Chí Tôn Vạn Đế
Chương 378
Chương 378: Cổng Thời Gian Bị Phong Ấn – Chân Tướng Kinh Hoàng
Dòng điện xẹt qua đầu ngón tay Lâm Phàm không chỉ là năng lượng, mà là một luồng ký ức dữ dội, một mảnh vỡ từ vực sâu thời gian ập thẳng vào thức hải hắn. Hình ảnh đó, rõ ràng đến mức đáng sợ, hiện ra không chút che giấu: một Lâm Phàm khác, hay chính là hắn trong một hình thái quá khứ, bị xiềng xích bởi những sợi xích bằng năng lượng tối tăm, nằm rũ rượi trong một không gian hư vô vô tận. Và cánh cổng trước mặt hắn, thứ được bao phủ bởi hàng tỷ phù văn phong ấn cổ xưa, chính là nhà tù, là nơi giam cầm hắn!
Một tiếng gầm nhẹ thoát ra từ cổ họng Lâm Phàm. Không phải tiếng gầm của sự giận dữ, mà là của sự chấn động tột độ, của một sự thật kinh hoàng đang bóp nghẹt trái tim hắn. Hắn, Chí Tôn Vạn Đế, kẻ đang chinh phạt vạn giới, thống ngự cả một Thần Triều hùng mạnh, lại từng là một tù nhân? Và kẻ giam cầm hắn là ai? Là Tổ Chức? Hay một thế lực còn đáng sợ hơn, một kẻ thù đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, đã phong ấn hắn trước cả khi hắn “trùng sinh” hay “mất đi ký ức”?
Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể Lâm Phàm bỗng nhiên bùng nổ. Không còn là sự thúc giục nhẹ nhàng, mà là một cơn sóng thần năng lượng cuộn trào, xuyên qua mọi kinh mạch, xé toạc mọi phong tỏa vô hình. Luồng khí tức Chí Tôn quen thuộc từ cánh cổng, thứ mà ban đầu hắn cảm thấy bị bóp méo, giờ đây lại cộng hưởng mạnh mẽ với Thần Tàng của hắn, như hai phần của một chỉnh thể đang cố gắng hợp nhất. Những phù văn phong ấn trên cánh cổng phát sáng chói lòa, chống cự lại sự cộng hưởng này, tạo ra những âm thanh rít gào chói tai, như tiếng kêu thảm thiết của vạn quỷ.
Lâm Phàm lùi lại một bước, đôi mắt đỏ rực. Ký ức về kiếp trước, về thân phận Chí Tôn của hắn, đã được khôi phục một phần đáng kể. Hắn đã biết mình là ai, đến từ đâu, nhưng chưa bao giờ hình dung ra một đoạn quá khứ tối tăm và bi thảm đến vậy. Ai đủ sức mạnh để giam cầm một Chí Tôn? Và nếu hắn đã bị giam cầm, tại sao hắn lại “trùng sinh” hay “thức tỉnh” trở lại? Phải chăng, quá trình hắn thu thập Chí Tôn Thần Tàng, thức tỉnh từng mảnh ký ức, không chỉ là con đường khôi phục sức mạnh, mà còn là con đường để thoát khỏi nhà tù vô hình này?
“Vù… vù…”
Cánh cổng đá cổ xưa rung chuyển dữ dội, những phù văn phong ấn nứt vỡ từng mảng nhỏ, rơi lả tả như những hạt bụi sao. Từ những vết nứt, luồng khí tức Chí Tôn bên trong càng trở nên mạnh mẽ và thuần khiết hơn, không còn bị bóp méo. Nó như một lời kêu gọi tha thiết, một tiếng vọng từ chính linh hồn Lâm Phàm trong quá khứ, đang khao khát được giải thoát.
