn hắn yên ổn. Khi hắn đi ngang qua đại sảnh, một giọng nói chua ngoa vang lên:
“Ai cho phép ngươi tự tiện đi lại trong Lăng gia? Một tên phế vật như ngươi, sau khi làm ô uế thanh danh gia tộc, còn dám trở về? Ngươi tưởng Lăng gia là nơi ngươi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao?”

Lăng Tiêu quay đầu. Người nói là Lăng phu nhân, mẫu thân của Lăng Phong, ánh mắt đầy sự khinh miệt và căm ghét. Bên cạnh bà ta là Lăng Bất Quần, Đại trưởng lão của Lăng gia, kẻ đã từng nhiều lần muốn đẩy Lăng Tiêu vào chỗ chết. Hắn ta nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt lạnh lùng, nhưng trong sâu thẳm lại ẩn chứa một tia kinh ngạc. Lăng Tiêu hôm nay, dường như đã khác xưa rất nhiều.

“Ta không còn là phế vật của Lăng gia nữa.” Lăng Tiêu lạnh lùng đáp. “Ta trở về chỉ để lấy đồ của mẫu thân ta, sau đó sẽ rời đi vĩnh viễn. Lăng gia này, ta khinh thường không thèm ở.”

Lăng phu nhân nghe vậy thì cười phá lên, tiếng cười chói tai: “Ha ha ha! Ngươi nói gì? Ngươi khinh thường Lăng gia? Một tên phế vật không có linh căn, không thể tu luyện như ngươi, lại dám nói ra những lời ngông cuồng đó? Ngươi nghĩ ngươi là ai? Là Lăng Phong sao?”

Vừa nhắc đến Lăng Phong, vẻ mặt Lăng phu nhân trở nên u ám. Bà ta chưa biết con trai mình đã chết, chỉ nghĩ hắn mất tích, nhưng nỗi lo lắng đã khiến bà ta trở nên cáu kỉnh và độc địa hơn. “Ngươi là kẻ xui xẻo, là điềm gở của Lăng gia! Nếu không phải vì ngươi, Lăng Phong ta đã không gặp chuyện!”

Lăng Tiêu không thèm tranh cãi với một người phụ nữ ngu muội. Hắn chỉ nhìn thẳng vào Lăng Bất Quần. “Đại trưởng lão, ta biết ông luôn muốn ta chết. Hôm nay, ta sẽ cho ông một cơ hội cuối cùng để chuộc lỗi, hoặc là chịu đựng hậu quả.”

Lăng Bất Quần giật mình, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành. Ánh mắt Lăng Tiêu quá sắc bén, khí thế quá mạnh mẽ. Hắn ta đã tu luyện hơn trăm năm, đạt đến Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong, chỉ một bước nữa là tới Kim Đan, nhưng trước Lăng Tiêu, hắn lại cảm thấy một áp lực vô hình khiến linh lực trong cơ thể dường như bị đè nén.

“Ngươi… Ngươi đã làm gì?” Lăng Bất Quần hỏi, giọng nói không còn vẻ tự tin như trước.
“Ta đã làm gì, không liên quan đến ông.” Lăng Tiêu đáp. “Giờ thì, tránh ra, hoặc là… chết.”

Hai chữ “chết” thốt ra từ miệng Lăng Tiêu mang theo sát khí ngập trời. Lăng Bất Quần lùi lại một bước theo bản năng. Hắn không thể tin được, một tên phế vật hắn có thể dễ dàng bóp chết trước đây, giờ lại có thể khiến hắn run sợ đến vậy. Hắn nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu, cố gắng thăm dò, nhưng chỉ cảm thấy một vực sâu không đáy. Linh lực trong cơ thể Lăng Tiêu dường như đã hòa làm một với thiên địa, ẩn chứa một sức mạnh kinh khủng.

Lăng phu nhân thấy Lăng Bất Quần bị hù dọa liền tức giận. “Đại trưởng lão, ông làm sao vậy? Một tên phế vật mà thôi! Ngươi… Ngươi mau quỳ xuống nhận tội với ta!” Bà ta chỉ vào Lăng Tiêu, khuôn mặt vặn vẹo.
Lăng Tiêu không thèm nhìn Lăng phu nhân nữa. Hắn vung tay áo, một luồng kình phong vô hình quét qua, Lăng phu nhân lập tức bị hất văng ra xa, đập mạnh vào bức tường, bất tỉnh nhân sự.
“Một kẻ phàm tục ngu xuẩn.” Lăng Tiêu khinh thường nói.

Lăng Bất Quần nhìn cảnh tượng đó, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Chỉ một cái vung tay áo, không hề có dấu hiệu của linh lực bùng nổ, nhưng lại có thể hất văng một người bình thường như vậy. Đây không phải là sức mạnh của Trúc Cơ, mà là sự khống chế tinh diệu đến mức tận cùng, hoặc… là một cảnh giới cao hơn nhiều! Kim Đan! Hắn ta bỗng rùng mình. Chẳng lẽ Lăng Tiêu đã đạt tới Kim Đan cảnh giới?

