Chí Tôn Vạn Đế
Chương 374

Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:22:14 | Lượt xem: 4

Chương 374: Thiên Khống Giới – Huyết Chi Mở Màn

Dư âm từ một đòn sấm sét của Lăng Tiêu vẫn còn vang vọng khắp Thần Hỏa Giới. Không phải là âm thanh vật lý của vụ nổ, mà là tiếng vọng trong tâm trí của hàng tỷ sinh linh, là sự chấn động sâu sắc từ một chân lý vừa được khẳng định: Vạn Đế Thần Triều, với Lăng Tiêu là Chí Tôn, không phải là một cái tên hư ảo, mà là một thế lực đáng sợ đến tột cùng. Kẻ thù đã bị hủy diệt trong nháy mắt, không một chút phản kháng, không một chút dấu vết. Sự sợ hãi biến mất, nhường chỗ cho niềm hân hoan tột độ, sự tôn sùng vô hạn.

Cả Thần Hỏa Giới bùng nổ trong tiếng reo hò điên cuồng, như sóng thần vỗ bờ. Những chiến sĩ Vạn Đế Thần Triều đứng thẳng tắp, ánh mắt rực lửa kiêu hãnh. Hàng vạn năm qua, họ đã quen với chiến tranh, quen với sự hủy diệt, nhưng đây là lần đầu tiên họ chứng kiến một sức mạnh tuyệt đối đến vậy, một quyền năng có thể thay đổi cục diện chỉ bằng một ý niệm.

Lăng Tiêu không nán lại lâu trong không trung. Hắn thu tay, thân ảnh như tia chớp xẹt qua, trở về trung tâm hạm đội Thần Triều. Nơi đó, các tướng lĩnh, mưu sĩ của hắn đã đợi sẵn. Không cần bất kỳ lời nói nào, chỉ riêng sự hiện diện của hắn đã đủ để trấn an vạn quân, làm vững chắc lòng người.

Trong đại điện chỉ huy trên chiến hạm chủ lực, không khí trang nghiêm đến nghẹt thở. Đồ Long, với vẻ mặt trầm tĩnh nhưng ánh mắt rực sáng, đứng bên cạnh Mộ Dung Tuyết – nữ quân sư tài ba với khí chất lạnh lùng và trí tuệ siêu phàm. Cùng với họ là các cường giả cấp Đế Vương mới quy phục, những người đã tận mắt chứng kiến màn trình diễn sức mạnh của Lăng Tiêu. Sự nghi ngờ cuối cùng trong lòng họ đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự kính phục tuyệt đối và lòng trung thành không thể lay chuyển.

“Thần Chủ vạn tuế!” Đồ Long trầm giọng, cúi đầu cung kính. Các tướng lĩnh khác cũng đồng loạt hành lễ, tiếng hô vang vọng.

Lăng Tiêu ngồi xuống ngai vàng giữa đại điện, ánh mắt sắc như dao găm quét qua từng người. “Thần Hỏa Giới chỉ là khởi đầu. Kẻ địch đã bắt đầu lộ diện, và chúng ta cũng không cần phải che giấu nữa.”

Hắn vung tay, một tấm bản đồ tinh không khổng lồ hiện ra giữa đại điện, lấp lánh vô số vì sao và các đại giới. Ánh mắt Lăng Tiêu dừng lại ở một điểm phía tây bắc Thần Hỏa Giới, một khối cầu màu xám tro, ẩn chứa khí tức hỗn độn và áp lực nặng nề. Đó chính là Thiên Khống Giới.

“Thiên Khống Giới,” Lăng Tiêu cất tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng uy lực vô biên. “Đây là một trong những căn cứ địa quan trọng của Tổ Chức ở biên giới này. Nó không chỉ là một Đại Giới đơn thuần, mà còn là một pháo đài chiến lược, được gia cố bằng vô số trận pháp và cấm chế cổ xưa. Các ngươi có thể cảm nhận được khí tức phong tỏa không gian, cắt đứt liên lạc với bên ngoài của nó không?”

Mộ Dung Tuyết tiến lên một bước, ánh mắt nàng dán chặt vào Thiên Khống Giới trên bản đồ. “Thần Chủ, theo thông tin tình báo sơ bộ mà chúng ta thu thập được, Thiên Khống Giới là một trong những thế giới có mật độ cường giả Tổ Chức cao nhất ở khu vực này. Nó còn được đồn đại là nơi cất giữ một trong những bí bảo của chúng, hoặc thậm chí là nơi cư trú của một vài vị ‘Chí Tôn’ giả mạo mà Tổ Chức đã tạo ra để quản lý các Đại Giới.”

Lăng Tiêu gật đầu. “Đúng vậy. Kẻ mà ta vừa tiêu diệt ở Thần Hỏa Giới, chỉ là một tên tay sai cấp thấp, một con tốt thí để thăm dò. Tổ Chức sẽ không dễ dàng buông tha. Đánh hạ Thiên Khống Giới không chỉ là mở đường cho cuộc chinh phạt vạn giới của chúng ta, mà còn là một lời tuyên chiến trực tiếp, một đòn cảnh cáo dành cho chúng.”

