Chí Tôn Vạn Đế
Chương 368
Chương 368: Minh Hà Bí Cảnh và Vết Tích Cổ Xưa
Lăng Tiêu đứng giữa hư không tĩnh mịch của Minh Hà Giới, bóng đêm bao trùm lấy thân ảnh hắn, nhưng trong ánh mắt sâu thẳm lại bùng cháy một ngọn lửa ý chí không gì lay chuyển. Cái tên “Thiên Khống Giới” giờ đây không còn chỉ là một tổ chức mạnh mẽ mà hắn từng đối đầu, mà là một bóng ma tồn tại từ vô số kỷ nguyên, một Đạo Thống đã thao túng vận mệnh vạn giới, thậm chí là kẻ đứng sau sự sụp đổ của kỷ nguyên Chí Tôn và sự phong ấn của chính hắn. Nhận thức này không khiến hắn sợ hãi, mà chỉ càng tôi luyện thêm sự quyết tâm trong lòng.
Minh Hà Giới, một cánh cửa. Lăng Tiêu lẩm bẩm, cảm nhận từng luồng khí tức cổ xưa luân chuyển trong không gian này. Nơi đây không phải là điểm dừng chân đơn thuần, mà là một nút thắt quan trọng trong tấm màn âm mưu mà Thiên Khống Giới đã giăng ra. Hắn cần phải khai phá toàn bộ bí mật của Minh Hà Giới, không chỉ để thức tỉnh sức mạnh và ký ức của mình, mà còn để tìm ra con đường dẫn đến cội nguồn của kẻ thù.
Một cuộc đối đầu trực diện ngay lập tức là điều không khôn ngoan. Thiên Khống Giới đã tồn tại lâu đến mức khó tin, chắc chắn có mạng lưới và tầm ảnh hưởng sâu rộng hơn hắn tưởng. Điều cần làm lúc này là củng cố Minh Hà Giới, biến nó thành một căn cứ vững chắc, đồng thời đào sâu vào những bí ẩn mà nơi đây che giấu. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn như đang cộng hưởng với một thứ gì đó vô hình, một cảm giác quen thuộc nhưng lại bị che mờ bởi tầng tầng phong ấn ký ức.
Trong vài ngày tiếp theo, Lăng Tiêu không vội vã hành động. Hắn dành thời gian để điều hòa hơi thở, dùng ý thức Chí Tôn quét qua từng ngóc ngách của Minh Hà Giới. Ánh mắt hắn xuyên thấu các tầng không gian, dò xét những dòng năng lượng ẩn sâu dưới lòng đất, trên các đỉnh núi, và cả trong những dòng chảy thời gian mơ hồ. Hắn nhận thấy, Minh Hà Giới không chỉ đơn thuần là một Đại Giới rộng lớn, mà còn là một tập hợp của vô số tiểu không gian, một số trong đó đã bị phong ấn từ thời viễn cổ, mang theo dấu vết của một nền văn minh rực rỡ đã bị lãng quên.
Cảm giác rung động từ Chí Tôn Thần Tàng ngày càng rõ rệt khi hắn tiến sâu vào một khu vực hoang phế, nơi các ngọn núi đá lởm chởm vươn lên như những móng vuốt khổng lồ. Nơi đây được gọi là “Minh Hà Bí Cảnh”, một vùng đất mà ngay cả những cường giả Minh Hà Giới cũng ít khi đặt chân đến, vì những lời đồn về các linh hồn oán hận và những cạm bẫy chết người. Nhưng đối với Lăng Tiêu, nơi đây lại toát ra một sức hút kỳ lạ, như thể một phần ký ức của hắn đang chờ đợi được đánh thức.
Khi Lăng Tiêu tiến vào Bí Cảnh, một làn sương mù màu xám tro dày đặc bao phủ tầm nhìn, những âm thanh rít gào như tiếng gió luồn qua khe đá, nhưng cũng giống như những tiếng thở dài của các linh hồn cổ xưa. Hắn không hề e ngại, Chí Tôn Thần Tàng tự động vận chuyển, một luồng ánh sáng vàng nhạt bao bọc lấy thân thể hắn, xua tan mọi tà khí và ảo ảnh. Hắn đi qua các tàn tích của những công trình kiến trúc cổ đại, những bức tường đổ nát được chạm khắc phù văn mà hắn có cảm giác đã từng thấy ở đâu đó trong kiếp trước.
