Chí Tôn Vạn Đế
Chương 355

Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:13:21 | Lượt xem: 4

Chương 355: Thâm Nhập Hư Không, Lộ Diện Kẻ Thù

Dưới ánh trăng mờ ảo, Cấm Địa Hư Không hiện ra như một vết sẹo khổng lồ trên mặt đất Thanh Vân Giới, một cánh cổng dẫn đến những bí ẩn cổ xưa bị phong ấn. Lăng Tiêu cùng các cận vệ của hắn không chút do dự, bước thẳng vào vùng đất chết chóc này. Không khí nơi đây nặng trĩu một thứ năng lượng hỗn loạn, những luồng không gian ba động không ngừng, có thể xé nát bất kỳ sinh linh nào không đủ mạnh. Cây cối biến dị, đá tảng lơ lửng, tạo thành một khung cảnh siêu thực và đầy rẫy hiểm nguy.

“Cảnh giới Hư Không này thật kỳ lạ,” một cận vệ trầm giọng nói, “Nó không giống bất kỳ cấm địa nào chúng ta từng thấy. Có vẻ như có một lực lượng nào đó đang cố tình duy trì sự hỗn loạn này.”

Lăng Tiêu gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách. “Đúng vậy. Đây không phải là sự hình thành tự nhiên. Tổ Chức đã sử dụng nơi này như một căn cứ, hoặc một điểm che chắn cho âm mưu của chúng. Cẩn thận, mọi người. Từ giờ trở đi, mỗi bước chân đều có thể là cạm bẫy.”

Hắn dẫn đầu, Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể khẽ rung động, phát ra một luồng năng lượng vô hình bao bọc lấy cả đội, giúp họ ổn định thân hình giữa những cơn bão không gian và tránh né những khe nứt không gian đột ngột xuất hiện. Kinh nghiệm chinh phạt vô số Đại Giới đã tôi luyện Lăng Tiêu thành một chiến binh lão luyện, khả năng cảm nhận nguy hiểm của hắn đạt đến đỉnh cao.

Khi họ tiến sâu hơn, những vết tích của sự can thiệp nhân tạo bắt đầu hiện rõ. Những ký hiệu cổ xưa khắc trên vách đá lơ lửng, những kết giới ẩn mình trong các chiều không gian chồng chéo, và cả những luồng linh khí bị hút cạn một cách bất thường. Rõ ràng, Tổ Chức đã không chỉ ẩn mình, mà còn đang khai thác hoặc biến đổi Cấm Địa Hư Không này cho mục đích riêng của chúng.

Đột nhiên, một luồng sáng xanh biếc lóe lên từ một tảng đá lơ lửng khổng lồ. Hàng loạt hình nhân đá, mỗi cái cao hơn ba trượng, với đôi mắt rực lửa, bật dậy từ trạng thái tĩnh lặng. Chúng không có sự sống, nhưng lại tỏa ra khí tức của những cường giả cấp Đại Đế sơ kỳ, vây hãm đội ngũ Lăng Tiêu.

“Hộ vệ của Tổ Chức sao?” Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. “Những hình nhân này được tạo ra từ linh hồn vật chất hóa và đá nguyên tố, được điều khiển bởi một loại bí thuật đặc biệt. Không có cảm xúc, không sợ hãi.”

Các cận vệ lập tức rút vũ khí, sẵn sàng nghênh chiến. Nhưng Lăng Tiêu ra hiệu dừng lại. “Không cần thiết phải chiến đấu trực diện. Chúng ta sẽ phá vỡ kết giới điều khiển chúng.”

Hắn vung tay, một đạo Chí Tôn Pháp Tắc hóa thành tia sáng vàng rực, xuyên qua tầng tầng lớp lớp không gian, chính xác đánh vào một điểm yếu trên tảng đá lơ lửng trung tâm, nơi có một trận pháp ẩn mình. Trận pháp rung chuyển dữ dội, các ký hiệu trên hình nhân đá lập tức tối sầm, chúng bất động rồi đổ sụp như những bức tượng không hồn.