“Lăng Tiêu, ngươi… ngươi thật sự muốn đối địch với Lăng gia sao?” Lăng Bất Quần cố giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói đã run rẩy.
“Lăng gia đối địch với ta trước.” Lăng Tiêu lạnh nhạt. “Hôm nay, ta chỉ lấy đồ của mẫu thân và rời đi. Nếu có kẻ nào cản trở, đừng trách ta vô tình.”

Hắn không đợi Lăng Bất Quần trả lời, lập tức phóng thẳng đến căn phòng cũ của mẫu thân hắn. Căn phòng đã bị niêm phong, nhưng đối với Lăng Tiêu hiện tại, điều đó không thành vấn đề. Hắn phá vỡ phong ấn một cách dễ dàng, bước vào. Bên trong, mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn, nhưng phủ một lớp bụi dày. Hắn tìm thấy một chiếc hộp gỗ cũ kỹ dưới gầm giường, bên trong là vài món đồ trang sức đơn giản, một bức thư đã ố vàng, và một chiếc nhẫn không gian.

Chiếc nhẫn không gian này có vẻ ngoài bình thường, nhưng khi Lăng Tiêu dùng thần thức kiểm tra, hắn phát hiện bên trong nó có một không gian rất lớn, chứa đầy linh thạch, linh dược, và một vài công pháp cổ xưa, cùng với một thanh kiếm ngọc sáng lấp lánh. Những thứ này đều là di vật của mẫu thân hắn, và giá trị của chúng không hề nhỏ, thậm chí còn vượt xa tài sản của cả Lăng gia cộng lại. Hắn thầm nghĩ, mẫu thân hắn rốt cuộc có thân phận gì?

Lăng Tiêu cẩn thận cất giữ mọi thứ. Bức thư của mẫu thân chỉ là những lời dặn dò yêu thương, không tiết lộ quá nhiều về thân thế, nhưng nó cho hắn một cảm giác ấm áp hiếm hoi. Hắn biết, có lẽ mẫu thân đã sớm đoán được số phận của mình, và đã chuẩn bị sẵn cho hắn một con đường.

Khi Lăng Tiêu bước ra khỏi căn phòng, Lăng Bất Quần vẫn đứng đó, mặt mày trắng bệch. Hắn ta không dám ngăn cản. Các trưởng lão khác của Lăng gia cũng đã xuất hiện, nhưng không ai dám hành động. Khí tức của Lăng Tiêu quá mạnh mẽ, khiến họ cảm thấy sợ hãi.

“Lăng gia, ta đã không còn bất kỳ liên quan nào nữa.” Lăng Tiêu tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp Lăng gia. “Từ nay về sau, ân oán giữa ta và Lăng gia coi như xóa bỏ. Đừng bao giờ tìm đến ta, nếu không, hậu quả sẽ không phải là thứ các ngươi có thể gánh vác.”

Nói xong, Lăng Tiêu quay người, không chút lưu luyến. Hắn phóng lên không trung, hóa thành một đạo cầu vồng, biến mất hút vào đường chân trời. Tốc độ của hắn kinh người, chỉ trong chớp mắt đã không còn thấy bóng dáng.

Lăng Bất Quần và các trưởng lão Lăng gia đứng chết trân tại chỗ. Một Kim Đan cường giả! Lăng Tiêu đã trở thành một Kim Đan cường giả! Một thiếu niên phế vật mà họ từng khinh miệt, ruồng bỏ, giờ đã đứng trên đỉnh cao mà cả Lăng gia không thể với tới. Nỗi ân hận và sợ hãi dâng lên trong lòng họ. Đặc biệt là Lăng Bất Quần, hắn biết mình đã bỏ lỡ một cơ hội lớn để kết giao với một thiên tài, và suýt nữa đã rước họa sát thân. Lăng Phong chết, Lăng Tiêu thành Kim Đan. Lăng gia này, từ nay về sau sẽ phải sống trong sợ hãi và hối hận.

Lăng Tiêu không quan tâm đến những suy nghĩ đó. Hắn biết, Lăng gia chỉ là một hạt cát nhỏ bé trong vũ trụ bao la. Mục tiêu của hắn là tìm kiếm kẻ thù đã phong ấn sức mạnh và ký ức của hắn, khám phá bí mật của Chí Tôn Thần Tàng, và vươn lên đỉnh cao của vạn giới. Kim Đan cảnh giới, chỉ là một khởi đầu. Hắn cần phải đi xa hơn, đến những vùng đất rộng lớn hơn, nơi có vô số cường giả và cơ duyên đang chờ đợi.

Hắn bay về phía Đông, hướng tới Hãn Hải Vân Sơn, nơi được đồn đại là có một con đường bí mật dẫn đến Huyền Giới, một đại lục rộng lớn hơn nhiều lần so với vùng đất phàm trần này. Nơi đó, mới là sân khấu thật sự dành cho Chí Tôn Vạn Đế.

Tạm biệt phàm trần. Chào đón Huyền Giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8