Chí Tôn Vạn Đế
Chương 356
Chương 356: Bước Chân Vào Thần Vực Hư Không
Dưới ánh sáng mờ ảo của khe nứt không gian, Lăng Tiêu đứng thẳng tắp, ánh mắt sắc bén như chim ưng lướt qua từng gương mặt cận vệ tinh nhuệ. Quả cầu huyết nhục đã tan rã, để lại một không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại khe nứt không gian đang dần ổn định, phát ra những luồng năng lượng hỗn loạn nhưng có thể kiểm soát được. Không còn là một vết rách tạm bợ, nó giờ đây giống như một cánh cổng cổ xưa, hé mở một thế giới hoàn toàn khác.
“Cánh cổng này, không thể đóng lại được,” Lăng Tiêu trầm giọng, âm thanh vang vọng trong khoảng không tĩnh mịch. “Nó đã được kích hoạt một phần. Ta sẽ dùng nó để tiến vào Thần Vực Hư Không. Đó là nơi chúng ta sẽ tìm thấy nhiều bí mật hơn, và đối mặt với Hư Không Thần Điện thực sự.”
Các cận vệ đồng loạt gật đầu, khí thế chiến đấu bùng lên trong mỗi ánh mắt. Họ là những chiến binh tinh nhuệ nhất của Vạn Đế Thần Triều, đã theo Lăng Tiêu chinh chiến qua vô số Đại Giới, không hề run sợ trước bất kỳ hiểm nguy nào. Từ Thanh Vân Giới, họ sẽ đặt chân vào một vùng đất chưa từng biết đến, một không gian mà ngay cả những truyền thuyết cổ xưa nhất cũng chỉ dám nhắc đến với sự kính sợ: Thần Vực Hư Không.
Lăng Tiêu đưa tay ra, một luồng ánh sáng ngũ sắc từ Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn bùng lên, bao phủ toàn bộ khe nứt. Những dao động không gian hỗn loạn lập tức dịu đi, những dòng xoáy năng lượng trở nên ổn định, tạo thành một con đường hẹp nhưng vững chắc xuyên qua hư không. Đây là sự kiểm soát tuyệt đối của Lăng Tiêu đối với Đại Đạo Không Gian, một khả năng mà hắn chỉ mới khôi phục được một phần, nhưng đã đủ để biến nguy hiểm thành cơ hội.
“Chuẩn bị!” Lăng Tiêu ra lệnh, giọng nói trầm hùng. “Những ai không đủ sức mạnh cấp Đại Đế không được phép tiến vào. Thần Vực Hư Không không phải là nơi để thử thách. Ta sẽ dẫn đầu.”
Chỉ có mười hai cận vệ mạnh nhất, những người đã đạt đến cảnh giới Đại Đế nửa bước hoặc Đại Đế sơ kỳ, được chọn lựa. Họ là những tinh anh trong số các tinh anh, đã trải qua hàng trăm năm tu luyện và chiến đấu dưới trướng Lăng Tiêu. Dẫn đầu là Đại Tướng Quân Lôi Thiên, một chiến thần uy dũng, cùng với mưu sĩ hàng đầu, Thần Toán Tử, người sở hữu khả năng suy luận và dự đoán phi phàm.
Lăng Tiêu nhìn sâu vào cánh cổng, một tia sáng lóe lên trong mắt. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng cực kỳ cổ xưa và mạnh mẽ từ phía bên kia, nó không giống bất kỳ năng lượng nào hắn từng gặp trong các Đại Giới đã chinh phạt. Đây chắc chắn là một bước tiến quan trọng trong hành trình đối đầu với Tổ Chức bí ẩn.
Hắn khẽ nhấc chân, không chút do dự, bước thẳng vào khe nứt không gian. Mười hai cận vệ theo sát phía sau, mỗi người đều giữ vững tinh thần cảnh giác cao độ. Cảm giác xuyên qua khe nứt không gian không giống như dịch chuyển tức thời thông thường. Nó là một sự kéo dãn, một sự nén ép toàn bộ cơ thể, như thể linh hồn bị tách rời khỏi thể xác trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Nhưng với sức mạnh của Lăng Tiêu và các Đại Đế, cảm giác đó nhanh chóng qua đi.
