Chí Tôn Vạn Đế
Chương 364
Chương 364: Chí Tôn Chân Giả – Lăng Tiêu Đạp Đổ Hoang Đế
Quyền ảnh của Lăng Tiêu không hoa mỹ, không có bất kỳ ảo ảnh hay phù văn nào bao bọc. Nó đơn giản, trực tiếp, nhưng lại mang theo một loại sức mạnh nguyên thủy đến mức đáng sợ, như thể nắm giữ cả sự khai thiên lập địa và sự hủy diệt của vạn vật. Hư không xung quanh quyền ảnh không phải bị xé rách, mà là bị nghiền nát thành từng hạt bụi, tan biến vào hư vô, để lộ ra những vết nứt sâu hoắm, đen kịt như vực thẳm. Luồng sức mạnh cuồn cuộn không chỉ khóa chặt đường lui của Hoang Chí Tôn, mà còn phong tỏa cả ý niệm, linh hồn và huyết mạch của hắn.
Hoang Chí Tôn, kẻ tự xưng là Chí Tôn của Thần Hoang Đại Giới, lúc này cảm nhận được một nỗi sợ hãi tột cùng mà hắn chưa từng trải qua. Sức mạnh này… không phải là cấp độ mà hắn có thể chạm tới. Nó không phải là sự tinh luyện của một cảnh giới, mà là sự vượt thoát của một quy tắc, một chân lý. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền lá giữa cuồng phong bão táp, nhỏ bé và yếu ớt đến thảm hại.
“Không thể nào! Ngươi… ngươi là ai? Ngươi không phải là người của kỷ nguyên này!” Hoang Chí Tôn gào thét, khuôn mặt vặn vẹo trong sự kinh hoàng. Hắn vội vàng vung tay, hàng vạn đạo thần quang màu vàng óng bùng nổ, tạo thành một tấm khiên năng lượng khổng lồ. Đó là sự ngưng tụ của “Hoang Đạo”, đạo pháp mà hắn đã tu luyện và mượn sức mạnh từ “Tổ Chức” để đạt được. Tấm khiên thần quang rực rỡ, cố gắng chặn đứng quyền ảnh đơn giản nhưng chí mạng của Lăng Tiêu.
Bên dưới, vô số cường giả của Vạn Đế Thần Triều và quân đội của Hoang Chí Tôn đều nín thở. Đây là một cuộc chiến không còn thuộc về cấp độ cá nhân nữa, mà là sự va chạm của hai ý chí tối cao, hai con đường tu luyện hoàn toàn khác biệt. Không gian rung chuyển dữ dội, các vì sao gần đó cũng bị ảnh hưởng, ánh sáng lập lòe như sắp tắt. Ngay cả những vị Đại Đế của Vạn Đế Thần Triều cũng cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên linh hồn, khiến họ khó thở.
“Hoang Đạo? Đạo của kẻ giả mạo, sao có thể chống lại Chân Đạo?” Lăng Tiêu khinh thường, giọng nói vang vọng khắp tinh không, xuyên thấu mọi phòng ngự. Quyền ảnh của hắn không hề suy suyển, trực tiếp va chạm vào tấm khiên thần quang của Hoang Chí Tôn. Không có tiếng nổ long trời lở đất như mọi người tưởng tượng. Thay vào đó, là một âm thanh ‘rắc rắc’ cực kỳ nhỏ, như tiếng thủy tinh vỡ vụn. Tấm khiên thần quang kiên cố của Hoang Chí Tôn, chỉ trong nháy mắt, xuất hiện vô số vết rạn nứt, rồi nhanh chóng vỡ tan tành như bong bóng xà phòng.
Sức mạnh Chí Tôn nguyên thủy của Lăng Tiêu không chỉ phá vỡ phòng ngự vật lý, mà còn nghiền nát cả quy tắc và ý chí ẩn chứa trong đó. Hoang Chí Tôn phun ra một ngụm máu lớn, thân hình lảo đảo. Hắn cảm thấy như thể toàn bộ đạo pháp mà mình đã tu luyện hàng vạn năm bị một lực lượng vô hình xóa sổ. Quyền ảnh của Lăng Tiêu không dừng lại, tiếp tục lao thẳng tới, mục tiêu là trái tim của Hoang Chí Tôn.