Đột nhiên, một luồng khí tức âm lãnh bùng nổ từ phía trước. Không phải là linh hồn oán hận, mà là sức mạnh của tu sĩ. Hắn nhíu mày, cảm nhận được sự quen thuộc trong luồng năng lượng này. Đó là phong cách tu luyện của Thiên Khống Giới. Quả nhiên, chúng đã cắm rễ sâu đến vậy.
Một nhóm người vận áo choàng đen, trên ngực thêu biểu tượng một chiếc la bàn bị vỡ, đang đứng quanh một bệ đá cổ xưa. Chúng đang cố gắng kích hoạt một thứ gì đó. Lăng Tiêu nấp mình trong bóng tối, quan sát. Có vẻ như chúng đang cố gắng mở một cánh cổng không gian hoặc một phong ấn nào đó. Hắn nhận ra, đây là một trong những chi nhánh bí mật của Thiên Khống Giới, được ẩn giấu kỹ càng trong Minh Hà Bí Cảnh.
Hắn quyết định không ẩn nấp thêm nữa. Một bước chân nhẹ nhàng của Lăng Tiêu vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của Minh Hà Bí Cảnh. Tất cả tu sĩ áo choàng đen lập tức quay lại, ánh mắt sắc lạnh. Kẻ dẫn đầu là một lão giả râu bạc, tu vi đạt đến đỉnh cao của Đại Đế Cảnh, nhưng lại tỏa ra khí tức âm hiểm, lạnh lẽo, hoàn toàn khác biệt với những Đại Đế chính đạo mà Lăng Tiêu từng gặp.
“Ngươi là ai? Dám xâm nhập địa bàn của Thiên Khống Giới!” Lão giả quát lên, giọng nói khàn đặc như tiếng quạ kêu.
Lăng Tiêu bước ra từ bóng tối, khuôn mặt bình thản nhưng ánh mắt lại như hai hố đen sâu thẳm. “Thiên Khống Giới? Ta đang tìm các ngươi đây.”
Không cần nói thêm lời nào, lão giả ra hiệu. Hàng chục tu sĩ áo choàng đen đồng loạt lao tới, mỗi người đều thi triển công pháp bí truyền của Thiên Khống Giới, tạo thành một lưới tấn công khổng lồ, phong tỏa mọi đường lui của Lăng Tiêu. Tuy nhiên, trong mắt Lăng Tiêu, những công kích này quá yếu ớt.
Hắn không động thủ, chỉ hơi thở ra một luồng khí. Luồng khí đó hóa thành vô số kiếm khí vô hình, xuyên thẳng qua các chiêu thức của đối phương. “Phập! Phập! Phập!” Hàng loạt tiếng vang lên, các tu sĩ áo choàng đen còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra, thân thể đã bị kiếm khí xuyên thủng, ngã gục không một tiếng động.
Lão giả râu bạc trợn tròn mắt, sắc mặt tái mét. Hắn không ngờ kẻ địch lại mạnh đến mức này, chỉ một hơi thở đã hủy diệt toàn bộ thuộc hạ của hắn. “Ngươi… ngươi là ai?”
“Kẻ sẽ kết thúc Thiên Khống Giới các ngươi.” Lăng Tiêu lạnh lùng đáp, sau đó một chưởng đánh ra. Bàn tay hắn không mang theo bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, nhưng lại ẩn chứa Đại Đạo chí cao vô thượng, như thể vạn vật đều phải khuất phục trước nó. Không gian quanh lão giả lập tức vặn vẹo, sau đó sụp đổ.
Lão giả râu bạc kinh hãi gào thét, toàn lực chống cự, nhưng tất cả đều vô ích. Sức mạnh của hắn tan rã như băng tuyết gặp nắng hè. Hắn chỉ kịp nhìn thấy một vầng sáng chói lòa trước khi thân thể hắn bị nghiền nát thành tro bụi, hoàn toàn biến mất khỏi thế gian.