Khi tầm nhìn trở lại, họ thấy mình đang đứng trên một mảnh đất kỳ lạ. Không còn bầu trời xanh, không còn mặt đất vững chắc. Xung quanh họ là một không gian đen tối vô tận, điểm xuyết bởi những đốm sáng lấp lánh như các thiên hà thu nhỏ. Những mảnh vỡ của các hành tinh, những hòn đảo bay lơ lửng, và những dòng năng lượng hỗn loạn không ngừng va chạm, tạo nên những tia sét ánh sáng chói lòa. Đây chính là Thần Vực Hư Không, một vùng đất hỗn loạn và nguy hiểm đến cực điểm.
“Đại Đế, đây là… một vùng không gian hỗn độn,” Thần Toán Tử trầm giọng, ánh mắt quét qua cảnh tượng xung quanh. Hắn cố gắng tính toán, nhưng mọi thứ đều vượt quá khả năng dự đoán của hắn. “Nơi này không có quy tắc không gian rõ ràng, cũng không có nguyên khí thiên địa cụ thể. Nó là sự hợp nhất của vô số mảnh vỡ Đại Đạo.”
Lăng Tiêu gật đầu. Hắn đã dự đoán được điều này. Thần Vực Hư Không không phải là một Đại Giới theo nghĩa thông thường. Nó là một tập hợp của các mảnh vỡ từ vô số thế giới đã bị hủy diệt, hoặc những vùng không gian chưa bao giờ được hình thành hoàn chỉnh. Tuy nhiên, trong sự hỗn loạn này, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng thần bí, mạnh mẽ hơn bất kỳ năng lượng nào hắn từng gặp, ẩn chứa trong từng mảnh vỡ, từng dòng năng lượng.
“Tìm kiếm Hư Không Thần Điện,” Lăng Tiêu ra lệnh. “Chúng ta không thể lãng phí thời gian. Tổ Chức đã sử dụng nơi này để che giấu bí mật của chúng. Chắc chắn có điều gì đó quan trọng ở đây.”
Đột nhiên, một tiếng gầm rú vang lên từ sâu thẳm hư không. Một sinh vật khổng lồ, hình dáng như một con cá voi vũ trụ nhưng được cấu thành từ năng lượng và các mảnh vỡ không gian, lao thẳng về phía họ. Nó không có mắt, nhưng cảm nhận được sự hiện diện của những kẻ xâm nhập. Những luồng năng lượng hỗn loạn từ cơ thể nó phát ra, tạo thành một cơn bão năng lượng có thể xé nát bất kỳ Đại Đế sơ kỳ nào.
“Hư Không Thú!” Đại Tướng Quân Lôi Thiên rút chiến phủ ra, ánh mắt lóe lên vẻ hung hãn. “Loài sinh vật sinh ra từ sự hỗn loạn của hư không!”
Lăng Tiêu không cần ra tay. Một cận vệ khác, Hắc Ảnh, một sát thủ chuyên nghiệp, biến mất vào trong không gian. Hắn là người giỏi nhất trong việc ẩn mình và ra đòn chí mạng. Chỉ trong chớp mắt, Hắc Ảnh xuất hiện phía trên đỉnh đầu Hư Không Thú, một thanh chủy thủ đen kịt cắt xuyên qua lớp phòng ngự năng lượng của nó. Hư Không Thú gầm lên một tiếng đau đớn, thân thể khổng lồ chao đảo. Các cận vệ khác lập tức phối hợp, tung ra những đòn tấn công mạnh mẽ, xé nát sinh vật khổng lồ thành vô số mảnh năng lượng.
Trận chiến diễn ra nhanh chóng, cho thấy sức mạnh và sự phối hợp ăn ý của đội quân tinh nhuệ Vạn Đế Thần Triều. Tuy nhiên, nó cũng là một lời nhắc nhở về sự nguy hiểm tiềm tàng của Thần Vực Hư Không. Những sinh vật này chỉ là những kẻ canh gác tự nhiên, nhưng chúng đã sở hữu sức mạnh kinh hoàng.