Đồ Long bước tới, nắm chặt quyền. “Thần Chủ, Vạn Đế Thần Triều đã sẵn sàng. Các binh đoàn tinh nhuệ đã được tập hợp, các chiến hạm đã nạp đầy năng lượng. Chúng ta chỉ chờ lệnh của người!”

Lăng Tiêu nhắm mắt lại, một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ bắt đầu lan tỏa từ cơ thể hắn. Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh những Đại Giới bị hủy diệt, những sinh linh bị nô dịch, những cảnh tượng kinh hoàng của một kỷ nguyên xa xăm bỗng xẹt qua tâm trí hắn. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn bắt đầu rung động dữ dội, như một con mãnh thú bị đánh thức. Một phần ký ức bị phong ấn, những mảnh vụn của một thân phận tối cao, bắt đầu nhen nhóm trở lại. Hắn cảm nhận được một nỗi căm hờn sâu sắc, một sự phẫn nộ đã bị chôn vùi qua vô số kỷ nguyên, nay lại trỗi dậy mạnh mẽ.

“Thiên Khống Giới không hề đơn giản,” Lăng Tiêu mở mắt, ánh mắt hắn thâm sâu như vũ trụ. “Nơi đó có thể ẩn chứa những cạm bẫy cổ xưa, những cường giả cấp độ ‘Chí Tôn’ mà chúng ta chưa từng đối mặt. Hơn nữa, những quy tắc của Tổ Chức đã ăn sâu vào Thiên Khống Giới, biến nó thành một thế giới bị kiểm soát chặt chẽ. Đánh vào đó, chúng ta sẽ không chỉ đối mặt với quân đội, mà còn là chính ‘Đạo’ của Tổ Chức.”

Mộ Dung Tuyết cau mày. “Đạo của Tổ Chức? Thần Chủ có ý gì?”

“Chúng ta sẽ biết khi đến đó,” Lăng Tiêu đáp, giọng điệu kiên quyết. “Nhưng ta có thể nói trước rằng, cuộc chiến này sẽ không chỉ là một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ, mà là một cuộc đấu tranh giữa các ‘Đạo’. Đạo của Tổ Chức là sự nô dịch, sự kiểm soát, sự hủy diệt để tái tạo. Còn Đạo của chúng ta, là Đạo của tự do, của sự sống, của vạn vật phồn thịnh.”

Hắn đứng dậy, khí thế bùng nổ, uy áp như một ngọn núi Thái Sơn đổ ập xuống toàn bộ đại điện. “Kể từ bây giờ, tất cả các binh đoàn Vạn Đế Thần Triều đều đặt trong trạng thái chiến tranh cao nhất. Các Đại Giới đã quy phục, hãy thông báo cho họ chuẩn bị tiếp nhận quân tiếp viện, và sẵn sàng cho cuộc tổng động viên. Chúng ta sẽ không chỉ chinh phạt Thiên Khống Giới, mà sẽ quét sạch mọi thế lực của Tổ Chức trên con đường chúng ta đi qua.”

“Đồ Long, ngươi sẽ là tiên phong, dẫn đầu ba quân đoàn tinh nhuệ nhất, dọn đường cho hạm đội chủ lực. Mộ Dung Tuyết, ngươi sẽ phụ trách việc điều phối hậu cần, thông tin tình báo, và đảm bảo sự liên lạc thông suốt giữa các Đại Giới đã quy phục. Các Đại Đế khác, các ngươi hãy dẫn dắt quân đội của mình, theo sau hạm đội chủ lực, sẵn sàng tham chiến bất cứ lúc nào.”

Ánh mắt Lăng Tiêu rực cháy ý chí chiến đấu. “Đây là Vạn Giới Chinh Phạt! Đây là cuộc chiến định đoạt vận mệnh của vô số kỷ nguyên! Kẻ nào dám cản đường, kẻ đó sẽ bị nghiền nát!”

Lời tuyên bố của Lăng Tiêu như tiếng trống trận dồn dập, xé toang sự tĩnh lặng của vũ trụ. Các tướng lĩnh Vạn Đế Thần Triều đồng loạt quỳ xuống, dập đầu cung kính. “Tuân lệnh Thần Chủ! Nguyện vì Thần Triều mà chiến, vì Thần Chủ mà vong!”

Trong không gian bao la, hạm đội Vạn Đế Thần Triều bắt đầu di chuyển. Hàng ngàn, hàng vạn chiến hạm khổng lồ, mang theo binh sĩ và cường giả của vô số Đại Giới, như một dòng sông thép khổng lồ, gầm rú lao về phía Thiên Khống Giới. Mỗi chiến hạm đều rực sáng ánh sáng thần thánh, mang theo khí thế hủy thiên diệt địa. Lá cờ Vạn Đế Thần Triều tung bay phấp phới, biểu tượng của một kỷ nguyên mới, một trật tự mới đang được kiến tạo.

Cuộc chinh phạt Thiên Khống Giới, và cũng là cuộc đối đầu trực diện đầu tiên với Tổ Chức, chính thức được phát động. Vạn giới sắp chìm trong biển lửa, và một vị Chí Tôn đang dẫn dắt quân đoàn của mình, bước lên con đường đẫm máu để khai sáng một Đạo Thống vĩnh hằng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8