Chí Tôn Vạn Đế
Chương 390
CHƯƠNG 390: THANH TẨY THƯỢNG GIỚI
Ánh sáng Vĩnh Hằng của Vũ Hoàng như một lưỡi kiếm vô hình, không ngừng xuyên phá Tháp Trấn Giới. Tiếng rên rỉ từ sâu bên trong tháp càng lúc càng thê lương, như thể một sinh mệnh cổ xưa đang bị xé toạc. Những vết nứt không còn là đường vân đơn thuần, mà chúng sâu hoắm, để lộ ra những luồng năng lượng hỗn loạn màu xám tro, mang theo hơi thở của sự mục nát và tuyệt vọng. Đó là thứ sức mạnh mà Tổ Chức dùng để trấn áp, để kiểm soát, và để bóp méo Đại Đạo của Thượng Giới.
Vũ Hoàng đứng sừng sững giữa hư không, đôi mắt thâm thúy như vũ trụ bao la. Hắn không hề khoan nhượng. Tháp Trấn Giới này không chỉ là một công trình kiến trúc, nó là một nút thắt, một cái gai nhọn mà Tổ Chức đã cắm sâu vào linh hồn của Thượng Giới. Muốn giải phóng nơi đây, hắn phải nhổ bỏ tận gốc rễ.
Đột nhiên, từ đỉnh Tháp Trấn Giới, một luồng hắc khí cuồn cuộn bốc lên, hình thành một khuôn mặt khổng lồ, dữ tợn. Đôi mắt đen kịt của nó rực sáng như hai hố đen nuốt chửng vạn vật, và một giọng nói già nua, khàn đặc, vang vọng khắp cõi:
“Kẻ phàm trần… Ngươi dám… phạm thượng!”
Khuôn mặt hắc khí này không phải là một thực thể sống, mà là ý chí tàn dư của một tồn tại cổ xưa nào đó, được Tổ Chức phong ấn vào Tháp để bảo vệ nó. Đây chính là một trong những “quân bài ẩn” của chúng.
Vũ Hoàng cười khẩy. “Phàm trần? Ta là Chí Tôn Vạn Đế! Ngươi chỉ là một tàn niệm, dám tự xưng cổ xưa trước mặt ta?”
Hắn không nói nhiều, ánh sáng Vĩnh Hằng trên tay hắn càng lúc càng rực rỡ, không còn chỉ là tấn công, mà là một sự thanh tẩy, một sự sửa đổi căn bản. Hắn muốn dùng Đạo của mình để thay thế Đạo mà Tổ Chức đã áp đặt lên Tháp Trấn Giới. Đây là một cuộc đối đầu giữa hai loại Đạo, một cuộc chiến của ý chí tối cao.
Khuôn mặt hắc khí gầm lên, vô số xúc tu đen kịt từ tháp bắn ra, mỗi xúc tu đều mang theo sức mạnh ăn mòn linh hồn, muốn quấn lấy Vũ Hoàng. Thượng Giới rung chuyển dữ dội, các thiên thể xa xôi cũng bị ảnh hưởng, như muốn sụp đổ. Các cường giả của Vạn Đế Thần Triều và những người Thượng Giới được giải phóng đều kinh hãi nhìn lên. Sức mạnh này đã vượt qua tầm hiểu biết của họ.
Nhưng Vũ Hoàng không hề nao núng. Hắn chỉ hừ lạnh, Vạn Đế Thần Triều sau lưng hắn hóa thành một hư ảnh đế quốc khổng lồ, vô số tinh cầu, vô số sinh linh cùng nhau cầu nguyện, cùng nhau truyền tải ý chí. Đó là sức mạnh của hàng tỷ sinh linh, của vạn giới đã được hắn thống ngự, dồn vào một luồng ý chí duy nhất – Chí Tôn Ý Chí.
Chí Tôn Ý Chí va chạm với hắc khí tàn niệm, không gian vặn vẹo, thời gian đình trệ. Các xúc tu hắc khí tan chảy như tuyết gặp nắng, không thể đến gần Vũ Hoàng dù chỉ một tấc. Khuôn mặt hắc khí co rúm lại, giọng nói trở nên yếu ớt hơn:
“Ngươi… Ngươi đã… thức tỉnh… đến mức này sao…?”
Nó dường như nhận ra điều gì đó kinh hoàng. Vũ Hoàng không chỉ là một Đại Đế thông thường, hắn đang dần khôi phục lại bản chất Chí Tôn nguyên thủy của mình, bản chất đã từng bị phong ấn.
“Ta không chỉ thức tỉnh, ta đang tái tạo!” Vũ Hoàng tuyên bố, giọng nói vang vọng như sấm sét, “Tái tạo lại trật tự, tái tạo lại vạn giới, và thanh tẩy tất cả những gì các ngươi đã làm vẩn đục!”
Ánh sáng Vĩnh Hằng bùng nổ, không còn là công kích, mà là một luồng năng lượng tinh khiết, trong suốt như pha lê, bao trùm toàn bộ Tháp Trấn Giới. Những vết nứt trên tháp không còn phát ra hắc khí, mà thay vào đó, những luồng ánh sáng vàng nhạt bắt đầu rò rỉ ra, mang theo hơi thở của sự sống và phục hồi. Tháp Trấn Giới không bị phá hủy hoàn toàn, mà nó đang được “tái cấu trúc” từ bên trong, những sức mạnh tà ác của Tổ Chức bị thanh tẩy, thay thế bằng Đạo của Vũ Hoàng.