“Tuyệt vời, Bệ Hạ!” một cận vệ thán phục. “Khả năng nhìn thấu bản chất của người thật sự không ai sánh bằng.”

Lăng Tiêu không đáp, ánh mắt hắn dường như xuyên thấu hư không. “Đây mới chỉ là lớp vỏ bên ngoài. Kẻ địch thực sự sẽ mạnh hơn nhiều.”

Họ tiếp tục tiến vào sâu hơn. Khí tức hỗn loạn ngày càng mạnh mẽ, nhưng đồng thời, một luồng năng lượng kỳ dị khác cũng bắt đầu xuất hiện, nó mang theo một sự lạnh lẽo và tà ác, không thuộc về bất kỳ sinh vật sống nào mà Lăng Tiêu từng biết. Đây chính là dấu vết của Tổ Chức.

Cuối cùng, sau khi vượt qua một khe nứt không gian cực kỳ hiểm trở, họ đến một vùng không gian rộng lớn, nơi hàng trăm vạn tinh thạch lơ lửng, tạo thành một dòng chảy năng lượng khổng lồ đổ về trung tâm. Ở đó, một đài tế khổng lồ được xây dựng, làm từ một loại đá đen nhánh, trên đó khắc vô số phù văn phức tạp. Một luồng sáng huyết sắc từ đài tế vọt lên, xuyên thẳng vào một khe nứt không gian phía trên, dường như đang truyền dẫn thứ gì đó đến một nơi khác.

Và kinh hoàng hơn, trên đài tế, hàng trăm sinh linh từ các chủng tộc khác nhau đang bị trói buộc, thân thể khô héo, năng lượng sống bị rút cạn. Huyết dịch của họ chảy xuống những rãnh khắc trên đài tế, tạo thành một dòng suối đỏ tươi, nuôi dưỡng một vật thể đang dần thành hình ở trung tâm: một quả cầu huyết nhục màu đỏ sẫm, ẩn chứa sức mạnh hủy diệt đáng sợ.

“Đây là… nghi thức huyết tế!” Lăng Tiêu gằn giọng, ánh mắt bùng lên sát khí nồng đậm. “Chúng đang dùng sinh linh của Thanh Vân Giới để nuôi dưỡng một thứ quái vật, hoặc để mở ra một cánh cổng nào đó!”

Xung quanh đài tế, hơn chục bóng người áo đen đứng im lặng, khí tức lạnh lẽo và cường đại. Người dẫn đầu, một lão già tóc bạc phơ, khuôn mặt gầy guộc nhưng đôi mắt lại sáng rực như tinh hỏa, đang niệm chú, hai tay không ngừng vẽ ra những phù văn phức tạp trong hư không. Khí tức của lão già này đã đạt đến cảnh giới Đại Đế đỉnh phong, thậm chí còn chạm tới ngưỡng Bán Bộ Chí Tôn.

“Cuối cùng cũng có kẻ đến phá rối,” lão già áo đen chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng về phía Lăng Tiêu. “Ngươi là kẻ nào? Dám xông vào Cấm Địa Hư Không của Tổ Chức ta?”

“Tổ Chức của các ngươi?” Lăng Tiêu cười khẩy. “Một lũ chuột bọ chỉ biết trốn trong bóng tối, dùng huyết tế sinh linh để nuôi dưỡng cái gọi là ‘sức mạnh’ của mình. Các ngươi không xứng đáng tồn tại.”

Lão già áo đen nhíu mày. “Miệng lưỡi sắc bén. Nhưng ta có thể cảm nhận được… ngươi không phải là người của Thanh Vân Giới. Khí tức của ngươi, nó mang theo sự cổ xưa và hùng vĩ, nhưng lại bị phong ấn. Ngươi là ai?”

