Chí Tôn Vạn Đế
Chương 363
Chương 363: Chí Tôn Khai Chiến
Luồng khí tức cường đại bao trùm, nặng nề như ngàn vạn ngọn núi đổ ập xuống, khiến không gian xung quanh Vạn Đế Thần Triều như muốn vặn vẹo. Hàng ngàn trận pháp phòng ngự khổng lồ, trải khắp tinh vực Thần Hoang Đại Giới, phát ra ánh sáng chói lòa, kết nối với nhau tạo thành một tấm màn chắn bất khả xâm phạm. Trên đài cao nhất của một kiến trúc lơ lửng, sừng sững như một ngọn núi thần, một đạo thân ảnh khổng lồ từ từ hiện ra. Hắn cao vút như một vị thần, toàn thân bao phủ bởi ánh sáng vàng kim chói mắt, từng cử động đều mang theo sức nặng của thiên địa. Ánh mắt hắn sắc lạnh như băng tuyết ngàn năm, chiếu thẳng vào đoàn quân của Lăng Tiêu, mang theo sự cảnh cáo và phẫn nộ.
“Kẻ nào cả gan xâm phạm Thần Hoang Đại Giới của bản tọa?” Âm thanh của hắn vang vọng khắp tinh không, mang theo uy áp trấn áp vạn vật, khiến các chiến hạm của Vạn Đế Thần Triều hơi rung lắc. Đó là Hoang Chí Tôn, kẻ đã thống trị Thần Hoang Đại Giới này từ vô số kỷ nguyên, một trong những Chí Tôn giả mạo được Tổ Chức dựng lên để khống chế các Đại Giới trọng yếu.
Lăng Tiêu đứng trên soái hạm, tay áo bào đen phất phơ trong gió không gian. Khí tức của Hoang Chí Tôn tuy mạnh mẽ, nhưng không thể lay chuyển được tâm cảnh của hắn. Hắn khẽ nhếch môi, ánh mắt thâm thúy như vực sâu nhìn thẳng vào đối phương. Bên cạnh hắn, các tướng lĩnh của Vạn Đế Thần Triều như Diệp Phàm, Cổ Thần, Mộ Dung Tuyết, Huyền Cơ Tử… đều giữ vững tư thái, khí thế hùng hậu của một đội quân bách chiến bách thắng không hề suy giảm.
“Thần Hoang Đại Giới?” Lăng Tiêu cất tiếng, giọng nói tuy không lớn nhưng lại xuyên thấu qua mọi uy áp, vang vọng rõ ràng trong tinh không. “Ngươi nói Thần Hoang Đại Giới là của ngươi? Ta e rằng ngươi đã nhầm lẫn. Từ hôm nay trở đi, không còn Chí Tôn giả mạo nào được phép tồn tại trên mảnh đất này nữa.”
Lời nói của Lăng Tiêu vừa dứt, toàn bộ tinh vực rơi vào im lặng chết chóc, sau đó là một làn sóng kinh ngạc và phẫn nộ bùng nổ từ phía Thần Hoang Đại Giới. Hoang Chí Tôn, kẻ tự xưng là chúa tể của một Đại Giới, lại bị một thiếu niên xa lạ công khai phủ nhận quyền lực. Hắn cười lớn, tiếng cười mang theo sự khinh miệt và sát ý nồng đậm.
“Hỗn xược! Một kẻ phàm trần mới đột phá cảnh giới Đế Vương, lại dám nói những lời cuồng vọng như vậy! Ngươi là ai? Dám mạo phạm uy danh của bản tọa, hôm nay sẽ để ngươi tan xương nát thịt tại đây!” Hoang Chí Tôn phẫn nộ, một luồng uy áp Chí Tôn chân chính bùng nổ, cuốn theo vô số tinh thần phong bạo, tựa như muốn xé nát không gian. Hắn giơ tay, một đạo thần quang vàng rực bắn thẳng về phía soái hạm của Lăng Tiêu, tốc độ nhanh như chớp, mang theo lực lượng đủ để nghiền nát một hành tinh.
