Chí Tôn Vạn Đế
Chương 398
Vũ Hoàng đưa tay lên, một luồng sức mạnh vô hình tụ tập trong lòng bàn tay. Không gian xung quanh hắn bắt đầu biến đổi, không phải bằng vũ lực, mà bằng ý chí. Hắn không chỉ là người phá vỡ quy tắc, hắn là người kiến tạo quy tắc. Hắn sẽ dẫn dắt Vạn Đế Thần Triều, dẫn dắt vạn giới, bước vào một cuộc chiến không khoan nhượng, một cuộc chiến để định đoạt số phận của tất cả. Kẻ thù tối cao đã hiện nguyên hình, và Vũ Hoàng đã sẵn sàng để đối mặt với chúng, không còn một chút nghi ngờ hay yếu đuối nào. Hắn, Chí Tôn Vạn Đế, đã trở lại!
Lời tuyên bố vang vọng khắp Vạn Đế Thần Cung, không phải bằng âm thanh, mà bằng một làn sóng ý chí hùng vĩ, xuyên thấu mọi không gian, chạm đến linh hồn của mỗi thần dân trong Vạn Đế Thần Triều. Khắp các Đại Giới, từ những hành tinh phồn hoa tráng lệ đến những tiểu thế giới hoang tàn nhất, mọi sinh linh đều cảm nhận được sự thay đổi. Một luồng khí tức Chí Tôn tràn ngập, vừa uy nghiêm, vừa mang theo khát vọng chiến tranh. Đó là mệnh lệnh của Đế Vương, là lời hiệu triệu của một Chí Tôn.
Ngay lập tức, các tướng lĩnh cấp cao, những Đại Đế đã quy thuận, các mưu sĩ tài ba và những cường giả đỉnh phong của Vạn Đế Thần Triều được triệu tập về Thần Cung. Không khí trong đại điện trang nghiêm đến nghẹt thở. Hàng trăm ánh mắt rực lửa, mang theo cả sự ngưỡng mộ, lo lắng và khao khát chiến đấu, đều đổ dồn về bóng dáng uy nghi trên Chí Tôn Bảo Tọa.
Vũ Hoàng, giờ đây, không còn là thiếu niên bị ruồng bỏ, cũng không phải là thanh niên tài tuấn tranh bá Huyền Giới, hay Đại Đế chinh phạt một giới. Hắn là Chí Tôn Vạn Đế, là hiện thân của sức mạnh tối cao và ý chí bất diệt. Vầng hào quang Chí Tôn bao quanh hắn không còn là biểu tượng của quyền năng, mà là sự hiển lộ của một Đạo Vĩnh Hằng.
“Các ngươi đã cảm nhận được,” Vũ Hoàng mở lời, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo sức nặng của vạn giới, “Kẻ thù tối cao đã lộ diện. Đạo Thống cổ xưa, thứ đã phong ấn ta, đã thao túng vạn giới từ vô số kỷ nguyên, nay đã không còn ẩn mình.”
Một làn sóng xì xào nhỏ vang lên, nhưng nhanh chóng bị áp chế bởi ánh mắt của các cường giả. Họ đã chiến đấu cùng Vũ Hoàng, đã chinh phạt các Đại Giới, nhưng cái tên “Đạo Thống cổ xưa” vẫn còn là một bí ẩn đối với nhiều người.
“Đạo Thống này không phải là một tông môn, một gia tộc, hay một đế quốc,” Vũ Hoàng tiếp tục, “Nó là một tập hợp các thực thể đã đạt đến cảnh giới siêu việt, tự xưng là ‘Người Giám Sát Đạo’. Chúng tin rằng vạn giới này, tất cả sinh linh này, đều là sản phẩm của chúng, là công cụ để chúng duy trì cái gọi là ‘trật tự’ và ‘Đại Đạo Nguyên Thủy’. Chúng thu thập năng lượng của sinh linh, thao túng luân hồi, thậm chí là hủy diệt các kỷ nguyên để tái tạo lại theo ý muốn của chúng.”