Ánh mắt lão già lóe lên sự tham lam và nghi ngờ. Hắn cảm nhận được một điều gì đó đặc biệt từ Lăng Tiêu, một điều gì đó vượt xa những gì hắn từng thấy ở các Đại Đế thông thường.

“Ta là ai, không phải là thứ mà một tên nô tài như ngươi có thể biết được,” Lăng Tiêu đáp, từng bước tiến lên, khí thế đế vương bùng nổ, trấn áp toàn bộ không gian. “Ngươi đang làm gì với quả cầu huyết nhục kia? Và khe nứt không gian đó, nó dẫn đến đâu?”

“Nô tài?” Lão già áo đen cười lớn, tiếng cười khô khốc vang vọng. “Ta là Trưởng lão Tử Xà của Tổ Chức, là một trong mười ba vị Hộ Pháp của ‘Hư Không Thần Điện’! Ngươi một phàm nhân bị phong ấn sức mạnh, dám mạo phạm ta?”

Hắn vung tay, một luồng hắc khí cuồn cuộn bay ra, hóa thành hàng vạn con rắn đen khổng lồ, lao thẳng về phía Lăng Tiêu. Cùng lúc đó, các thành viên Tổ Chức khác cũng đồng loạt ra tay, những pháp thuật tà ác, những công kích quỷ dị tràn ngập không gian.

Các cận vệ của Lăng Tiêu lập tức xông lên, chắn trước chủ nhân của mình. Nhưng Lăng Tiêu vung tay, một lực lượng vô hình đẩy lùi họ. “Đây là đối thủ của ta. Các ngươi hãy đi giải cứu những sinh linh kia, phá hủy đài tế và ngăn chặn nghi thức!”

Hắn biết rằng, với cấp độ hiện tại của Trưởng lão Tử Xà, chỉ có hắn mới có thể đối phó. Đồng thời, hắn muốn tự mình đối mặt với một thành viên cấp cao của Tổ Chức, để tìm hiểu thêm về sức mạnh và bí mật của chúng.

“Ngươi quá tự phụ!” Trưởng lão Tử Xà gầm lên. “Để ta cho ngươi thấy sức mạnh của Hư Không Thần Điện!”

Hắn hợp hai tay, một luồng hắc khí đậm đặc hơn bùng phát, hóa thành một cái bóng rắn khổng lồ, bao phủ cả không gian, mang theo một mùi hôi thối và ăn mòn kinh khủng. Cái bóng rắn há to miệng, nuốt chửng Lăng Tiêu vào trong.

Nhưng Lăng Tiêu không hề hoảng sợ. Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười lạnh. “Hư Không Thần Điện? Ta đã từng nghe qua danh tiếng của các ngươi. Chỉ là một chi nhánh nhỏ bé của Tổ Chức, chuyên môn gieo rắc tai ương ở các Đại Giới yếu kém.”

Trong bụng con rắn đen, Lăng Tiêu bùng nổ toàn bộ sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng. Một luồng hào quang vàng rực xuyên thấu bóng tối, hóa thành một thanh kiếm năng lượng khổng lồ. “Phá!”

Thanh kiếm chém xuống, xé toạc bóng rắn thành từng mảnh. Lăng Tiêu bước ra, không một vết xước, khí thế càng thêm hùng vĩ. Hắn nhìn chằm chằm vào Trưởng lão Tử Xà, ánh mắt như hai thanh kiếm sắc bén. “Ngươi còn chưa đủ tư cách để biết ta là ai. Nhưng ta sẽ cho ngươi biết, kẻ nào dám đụng vào những gì thuộc về ta, sẽ phải trả giá đắt!”

Trưởng lão Tử Xà lùi lại một bước, khuôn mặt hiện lên vẻ kinh hãi. Hắn không ngờ Lăng Tiêu lại có thể phá vỡ công kích của hắn dễ dàng như vậy. Sức mạnh bị phong ấn của đối phương, vẫn còn đáng sợ đến mức này sao?