Khuôn mặt hắc khí rít lên một tiếng cuối cùng, đầy căm hận và tuyệt vọng, rồi vỡ vụn thành vô số mảnh đen, tan biến vào hư vô. Cùng lúc đó, một đoạn ký ức vụn vặt, mơ hồ, bất ngờ hiện lên trong tâm trí Vũ Hoàng. Đó là hình ảnh một thực thể khổng lồ, toàn thân bị bao phủ bởi sương mù đen kịt, đứng trên một ngọn núi cao vút, nhìn xuống vô số tiểu thế giới đang bốc cháy. Một giọng nói trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông từ thời hồng hoang, thì thầm:
“…kẻ phá vỡ trật tự… sẽ bị nuốt chửng…”
Ký ức vụn vặt đó chỉ tồn tại trong tích tắc, nhưng nó đủ để Vũ Hoàng nhận ra rằng, kẻ đứng đầu Tổ Chức không chỉ là một cá nhân, mà có thể là một tồn tại đã vượt qua giới hạn của thời gian và không gian, một kẻ có khả năng thao túng cả Đại Đạo Nguyên Thủy.
Sau khi tàn niệm bị diệt, Tháp Trấn Giới dần ổn định lại. Nó vẫn sừng sững, nhưng không còn là biểu tượng của sự áp bức. Thay vào đó, nó phát ra một luồng ánh sáng dịu nhẹ, kết nối với Đại Đạo của Thượng Giới, giúp nó phục hồi và phát triển. Thượng Giới được giải phóng, hoàn toàn được thanh tẩy.
Tuy nhiên, Vũ Hoàng biết rằng đây chỉ là một chiến thắng nhỏ. Tổ Chức đã cắm rễ quá sâu, quá rộng. Ngay khi Tháp Trấn Giới được thanh tẩy, hắn cảm nhận được vô số luồng khí tức cường đại khác đang chấn động từ các Đại Giới xa xôi. Tổ Chức đã phản ứng. Chúng không chỉ có Thượng Giới, chúng còn có vô số căn cứ khác, vô số “Tháp Trấn Giới” khác, và vô số tồn tại cổ xưa được phong ấn như tàn niệm vừa rồi.
Một tín hiệu bí ẩn từ sâu trong Tháp Trấn Giới được thanh tẩy đột nhiên truyền đến, không phải là một lời nói, mà là một dòng thông tin trực tiếp vào ý thức của Vũ Hoàng. Đó là một bản đồ, một lộ tuyến, một “chỉ dẫn” đến một nơi mà Tổ Chức gọi là “Nguyên Thủy Chi Địa” – có thể là tổng hành dinh của chúng, hoặc một nơi chứa đựng bí mật cốt lõi về sự tồn tại của chúng.
Vũ Hoàng thu hồi ánh sáng Vĩnh Hằng, chậm rãi đáp xuống. Các cường giả Vạn Đế Thần Triều và những người Thượng Giới đều quỳ lạy, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái và kính ngưỡng. Họ đã tận mắt chứng kiến một vị Chí Tôn thực sự ra tay, vượt qua mọi giới hạn mà họ từng biết.
“Thượng Giới đã được thanh tẩy,” Vũ Hoàng cất giọng, “nhưng đây chỉ là khởi đầu. Tổ Chức còn ẩn mình ở vô số Đại Giới khác. Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi vạch trần toàn bộ âm mưu của chúng và giải phóng vạn giới.”
Hắn nhìn về phía xa, nơi những vì sao lấp lánh như đang che giấu vô số bí mật. Bản đồ trong tâm trí hắn hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Nguyên Thủy Chi Địa… Một cái tên đầy sức nặng, hứa hẹn vô số nguy hiểm và cả những cơ duyên lớn lao. Đó chính là nơi hắn cần đến để tìm ra kẻ đã phong ấn hắn, để giải mã bí mật Chí Tôn Thần Tàng của mình, và để đối mặt với kẻ đứng đầu Tổ Chức, cái bóng đã ám ảnh hắn từ khi còn là phế vật.
Chuyến hành trình đến Nguyên Thủy Chi Địa sẽ là thử thách lớn nhất từ trước đến nay, là cánh cửa dẫn đến cuộc đại chiến cuối cùng, nơi Vũ Hoàng sẽ phải đối mặt với những bí ẩn của vũ trụ và định nghĩa lại sự tồn tại của chính mình.
Hắn đã là Chí Tôn Vạn Đế, nhưng để trở thành Chí Tôn Vĩnh Hằng, hắn còn phải vượt qua một ngọn núi cao hơn rất nhiều.
Vũ Hoàng đưa mắt nhìn về phía chân trời, ánh mắt kiên định, ngập tràn ý chí.
“Nguyên Thủy Chi Địa… ta đến đây!”
Cánh cửa đến giai đoạn tiếp theo của cuộc chiến vạn giới đã mở ra.