“Hừ!” Lăng Tiêu lạnh nhạt hừ một tiếng. Hắn không hề né tránh, chỉ khẽ vung tay áo. Một trường lực vô hình lan tỏa, như một tấm lá chắn vững chắc. Đạo thần quang vàng rực kia va chạm vào trường lực, không hề gây ra tiếng động lớn, mà chỉ im lặng tan biến vào hư vô, không để lại chút dấu vết nào.
Sự việc này khiến Hoang Chí Tôn hơi giật mình. Hắn không ngờ một đòn tấn công cấp Chí Tôn của mình lại bị hóa giải dễ dàng đến vậy. Ánh mắt hắn ngưng trọng hơn, bắt đầu đánh giá lại thực lực của đối thủ.
“Ngươi có chút bản lĩnh, nhưng muốn đối đầu với bản tọa, vẫn còn quá non nớt!” Hoang Chí Tôn gầm lên, không gian sau lưng hắn bỗng nứt toác, vô số cường giả cấp Đế Vương, Bán Bộ Chí Tôn, cùng với hàng vạn quân đoàn tinh nhuệ của Thần Hoang Đại Giới đồng loạt xuất hiện, tạo thành một đội hình chiến đấu khổng lồ. Các kiến trúc trôi nổi xung quanh cũng biến thành những pháo đài chiến đấu, vô số họng pháo năng lượng nhắm thẳng vào Vạn Đế Thần Triều.
“Toàn quân Vạn Đế Thần Triều, nghe lệnh!” Giọng nói trầm thấp của Lăng Tiêu vang vọng, mang theo sức mạnh xuyên thấu lòng người. “Tiến công!”
Chỉ một mệnh lệnh đơn giản, nhưng lại mang theo uy nghiêm tuyệt đối. Ngay lập tức, Vạn Đế Thần Triều bùng nổ sức mạnh. Hàng ngàn chiến hạm đồng loạt khai hỏa, vô số đạo thần quang rực rỡ bắn ra, xuyên thủng màn đêm tinh không, va chạm dữ dội với các trận pháp phòng ngự của Thần Hoang Đại Giới. Tiếng nổ long trời lở đất vang lên không ngừng, ánh sáng năng lượng bùng nổ chói lòa cả một vùng tinh vực.
Diệp Phàm, Cổ Thần dẫn đầu tiên phong quân, hóa thành hai luồng sáng xé gió lao đi. Diệp Phàm thi triển Thôn Thiên Ma Công, hóa thành một hắc động khổng lồ, nuốt chửng mọi đòn tấn công và trận pháp phòng ngự trên đường đi. Cổ Thần thì hóa thành Cự Linh Thần, thân thể cao vút như tinh cầu, giơ cao Cổ Thần Búa, mỗi nhát bổ xuống đều khiến không gian vỡ vụn, các pháo đài phòng ngự bị phá hủy tan tành.
Mộ Dung Tuyết vận dụng Băng Phách Thần Quyết, biến vạn dặm tinh không thành biển băng giá lạnh, đóng băng các quân đoàn địch. Huyền Cơ Tử bố trí trận pháp, một khắc vạn trận, biến hóa khôn lường, gài bẫy và tiêu diệt từng tốp quân địch một cách hiệu quả.
Sức mạnh của Vạn Đế Thần Triều vượt xa tưởng tượng của Hoang Chí Tôn. Các cường giả cấp Đế Vương của hắn liên tục bị đánh bại, các quân đoàn tinh nhuệ không thể chống đỡ nổi sự tấn công như vũ bão của Lăng Tiêu. Các trận pháp phòng ngự tưởng chừng như bất khả xâm phạm, dưới sự công kích của Vạn Đế Thần Triều, cũng bắt đầu lung lay, xuất hiện những vết rạn nứt.
“Sao có thể như vậy?!” Hoang Chí Tôn nhìn cảnh tượng trước mắt, đôi mắt tràn ngập vẻ kinh hãi. Hắn đã thống trị Thần Hoang Đại Giới này từ rất lâu, chưa từng thấy có thế lực nào có thể mạnh mẽ đến mức này, chỉ trong chốc lát đã đẩy quân đội của hắn vào thế yếu.