Lâm Phàm hít một hơi thật sâu, trấn áp lại sự hỗn loạn trong lòng. Hắn không thể để cảm xúc lấn át lý trí. Kẻ thù đã giam cầm hắn chắc chắn không đơn giản. Tổ Chức mà hắn đang đối đầu có lẽ chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn, một công cụ, hoặc tệ hơn, một người kế thừa sự sắp đặt của kẻ thù thực sự. Để đối phó với kẻ thù đó, hắn cần phải mạnh hơn, và quan trọng hơn, phải hiểu rõ mọi chuyện.
Hắn vươn tay ra một lần nữa, lần này không phải chạm nhẹ, mà là giáng xuống một chưởng. Chí Tôn Thần Lực cuồn cuộn như sóng thần, mang theo ý chí kiên định và khát khao phá tan mọi xiềng xích. “Phá!”
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Không gian xung quanh cánh cổng vặn vẹo, méo mó. Những phù văn phong ấn cuối cùng cũng không thể chịu đựng được sức mạnh hủy diệt của Chí Tôn Thần Lực, vỡ vụn thành những hạt ánh sáng li ti rồi tan biến vào hư vô. Cánh cổng đá khổng lồ, sau hàng vạn năm bị phong ấn, cuối cùng cũng từ từ hé mở, tạo ra một khe hở nhỏ, đủ để một người lách qua.
Bên trong cánh cổng không phải là một thế giới mới, mà là một không gian hư vô tối tăm, sâu thẳm đến mức không thể nhìn thấy điểm cuối. Một cảm giác quen thuộc đến rợn người ập đến, kèm theo đó là một luồng thông tin hỗn loạn, những mảnh ký ức vụn vặt về sự cô độc, tuyệt vọng và cơn thịnh nộ không thể kiềm chế. Hắn biết, đây chính là “nhà tù” trong ký ức của hắn. Đây chính là nơi hắn từng bị giam cầm.
Nhưng cánh cổng chỉ hé mở một khe nhỏ rồi lại ngừng lại, như có một lực lượng vô hình nào đó vẫn đang cố gắng ngăn cản. Mặc dù phù văn phong ấn đã bị phá hủy, nhưng bản chất của cánh cổng này dường như còn ẩn chứa một cơ chế khác, một lời thề hoặc một ràng buộc cổ xưa hơn. Luồng khí tức Chí Tôn từ bên trong vẫn tuôn ra, giờ đây mang theo một chút yếu ớt, như thể nó đã bị phong tỏa quá lâu, đã kiệt quệ.
Lâm Phàm cau mày. Hắn cảm nhận được một sự thật khác: “Chí Tôn Thần Tàng” trong hắn không chỉ là sức mạnh, mà còn là “chìa khóa” để mở hoàn toàn cánh cổng này. Và những mảnh Thần Tàng hắn đã thu thập bấy lâu nay, có lẽ vẫn chưa đủ để giải phóng hoàn toàn “bản thể” bị giam cầm bên trong, hoặc để lấy lại toàn bộ sức mạnh và ký ức chân chính.
Hắn đưa tay chạm vào khe hở của cánh cổng. Một luồng lực hút mạnh mẽ muốn kéo hắn vào bên trong, nhưng đồng thời, một lực đẩy vô hình khác lại ngăn cản. Giữa hai luồng lực đối nghịch đó, Lâm Phàm cảm nhận được sự tồn tại của một “ý chí” mạnh mẽ, không phải của Tổ Chức, mà là của một thực thể cao hơn, một kẻ đã thiết lập nên nhà tù này.
Hắn nhắm mắt lại, dồn toàn bộ tinh thần lực vào Chí Tôn Thần Tàng. Những mảnh ký ức vụn vặt lướt qua tâm trí hắn như một thước phim quay chậm: một trận chiến kinh thiên động địa, những vị Chí Tôn khác đổ máu, một lời thề cổ xưa, và một bóng hình mờ ảo, cao lớn đến mức không thể hình dung, đang đứng trên đỉnh của vạn giới, phán xét mọi thứ. Đó có phải là kẻ thù tối cao? Hay là một “nguyên tắc” của vũ trụ? Lâm Phàm không thể nắm bắt rõ ràng, nhưng hắn biết, chân tướng đang ở ngay trước mắt, chỉ cách một tấm màn mỏng.