“Chưa hết!” Hoang Chí Tôn gầm lên, trong mắt lóe lên vẻ điên cuồng. Hắn biết mình không thể lùi bước. Nếu thua trận này, không chỉ hắn mất mạng, mà cả cái gọi là Tổ Chức phía sau hắn cũng sẽ bị lung lay. Hắn ép khô tiềm lực, kích hoạt một phù văn màu đen bí ẩn khắc sâu trên trán. Phù văn bỗng nhiên phát sáng rực rỡ, một luồng sức mạnh cổ xưa, tà dị bùng nổ, bao trùm lấy Hoang Chí Tôn. Thân thể hắn bỗng nhiên phình to, hóa thành một cự nhân cao vạn trượng, toàn thân được bao bọc bởi lớp vảy màu đen nhánh, mọc ra những chiếc gai nhọn hoắt. Từ phía sau, hai đôi cánh dơi khổng lồ xé rách không gian mà mọc ra. Đây là hình thái “Hoang Thần” – hình thái mạnh nhất mà Tổ Chức ban cho hắn, một sự dung hợp giữa sinh vật và năng lượng hỗn độn.
Hoang Thần gầm rống, há miệng phun ra một luồng hắc diễm hủy diệt, muốn thiêu đốt quyền ảnh của Lăng Tiêu. Đồng thời, hai bàn tay khổng lồ của hắn vung lên, nắm lấy không gian xung quanh, cố gắng bóp nát Lăng Tiêu. Hắn không còn vẻ oai phong lẫm liệt của một Chí Tôn nữa, mà thay vào đó là sự hung tàn, quỷ dị của một Ma Thần.
Lăng Tiêu đứng yên giữa tinh không, ánh mắt vẫn bình thản như mặt hồ phẳng lặng. Hắn không hề bị lay động bởi sự biến hóa của Hoang Chí Tôn. “Vứt bỏ nhân thân, dung nhập tà lực, ngươi đã tự biến mình thành quỷ vật, làm sao xứng đáng với danh xưng Chí Tôn?”
Hắc diễm va chạm vào quyền ảnh của Lăng Tiêu, nhưng chỉ như một làn khói mỏng gặp phải đại dương mênh mông, tan biến không dấu vết. Sức mạnh Chí Tôn của Lăng Tiêu không chỉ là vật lý, mà còn là sự thanh tẩy, sự khắc chế đối với mọi thứ tà dị, hỗn độn. Quyền ảnh tiếp tục tiến tới, không thể ngăn cản.
Hoang Thần vung tay, tung ra vô số đòn tấn công. Mỗi đòn đều mang theo sức mạnh hủy diệt một tinh cầu, nhưng tất cả đều bị quyền ảnh đơn giản của Lăng Tiêu xuyên phá hoặc hóa giải một cách dễ dàng. Thân hình cự đại của Hoang Thần, vốn được cho là bất khả chiến bại, lại trở nên chậm chạp và vụng về trước sự tinh giản và tốc độ tuyệt đối của Lăng Tiêu.
“Đây là Chí Tôn Chi Lực của ta, là Thần Tàng đã phong ấn vạn cổ. Ngươi dùng tà thuật mà có được chút hư danh, chẳng qua là ếch ngồi đáy giếng mà thôi!” Lăng Tiêu lạnh lùng tuyên bố. Hắn không cần thêm chiêu thức nào, chỉ cần giữ vững một quyền đó, sức mạnh Chí Tôn nguyên thủy đã đủ để nghiền nát mọi thứ.
Quyền ảnh của Lăng Tiêu cuối cùng cũng chạm vào ngực của Hoang Thần. Một âm thanh ‘rầm’ vang vọng, chấn động cả Thần Hoang Đại Giới. Không có máu thịt bắn tung tóe, không có xương cốt vỡ vụn. Thay vào đó, là một luồng ánh sáng chói lòa màu trắng sữa bùng nổ từ điểm tiếp xúc. Ánh sáng này không hề mang theo sự hủy diệt, mà là sự thanh tẩy tuyệt đối. Nó xuyên thủng lớp vảy đen nhánh, xuyên thủng trái tim của Hoang Thần, và bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể hắn.