Từng lời của Vũ Hoàng như sấm sét giáng xuống. Ý chí của “Người Giám Sát Đạo” vượt xa mọi tưởng tượng. Đây không chỉ là cuộc chiến tranh giành quyền lực, mà là cuộc chiến tranh giành sự tự do tồn tại của vạn vật.
“Và kẻ đứng đầu Đạo Thống,” Vũ Hoàng nói, ánh mắt sắc bén như xuyên thủng hư không, “là một thực thể cổ xưa, tự gọi mình là ‘Thiên Đạo Chủ Tể’. Hắn là hiện thân của một phần ý chí Nguyên Thủy, đã tồn tại từ thuở hỗn mang, thao túng vạn vật, tự cho mình quyền quyết định số phận của mọi thứ. Chính hắn là kẻ đã phong ấn ta, đánh cắp ký ức và sức mạnh Chí Tôn của ta, đẩy ta vào vòng luân hồi phàm trần.”
Sự thật kinh hoàng được phơi bày. Kẻ thù của Vũ Hoàng không chỉ là một cá nhân, mà là một thực thể đã hòa mình vào Đại Đạo, gần như trở thành một phần của quy luật vũ trụ. Để đánh bại hắn, không chỉ cần sức mạnh, mà còn phải thách thức cả trật tự tồn tại.
“Vậy, chúng ta sẽ làm gì, Bệ Hạ?” một vị Đại Đế hùng mạnh, từng là đối thủ của Vũ Hoàng nhưng nay đã hoàn toàn quy phục, hỏi, giọng nói vang dội.
Vũ Hoàng đứng dậy, thân hình hắn như hòa làm một với vạn giới. “Chúng ta sẽ chiến đấu. Chiến đấu vì sự tự do của vạn giới, vì quyền được lựa chọn số phận của mỗi sinh linh. Ta đã hoàn toàn thức tỉnh Chí Tôn Thần Tàng, đã lấy lại toàn bộ ký ức và sức mạnh. Chí Tôn Thần Tàng không chỉ là một nguồn sức mạnh, nó là bản nguyên của một Đạo mới, một Đạo vượt trên sự khống chế của Thiên Đạo Chủ Tể.”
Hắn vung tay, một bản đồ tinh không khổng lồ hiện ra giữa đại điện, không phải là một bản đồ thông thường, mà là một sự phản chiếu chân thực của toàn bộ vạn giới, với vô số chấm sáng là các Đại Giới, và những sợi dây liên kết vô hình tượng trưng cho quy tắc của “Đạo Thống”.
“Thiên Đạo Chủ Tể và Đạo Thống của hắn đã xây dựng một mạng lưới kiểm soát tinh vi, len lỏi vào từng quy tắc vận hành của vạn giới. Chúng ta không thể chỉ đơn thuần tấn công một điểm. Chúng ta phải phá vỡ toàn bộ mạng lưới này, từ gốc rễ,” Vũ Hoàng giải thích. “Vạn Đế Thần Triều của chúng ta, với sự kết hợp của vô số chủng tộc, vô số nền văn minh, chính là lực lượng duy nhất có thể làm được điều đó. Chúng ta sẽ không chỉ chinh phạt, chúng ta sẽ khai sáng.”
Vũ Hoàng đưa ra kế hoạch tác chiến chi tiết, không hề giấu giếm. Hắn chia quân thành nhiều đạo, mỗi đạo do một Đại Đế hoặc một cường giả hàng đầu chỉ huy, với mục tiêu không chỉ là chiến thắng trên chiến trường, mà còn là giải phóng các Đại Giới khỏi sự thao túng của Đạo Thống. Các bí mật về điểm yếu của Đạo Thống, về cách thức chúng thu thập năng lượng và kiểm soát luân hồi, đều được Vũ Hoàng tiết lộ, những kiến thức mà chỉ có một Chí Tôn đã từng bị phong ấn và nay thức tỉnh mới có thể thấu hiểu.