Với sức mạnh hiện tại, hắn có thể lách qua khe hở đó, nhưng hắn biết, nếu làm vậy, hắn có thể sẽ bị mắc kẹt, hoặc bị cuốn vào một vòng xoáy nguy hiểm mà hắn chưa đủ sức đối phó. Việc mở hoàn toàn cánh cổng này đòi hỏi sự chuẩn bị kỹ lưỡng hơn, và quan trọng nhất, hắn cần phải hoàn toàn thức tỉnh Chí Tôn Thần Tàng.
Lâm Phàm thu tay lại, ánh mắt tràn đầy sự kiên định và lạnh lùng. Cuộc đối đầu với Tổ Chức giờ đây không còn chỉ là cuộc chiến tranh giành quyền lực hay báo thù. Nó đã trở thành một cuộc chiến để tìm kiếm chân tướng, để giải thoát chính mình, và để đối đầu với kẻ thù thực sự đứng sau mọi thứ. Kẻ thù đó không chỉ phong ấn sức mạnh của hắn, mà còn phong ấn cả một phần lịch sử vũ trụ, một sự thật kinh hoàng mà hắn cần phải vạch trần.
Hắn nhìn lại cánh cổng đang khép hờ, luồng khí tức Chí Tôn yếu ớt vẫn rò rỉ ra. Hắn biết, đây sẽ là mục tiêu tiếp theo của hắn. Hắn sẽ phải tìm cách hoàn toàn thức tỉnh Chí Tôn Thần Tàng, thu thập thêm những mảnh ghép còn thiếu, và trở nên mạnh mẽ hơn nữa để phá tan hoàn toàn phong ấn cuối cùng này. Khi cánh cổng này được mở ra, khi bản thể bị giam cầm được giải thoát, khi toàn bộ ký ức Chí Tôn được khôi phục, đó sẽ là thời điểm hắn đối mặt với kẻ thù tối cao, kẻ đã dám giam cầm một Chí Tôn.
“Được thôi,” Lâm Phàm thì thầm, giọng nói trầm khàn nhưng đầy uy lực. “Ta sẽ trở lại. Và khi ta trở lại, không một xiềng xích nào có thể giữ chân ta nữa. Kẻ nào đã giam cầm ta, kẻ đó sẽ phải trả giá!”
Hắn quay lưng lại với cánh cổng, bước ra khỏi không gian bí mật đó. Vạn Giới Chinh Phạt sẽ tiếp tục, nhưng giờ đây, mục tiêu của Lâm Phàm đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn không chỉ muốn thống ngự vạn giới, mà còn muốn lật đổ trật tự cũ, vạch trần mọi âm mưu, và khai sáng một kỷ nguyên mới, nơi không một Chí Tôn nào có thể bị giam cầm, nơi không một sự thật nào có thể bị che giấu.
Và để làm được điều đó, hắn cần phải tìm kiếm những mảnh Chí Tôn Thần Tàng còn lại, bất kể chúng nằm ở đâu trong vạn giới, bất kể phải đối mặt với loại nguy hiểm nào. Con đường phía trước còn gian nan hơn hắn từng nghĩ, nhưng sự thật về bản thân đã cho hắn một động lực mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì.
Chí Tôn Vạn Đế, Lâm Phàm, giờ đây không chỉ là một kẻ chinh phạt, mà còn là một người đang tìm kiếm lại chính mình, từng bước bóc tách những lớp màn bí ẩn về quá khứ và định mệnh của mình. Hắn đã sẵn sàng cho trận chiến cuối cùng, không chỉ để giải cứu vạn giới, mà còn để giải cứu chính linh hồn Chí Tôn bị phong ấn của hắn.