Lăng Tiêu đứng trên soái hạm, đôi mắt lóe lên tinh quang. Hắn đã hoàn toàn thức tỉnh một phần lớn Chí Tôn Thần Tàng, khiến hắn không chỉ sở hữu sức mạnh kinh thiên, mà còn có khả năng cảm nhận được sợi dây liên kết giữa Hoang Chí Tôn và Tổ Chức. Kẻ này, đúng là một con cờ được Tổ Chức dựng lên, thậm chí ngay cả khí tức Chí Tôn của hắn cũng có phần giả tạo, được thúc đẩy bởi một lực lượng bên ngoài.
“Ngươi không phải là Chí Tôn chân chính.” Lăng Tiêu đột nhiên lên tiếng, giọng nói đầy sự chắc chắn. “Ngươi chỉ là một con rối của Tổ Chức. Nguồn sức mạnh của ngươi, đến từ đâu?”
Lời nói của Lăng Tiêu như một nhát dao đâm thẳng vào tim Hoang Chí Tôn. Sắc mặt hắn đột ngột tái mét, trong mắt hiện lên vẻ hoảng loạn xen lẫn sát ý điên cuồng. Bí mật lớn nhất của hắn, lại bị Lăng Tiêu nhìn thấu chỉ trong một ánh mắt.
“Câm miệng! Ngươi biết quá nhiều!” Hoang Chí Tôn gầm lên, không còn giữ được vẻ bình tĩnh. Hắn bùng nổ toàn bộ sức mạnh, toàn thân hóa thành một luồng sáng vàng rực, lao thẳng về phía Lăng Tiêu. Hắn biết, nếu không thể ngăn chặn Lăng Tiêu, bí mật của hắn sẽ bị phơi bày, và vị thế của hắn trong Tổ Chức cũng sẽ lung lay.
“Tổ Chức đã đặt ngươi ở đây để kiểm soát Thần Hoang Đại Giới này bao nhiêu kỷ nguyên rồi?” Lăng Tiêu lạnh lùng nói, không hề nao núng trước đòn tấn công của Hoang Chí Tôn. Hắn chỉ nhẹ nhàng giơ tay, một luồng khí tức Chí Tôn nguyên thủy, tinh thuần và mạnh mẽ hơn gấp vạn lần khí tức của Hoang Chí Tôn, bùng nổ từ cơ thể hắn. Đó là một phần nhỏ của Chí Tôn Thần Tàng được kích hoạt, đủ để trấn áp mọi Chí Tôn giả mạo.
Luồng khí tức nguyên thủy này vừa xuất hiện, Hoang Chí Tôn lập tức cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên linh hồn. Hắn dường như không còn là Chí Tôn nữa, mà chỉ là một con kiến bé nhỏ trước mặt một vị thần chân chính. Sức mạnh của hắn bị áp chế đến hơn một nửa, tốc độ chậm lại, chiêu thức trở nên yếu ớt hơn.
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?!” Hoang Chí Tôn kinh hãi thốt lên, trong mắt không còn sự khinh miệt mà thay vào đó là sự sợ hãi tột độ.
“Ta là Lăng Tiêu, Chí Tôn Vạn Đế!” Lăng Tiêu tuyên bố, giọng nói vang vọng như sấm sét, chấn động cả tinh hà. “Và hôm nay, ta sẽ kết thúc sự thống trị giả tạo của ngươi, khai sáng kỷ nguyên mới cho Thần Hoang Đại Giới!”
Nói đoạn, Lăng Tiêu không nói thêm lời nào. Hắn bước một bước ra khỏi soái hạm, thân hình hóa thành một đạo cầu vồng, trực tiếp đối diện với Hoang Chí Tôn. Một quyền của hắn đánh ra, không hề có chiêu thức hoa mỹ, chỉ là một quyền đơn giản, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh của vạn vật, xuyên phá hư không, khóa chặt mọi đường lui của Hoang Chí Tôn. Đó là sức mạnh Chí Tôn nguyên thủy, không phải là thứ mà một kẻ giả mạo có thể chống đỡ.
Cuộc đối đầu đỉnh cao, đã chính thức bắt đầu!