Chí Tôn Vạn Đế
Chương 391

Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:29:53 | Lượt xem: 4

Chương 391: Bước Chân Vào Nguyên Thủy

Vũ Hoàng đứng trên đỉnh Vạn Đế Thần Cung, nơi ánh sáng của hàng vạn Đại Giới quy tụ, tạo thành một vầng hào quang chói lọi. Dưới chân hắn, Vạn Đế Thần Triều trải dài vô tận, là minh chứng hùng hồn cho ý chí và sức mạnh của hắn. Hắn đã là Chí Tôn Vạn Đế, thống ngự đa số các Đại Giới, đạp đổ vô số thế lực của Tổ Chức, vén màn những âm mưu thâm độc đã ám ảnh vạn kỷ nguyên.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, Vũ Hoàng biết rằng hành trình của mình vẫn chưa kết thúc. Ngọn núi cao nhất, kẻ thù tối cao nhất vẫn còn đó, ẩn mình trong Nguyên Thủy Chi Địa huyền bí, chờ đợi trận chiến định đoạt số phận vạn giới. Kẻ đó không chỉ là một cá nhân hay một tổ chức, mà là hiện thân của một trật tự cổ xưa, một xiềng xích vô hình trói buộc Đại Đạo, ngăn cản sự Vĩnh Hằng thực sự.

“Nguyên Thủy Chi Địa…” Vũ Hoàng lẩm bẩm, âm thanh như hòa tan vào không gian bao la. Ánh mắt hắn xuyên thấu hư không, nhìn về một điểm cực viễn, nơi mọi khái niệm về không gian và thời gian dường như đều trở nên vô nghĩa. Đó là cội nguồn của mọi thứ, và cũng là nơi mọi thứ sẽ kết thúc.

Hắn đã triệu tập những trụ cột của Vạn Đế Thần Triều: Vô Cực Thánh Quân, Huyết Ma Đế Tôn, Long Thần Đại Đế, cùng với các mưu sĩ tài ba và những cường giả đỉnh cao khác. Họ đứng tề tựu trong Đại Điện Chí Tôn, không khí trang nghiêm đến nghẹt thở.

“Chư vị,” Vũ Hoàng cất giọng, âm thanh không lớn nhưng lại vang vọng trong tâm khảm mỗi người, “chúng ta đã cùng nhau trải qua vô số sinh tử, kiến tạo nên Vạn Đế Thần Triều hùng vĩ. Nhưng giờ đây, một thử thách lớn hơn gấp ngàn vạn lần đang chờ đợi.”

Huyết Ma Đế Tôn, với khí chất hung hãn nhưng ánh mắt đầy trung thành, bước lên: “Chí Tôn Vạn Đế, xin ngài cứ phân phó. Dù là đao sơn biển lửa, chúng thần cũng nguyện xông pha!”

Vô Cực Thánh Quân, một người trầm ổn và uyên bác, nói tiếp: “Nguyên Thủy Chi Địa là nơi ngay cả các Đại Đế cũng khó lòng chạm tới. Nghe đồn đó là vùng đất bị lãng quên của Đại Đạo, nơi mọi quy tắc đều bị bẻ cong, và là nơi kẻ thù tối cao của chúng ta ẩn mình. Chuyến đi này, e rằng sẽ là một đi không trở lại.”

Vũ Hoàng gật đầu: “Chính xác. Nguyên Thủy Chi Địa không phải là một Đại Giới bình thường. Đó là một tồn tại siêu việt, một không gian được hình thành từ tàn dư của kỷ nguyên khai thiên lập địa, nơi Đại Đạo Nguyên Thủy vẫn còn sót lại một phần ý chí. Kẻ thù của chúng ta, kẻ đứng đầu Tổ Chức, đã sử dụng sức mạnh của Nguyên Thủy Chi Địa để phong ấn ta, và giờ đây, hắn đã hoàn toàn dung hợp với nó, trở thành hiện thân của một phần Đại Đạo Nguyên Thủy biến chất.”

Một làn sóng chấn động lan tỏa khắp Đại Điện. Dung hợp với Đại Đạo Nguyên Thủy? Điều đó có nghĩa là kẻ thù của họ gần như là bất tử trong vùng đất đó!