Hoang Thần, cự nhân vạn trượng, bắt đầu tan chảy. Không phải tan chảy theo kiểu vật lý, mà là từng hạt vật chất, từng dòng năng lượng, từng phù văn tà dị cấu thành nên hắn, đều bị ánh sáng Chí Tôn của Lăng Tiêu thanh tẩy, hóa về hư vô. Hắn gào thét thảm thiết, âm thanh đầy thống khổ và bất lực vang vọng khắp tinh không. “Không! Không thể nào! Ta là Chí Tôn! Ta là bất diệt! Tổ Chức sẽ không tha cho ngươi!”
Lời nguyền rủa của Hoang Chí Tôn yếu dần, cùng với sự tan biến của thân thể hắn. Chỉ trong vài hơi thở, cự nhân Hoang Thần khổng lồ đã hoàn toàn biến mất, không còn một dấu vết nào, ngoại trừ một luồng năng lượng hỗn độn nhỏ bé thoát ra, cố gắng chạy trốn vào không gian sâu thẳm. Đó là tàn dư của tà lực mà Tổ Chức đã ban cho Hoang Chí Tôn, thứ duy trì sự tồn tại của hắn.
Nhưng Lăng Tiêu sẽ không cho phép. Hắn hừ lạnh một tiếng, vươn tay ra. Ngũ chỉ khép lại, một lực lượng hút mạnh mẽ đột nhiên bùng nổ, kéo luồng năng lượng hỗn độn kia lại. Năng lượng hỗn độn giãy dụa kịch liệt, nhưng vô ích. Nó bị Lăng Tiêu nắm chặt trong lòng bàn tay, và sau đó, một ngọn lửa màu trắng thuần khiết bùng cháy, thiêu đốt nó thành tro bụi, không còn gì sót lại. Hoang Chí Tôn, kẻ tự xưng là bá chủ của Thần Hoang Đại Giới, đã hoàn toàn bị xóa sổ, không còn bất kỳ dấu vết nào trên thế gian.
Tinh không tĩnh lặng một cách đáng sợ. Quân đội của Hoang Chí Tôn hoàn toàn sụp đổ tinh thần, chúng nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt đầy kinh hoàng và tuyệt vọng. Các Đại Đế của Vạn Đế Thần Triều thì lại hít sâu một hơi khí lạnh, trong mắt đầy vẻ sùng bái và kính sợ. Họ biết Lăng Tiêu mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức này. Một Chí Tôn giả mạo, được Tổ Chức hậu thuẫn, lại bị Lăng Tiêu đánh bại chỉ bằng một quyền, hóa thành hư vô, không còn tồn tại.
Lăng Tiêu thu tay về, đứng thẳng tắp giữa tinh không, ánh mắt quét qua những kẻ còn lại của thế lực Hoang Chí Tôn. Không ai dám đối diện với ánh mắt của hắn. Sự uy nghiêm của một Chí Tôn chân chính, một Đế Vương của vạn Đế Vương, đã hoàn toàn hiển lộ.
“Kỷ nguyên của Hoang Chí Tôn đã kết thúc!” Giọng nói của Lăng Tiêu vang vọng. “Thần Hoang Đại Giới từ nay sẽ nằm dưới sự thống trị của Vạn Đế Thần Triều. Kẻ nào phản kháng, diệt!”
Lời tuyên bố của Lăng Tiêu không phải là một lời đe dọa, mà là một phán quyết. Các tướng lĩnh và quân đội của Hoang Chí Tôn, sau một thoáng bàng hoàng, đã quỳ rạp xuống, không dám ngẩng đầu. Họ đã mất đi chủ nhân, mất đi ý chí chiến đấu. Họ biết, thời đại đã thay đổi.
Chiến thắng này không chỉ là một trận chiến, mà là một tuyên ngôn. Lăng Tiêu đã chứng minh sức mạnh của mình, khẳng định vị thế Chí Tôn Vạn Đế, và chính thức mở ra một kỷ nguyên mới cho Thần Hoang Đại Giới, bước đầu tiên trong hành trình chinh phạt vạn giới, đối đầu với Tổ Chức bí ẩn đứng sau tất cả.
Trên soái hạm, các Đại Đế của Vạn Đế Thần Triều đồng loạt quỳ xuống, hô vang: “Chí Tôn Vạn Đế vạn tuế! Thần Triều vạn tuế!”
Lăng Tiêu khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn về phía sâu thẳm của vũ trụ. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Hoang Chí Tôn chỉ là một con tốt thí của Tổ Chức. Kẻ thù thật sự vẫn còn ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ. Và hắn, Chí Tôn Vạn Đế, sẽ không để chúng thất vọng.