“Các ngươi sẽ đối mặt với những kẻ tự xưng là ‘Chí Tôn Giám Sát’, những thực thể được Đạo Thống nuôi dưỡng hoặc biến đổi để thực thi ý chí của chúng. Chúng mạnh mẽ, nhưng chúng không có ý chí tự do. Sức mạnh của chúng có giới hạn, vì chúng bị trói buộc bởi chính Đạo mà chúng phục vụ,” Vũ Hoàng nói. “Còn chúng ta, chúng ta chiến đấu vì Đạo của chính mình, vì sự tồn tại của chính mình. Đó là sự khác biệt lớn nhất.”
Cuộc họp kéo dài suốt ba ngày ba đêm, không ngừng nghỉ. Khi kết thúc, mọi tướng lĩnh, mọi cường giả đều mang trong mình một ý chí sắt đá và một niềm tin tuyệt đối vào Chí Tôn Vạn Đế. Họ đã hiểu rõ hơn về mối đe dọa, nhưng cũng nhìn thấy con đường chiến thắng.
Lệnh tổng động viên được ban ra. Khắp các Đại Giới dưới trướng Vạn Đế Thần Triều, vô số chiến hạm khổng lồ bắt đầu tập kết, binh lính từ mọi chủng tộc rầm rộ hành quân. Các pháp trận truyền tống liên giới được kích hoạt tối đa, đưa hàng tỷ chiến binh đến các điểm tập kết chiến lược. Vũ khí thần khí được tôi luyện, công pháp được truyền bá, mọi thứ đều vì một mục tiêu duy nhất: Đại chiến cuối cùng.
Vũ Hoàng đứng trên đỉnh cao nhất của Vạn Đế Thần Cung, phóng tầm mắt nhìn ra vạn giới bao la. Hắn cảm nhận được sự sôi sục của chiến tranh đang lan tỏa, nhưng trong đó còn có một khát vọng bùng cháy, khát vọng tự do. Hành trình từ phế vật đến Chí Tôn, từ một cá nhân bị ruồng bỏ đến người gánh vác số phận vạn giới, đã đưa hắn đến đây. Giờ đây, hắn không còn chiến đấu cho riêng mình, mà cho tất cả.
Hắn biết rằng trận chiến sắp tới sẽ vượt xa mọi cuộc chiến mà hắn từng trải qua. Đó không chỉ là sự đối đầu của sức mạnh, mà còn là sự đối đầu của Đạo, của ý chí. Thiên Đạo Chủ Tể, kẻ đã thao túng vạn giới, sẽ không dễ dàng buông tha. Hắn có thể sẽ phải đối mặt với những quy tắc, định luật, hoặc thậm chí là ý chí của chính Đại Đạo Nguyên Thủy. Nhưng Vũ Hoàng đã sẵn sàng. Chí Tôn Chi Đạo của hắn đã thức tỉnh hoàn toàn, rực rỡ và bất diệt.
Một luồng khí tức Chí Tôn bùng nổ từ Vũ Hoàng, lan tỏa khắp vạn giới. Đó là tín hiệu chiến tranh, là lời thách thức cuối cùng gửi đến Thiên Đạo Chủ Tể. Từ giờ phút này, không còn là chinh phạt từng giới, mà là tổng tấn công vào đầu não của Đạo Thống. Cuộc đại chiến định đoạt số phận vạn giới, trận chiến Chí Tôn Vĩnh Hằng, đã chính thức khai màn.
Kỷ nguyên cũ sắp sụp đổ, và một kỷ nguyên mới, do Chí Tôn Vạn Đế Vũ Hoàng khai sáng, đang chờ đợi.
Vạn giới run rẩy, chuẩn bị cho cơn sóng thần của chiến tranh.
Chí Tôn Vạn Đế đã trở lại, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi vĩnh hằng.