“Vậy thì,” Long Thần Đại Đế gầm lên, “chúng ta sẽ cùng ngài san bằng Nguyên Thủy Chi Địa, phá tan Đại Đạo biến chất đó!”

Vũ Hoàng mỉm cười, một nụ cười đầy ý chí. “Không cần. Chuyến hành trình này, chỉ mình ta và một vài người tâm phúc nhất mới có thể đi. Vạn Đế Thần Triều cần có người trấn giữ, cần có người bảo vệ. Ta đã chuẩn bị một đội hình tinh nhuệ nhất, những người đã đạt đến đỉnh cao của Đế Vương Cảnh, những người có khả năng chống lại sự ăn mòn của Nguyên Thủy Chi Địa.”

Hắn chỉ định Vô Cực Thánh Quân và Huyết Ma Đế Tôn ở lại trấn giữ Thần Triều, điều phối lực lượng và sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống. Những người được chọn cùng hắn lên đường là Long Thần Đại Đế, một Thái Hư Pháp Sư có khả năng xuyên qua các không gian phức tạp, và hai vị nữ tướng mạnh mẽ, trung thành đã theo hắn từ những ngày đầu.

Sau những sắp xếp cuối cùng, Vũ Hoàng đã hoàn tất mọi chuẩn bị. Hắn truyền xuống các pháp chỉ Chí Tôn, ban bố quyền lực tạm thời cho các vị tướng lĩnh, đảm bảo rằng Vạn Đế Thần Triều sẽ tiếp tục vận hành vững chắc ngay cả khi hắn vắng mặt.

Bên ngoài Thần Cung, một cổ chiến xa khổng lồ, được gọi là “Thần Giới Hàng Lâm”, đã được triệu hồi. Nó được chế tạo từ những vật liệu thần bí nhất, được khắc họa vô số pháp trận xuyên không, có khả năng chống chịu sự ăn mòn của混沌虚空 (Hỗn Độn Hư Không) và va chạm với các Đại Đạo khác.

Vũ Hoàng cùng với những người được chọn bước lên Thần Giới Hàng Lâm. Một vạn dặm hồng quang bùng nổ, chiến xa hóa thành một tia sáng chói lọi, xé rách không gian, lao thẳng vào Hỗn Độn Hư Không, hướng về phía Nguyên Thủy Chi Địa.

Chuyến đi xuyên qua Hỗn Độn Hư Không là một thử thách khủng khiếp. Nơi đây không có khái niệm về thời gian hay không gian, chỉ có sự hỗn loạn nguyên thủy, những dòng năng lượng hủy diệt có thể nghiền nát cả một Đại Giới. Nhưng Thần Giới Hàng Lâm, dưới sự điều khiển của Vũ Hoàng và vị Thái Hư Pháp Sư, vẫn vững vàng tiến lên.

Ngày tháng trôi qua, nhưng không ai biết đã bao lâu. Càng tiến sâu vào vùng cực viễn, Hỗn Độn Hư Không càng trở nên dị thường. Những dòng năng lượng không còn là hỗn loạn vô thức, mà bắt đầu mang theo một thứ ý chí mơ hồ, một áp lực cổ xưa, nặng nề đè ép lên tâm trí. Đây chính là dấu hiệu cho thấy họ đang đến gần Nguyên Thủy Chi Địa.

Bỗng nhiên, Thần Giới Hàng Lâm rung chuyển dữ dội. Bên ngoài chiến xa, Hỗn Độn Hư Không vặn vẹo, một vết nứt khổng lồ xuất hiện, không phải do pháp trận, mà do chính không gian tự nhiên bị xé toạc. Từ vết nứt đó, một luồng ánh sáng u tối, mang theo mùi vị của thời gian mục nát và sự hủy diệt nguyên thủy, tràn ra.

“Chính là nó!” Thái Hư Pháp Sư hô lên, vẻ mặt đầy nghiêm trọng. “Đây là biên giới của Nguyên Thủy Chi Địa, được bảo vệ bởi những pháp tắc cổ xưa nhất, những tàn dư của Đại Đạo Nguyên Thủy!”

Luồng ánh sáng u tối biến thành vô số tia sét đen, mang theo sức mạnh đủ để phá hủy tinh hệ, giáng xuống Thần Giới Hàng Lâm. Các pháp trận phòng ngự của chiến xa sáng rực, nhưng vẫn bị đánh cho lảo đảo.