Sau khi tiêu diệt toàn bộ đối thủ, Lăng Tiêu tiến đến bệ đá cổ xưa mà bọn chúng đang cố gắng kích hoạt. Hắn đưa tay chạm vào bệ đá, một luồng năng lượng quen thuộc nhưng bị phong tỏa tỏa ra. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn đột nhiên chấn động mạnh mẽ, như một con thú bị nhốt lâu ngày bỗng nhiên ngửi thấy mùi hương tự do.
“Đây là… một chìa khóa không gian?” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Hắn cảm nhận được bệ đá này không chỉ là một cơ quan, mà còn là một phần của một thiết bị dịch chuyển cổ xưa, được tạo ra bằng các phù văn Chí Tôn, nhưng đã bị Thiên Khống Giới sửa đổi và phong ấn một phần. Mục đích của chúng là gì? Chắc chắn không phải chỉ để mở một con đường tầm thường.
Trong khoảnh khắc hắn chạm vào bệ đá, một luồng ký ức mơ hồ vụt qua tâm trí hắn. Một hình ảnh thoáng qua về một vị Chí Tôn đang đứng trên một đỉnh núi cao vời vợi, đối mặt với một thực thể khổng lồ, thân ảnh mờ ảo, nhưng tỏa ra khí tức hủy diệt. Sau lưng vị Chí Tôn đó là một dòng chảy thời gian cuồn cuộn, và vô số bệ đá tương tự như cái hắn đang chạm vào, nằm rải rác trong các Đại Giới khác nhau, như những cột mốc của một mạng lưới khổng lồ.
Ký ức đó chỉ kéo dài trong chớp mắt, rồi lại tan biến vào hư vô, nhưng nó đủ để Lăng Tiêu hiểu ra một phần sự thật kinh thiên. Minh Hà Bí Cảnh này không chỉ chứa đựng một “cánh cửa”, mà nó là một phần của một hệ thống cổ xưa, một mạng lưới liên kết vạn giới, có thể là do các Chí Tôn tiền bối tạo ra, hoặc thậm chí là do chính hắn tạo ra trong quá khứ. Thiên Khống Giới đang cố gắng kiểm soát hoặc lợi dụng mạng lưới này.
Lăng Tiêu hít sâu một hơi. Giờ đây hắn không chỉ có một manh mối về kẻ thù, mà còn có một mục tiêu cụ thể. Hắn cần phải khôi phục lại chức năng nguyên bản của bệ đá này, giải mã những phù văn cổ xưa, và từ đó, tìm ra con đường đến những Đại Giới khác, nơi mạng lưới Chí Tôn này còn tồn tại, và nơi Thiên Khống Giới đang ẩn mình.
Trong khi Lăng Tiêu đang chìm đắm trong suy nghĩ, bên ngoài Minh Hà Bí Cảnh, Vạn Đế Thần Triều đã hoàn toàn kiểm soát Minh Hà Giới. Các thuộc hạ trung thành của hắn đã thiết lập các trạm phòng thủ, thu thập thông tin và chuẩn bị cho cuộc chiến tranh liên giới sắp tới. Sức mạnh của Vạn Đế Thần Triều đang ngày càng lớn mạnh, và Minh Hà Giới, dưới sự dẫn dắt của Lăng Tiêu, đã sẵn sàng trở thành tiền tuyến cho cuộc chinh phạt vạn giới.
Lăng Tiêu nhìn sâu vào bệ đá, ánh mắt hắn như xuyên thủng thời gian và không gian. Hắn sẽ không chỉ thức tỉnh ký ức và sức mạnh của mình, mà còn sẽ vén màn toàn bộ âm mưu của Thiên Khống Giới, mang lại sự công bằng cho kỷ nguyên Chí Tôn đã bị lãng quên. Cuộc hành trình “Vạn Giới Chinh Phạt” của hắn, từ Minh Hà Giới này, đã chính thức bước sang một giai đoạn mới, đầy thử thách và hiểm nguy, nhưng cũng hứa hẹn những bí mật kinh thiên động địa. Kỷ nguyên của Chí Tôn sẽ trở lại, và Lăng Tiêu sẽ là người khai sáng nó.