“Cẩn thận,” Lăng Tiêu nhắc nhở. “Những sinh vật này chỉ là bước khởi đầu. Mục tiêu của chúng ta là Hư Không Thần Điện. Ta cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc… một thứ gì đó liên kết với Tổ Chức, nằm sâu trong vùng không gian này.”
Lăng Tiêu khép mắt lại, Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn bắt đầu vận chuyển. Hắn không chỉ dùng mắt để nhìn, mà dùng ý thức để cảm nhận, để thâm nhập vào sâu bên trong kết cấu của Thần Vực Hư Không. Một bản đồ tinh thần dần hiện ra trong tâm trí hắn, với vô số điểm sáng và vùng tối.
Bỗng nhiên, một điểm sáng đặc biệt thu hút sự chú ý của hắn. Nó không phải là một mảnh vỡ hành tinh, cũng không phải là một dòng năng lượng hỗn loạn. Nó là một kiến trúc, một cấu trúc khổng lồ được xây dựng từ những vật liệu không thể xác định, lơ lửng giữa hư không vô tận. Từ đó, một luồng năng lượng mạnh mẽ và cổ xưa không ngừng tỏa ra, mang theo một cảm giác áp bức quen thuộc, giống như khi hắn đối mặt với những tay sai cấp cao của Tổ Chức.
“Đó là nó,” Lăng Tiêu mở mắt, ánh sáng lóe lên. “Hư Không Thần Điện. Nó nằm ở trung tâm của vùng hỗn loạn này, được che giấu bởi một lớp màn năng lượng đặc biệt. Ta sẽ mở đường.”
Hắn vươn tay ra, một luồng ánh sáng vàng kim bùng lên, xuyên thẳng qua hư không. Vô số mảnh vỡ không gian, dòng năng lượng hỗn loạn lập tức bị đẩy lùi, tạo thành một con đường thẳng tắp dẫn đến kiến trúc khổng lồ kia. Con đường này không phải là một lối đi vật lý, mà là một sự ổn định tạm thời của không gian, cho phép họ di chuyển mà không bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn xung quanh.
Khi họ đến gần hơn, kiến trúc khổng lồ dần hiện rõ. Đó là một đền thờ cổ kính và hùng vĩ, được chạm khắc từ một loại đá màu đen tuyền, lấp lánh những hoa văn kỳ dị. Nó không hề bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn của Thần Vực Hư Không, mà ngược lại, nó dường như là trung tâm, là điểm neo giữ cho toàn bộ vùng không gian này. Xung quanh đền thờ, vô số những sinh vật Hư Không Thú nhỏ hơn đang tuần tra, và trên các tháp canh, những chiến binh mặc giáp đen tuyền, cầm theo những vũ khí phát sáng, đang đứng gác. Đây chính là Hư Không Thần Điện, một trong những cứ điểm quan trọng của Tổ Chức.
Lăng Tiêu cảm nhận được một sự phong ấn mạnh mẽ bao trùm lấy toàn bộ thần điện. Sự phong ấn này không chỉ ngăn cản kẻ thù xâm nhập, mà còn bảo vệ một thứ gì đó quan trọng bên trong. Hắn biết rằng, đây sẽ là một trận chiến khốc liệt, một cuộc đối đầu trực diện với Tổ Chức trên sân nhà của chúng.
“Chuẩn bị tấn công!” Lăng Tiêu ra lệnh, giọng nói vang vọng khắp hư không. “Chúng ta sẽ xông thẳng vào. Hư Không Thần Điện sẽ là nơi chúng ta tìm thấy câu trả lời.”
Các cận vệ đồng loạt gầm lên, khí thế chiến đấu bùng nổ, xuyên phá sự tĩnh mịch của Thần Vực Hư Không. Vạn Đế Thần Triều đã đặt chân đến mảnh đất bí ẩn này, và cuộc chinh phạt vạn giới của Lăng Tiêu giờ đây đã chính thức bước sang một giai đoạn mới, một giai đoạn sẽ vạch trần những âm mưu cổ xưa nhất, và đưa hắn đến gần hơn với danh xưng Chí Tôn Vạn Đế.