Vũ Hoàng khoanh tay đứng đó, ánh mắt sắc bén như dao. Hắn đã cảm nhận được một thứ lực lượng quen thuộc nhưng cũng vô cùng xa lạ. Đó là hơi thở của Chí Tôn Thần Tàng bị phong ấn, nhưng lại bị biến chất, bị vặn vẹo bởi ý chí của kẻ thù tối cao.

“Cút!”

Vũ Hoàng khẽ gầm, một luồng Chí Tôn Lực bùng nổ từ cơ thể hắn. Lực lượng này không còn đơn thuần là sức mạnh của Đế Vương, mà là sự tổng hợp của Vạn Giới, của Chí Tôn Thần Tàng đã hoàn toàn thức tỉnh, mang theo ý chí bất diệt của hắn. Luồng Chí Tôn Lực hóa thành một bàn tay khổng lồ, vươn ra khỏi Thần Giới Hàng Lâm, trực tiếp nghiền nát những tia sét đen đang lao tới.

Ánh sáng u tối bị đẩy lùi, vết nứt không gian giãn rộng ra, lộ ra một cảnh tượng kinh hoàng bên trong. Đó không phải là một vùng đất, mà là một không gian hỗn độn không có giới hạn, nơi các vì sao đã tắt, nơi thời gian bị đóng băng, và nơi những sợi tơ Đại Đạo nguyên thủy xoắn xuýt vào nhau, tạo thành những cơn lốc năng lượng vĩnh cửu.

Nguyên Thủy Chi Địa!

Thần Giới Hàng Lâm không chút do dự, xuyên thẳng qua vết nứt, tiến vào vùng đất tối cao này. Ngay lập tức, một áp lực vô hình, mạnh gấp hàng vạn lần so với bên ngoài, đè nặng lên mọi người. Các quy tắc vật lý dường như đều bị đảo lộn. Năng lượng tràn ngập, nhưng lại không thể hấp thụ. Thời gian đôi khi trôi chậm như rùa, đôi khi lại tăng tốc kinh hoàng.

“Đúng là Nguyên Thủy Chi Địa,” Long Thần Đại Đế lẩm bẩm, “nơi đây không dành cho người thường.”

Vũ Hoàng nhìn ra bên ngoài cửa sổ chiến xa. Trong không gian hỗn độn kia, những hình ảnh mờ ảo bắt đầu hiện lên. Đó là tàn dư của các Đại Giới đã bị hủy diệt, những chủng tộc cổ xưa đã biến mất, những nền văn minh bị lãng quên, tất cả đều bị phong ấn trong thời gian, trôi nổi như những bóng ma.

Và rồi, ở một nơi xa xăm, hắn nhìn thấy một tòa kiến trúc khổng lồ, sừng sững như một ngọn núi đen vươn tới tận cùng vũ trụ. Đó là một phế tích, nhưng lại toát ra một thứ uy áp khiến cả Nguyên Thủy Chi Địa cũng phải run rẩy. Nơi đó, chính là đại bản doanh của kẻ thù tối cao, là trái tim của Tổ Chức.

“Kẻ phong ấn ta… kẻ muốn kiểm soát Đại Đạo… ta đến rồi.”

Vũ Hoàng siết chặt nắm đấm, ánh mắt kiên định. Chuyến hành trình Vĩnh Hằng đã thực sự bắt đầu. Trận chiến cuối cùng, trận chiến định đoạt số phận vạn giới, sắp sửa diễn ra. Hắn sẽ phá tan xiềng xích của Đại Đạo hiện tại, khai sáng Chí Tôn Chi Đạo của riêng mình, trở thành sự tồn tại Vĩnh Hằng duy nhất, và định hình lại trật tự vạn giới.

Thần Giới Hàng Lâm tiếp tục lao đi, hướng thẳng đến tòa phế tích đen tối kia, mang theo ý chí của Chí Tôn Vạn Đế, của tất cả sinh linh trong vũ trụ, bước vào cuộc chiến không có lối thoát.

Nguyên Thủy Chi Địa, run rẩy đón chào vị Chí Tôn thực sự.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8