Trong khi đó, các cận vệ của Lăng Tiêu cũng đã hành động. Với sức mạnh của cấp bậc Đại Đế, họ dễ dàng đánh bại các thành viên Tổ Chức còn lại, giải cứu các sinh linh và bắt đầu phá hủy đài tế. Những tiếng gào thét của các thành viên Tổ Chức vang vọng khắp không gian, nhưng nhanh chóng bị dập tắt.

Lăng Tiêu không cho Trưởng lão Tử Xà cơ hội phản công. Hắn vung tay, vô số Chí Tôn Pháp Tắc hóa thành xiềng xích vàng rực, trói chặt lão già. Trưởng lão Tử Xà cố gắng giãy giụa, nhưng tất cả đều vô ích. Sức mạnh của hắn hoàn toàn bị áp chế.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Trưởng lão Tử Xà run rẩy hỏi, vẻ kiêu ngạo ban đầu đã biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ. Hắn đã sống hàng vạn năm, nhưng chưa bao giờ thấy một Đại Đế nào có sức mạnh và khí chất như Lăng Tiêu, ngay cả khi bị phong ấn.

Lăng Tiêu tiến đến gần, bàn tay đặt lên đỉnh đầu lão già. “Ta là kẻ sẽ chấm dứt sự tồn tại của Tổ Chức các ngươi. Và ngươi, sẽ là chìa khóa đầu tiên.”

Một luồng năng lượng mạnh mẽ từ tay Lăng Tiêu truyền vào Trưởng lão Tử Xà, bắt đầu đọc lấy ký ức của hắn. Những mảnh vỡ thông tin, những hình ảnh kinh hoàng về Tổ Chức, về Hư Không Thần Điện, về âm mưu của chúng ở Thanh Vân Giới và các Đại Giới khác, dần hiện rõ trong tâm trí Lăng Tiêu. Hắn cũng nhận ra, quả cầu huyết nhục kia không phải là một quái vật, mà là một “Hư Không Chi Tử”, một sinh vật được tạo ra để hấp thụ năng lượng của một Đại Giới, sau đó mở ra một cánh cổng siêu việt, dẫn đến một “Thần Vực Hư Không” nào đó, nơi Tổ Chức có một căn cứ bí mật và một Hư Không Thần Điện hùng mạnh hơn nhiều.

Thanh Vân Giới, chỉ là một trong số hàng ngàn Đại Giới mà Tổ Chức đang thao túng và khai thác. Mục đích cuối cùng của chúng, dường như là thu thập năng lượng của vạn giới để nuôi dưỡng một thứ gì đó còn lớn hơn, còn kinh khủng hơn.

Lăng Tiêu thu tay lại, ánh mắt tràn ngập sự lạnh lẽo. “Hư Không Thần Điện, Thần Vực Hư Không… Quả nhiên, Tổ Chức của các ngươi sâu rộng hơn ta tưởng rất nhiều.”

Hắn nhìn về phía khe nứt không gian đang được quả cầu huyết nhục nuôi dưỡng. “Vậy ra, đó chính là cánh cổng dẫn đến Thần Vực Hư Không. Căn cứ đầu tiên của Tổ Chức mà ta sẽ phải đối mặt.”

Trưởng lão Tử Xà đã hoàn toàn suy sụp, toàn thân run rẩy. Hắn không ngờ mình lại gặp phải một tồn tại đáng sợ như vậy, một người có thể nhìn thấu mọi bí mật của hắn chỉ bằng một cái chạm.

Các cận vệ đã hoàn thành nhiệm vụ, giải cứu các sinh linh và phá hủy đài tế. Quả cầu huyết nhục lập tức mất đi nguồn nuôi dưỡng, bắt đầu co rút và tan rã.

“Bệ Hạ, chúng ta phải làm gì với tên này?” một cận vệ hỏi, chỉ vào Trưởng lão Tử Xà.

Lăng Tiêu nhìn Trưởng lão Tử Xà, kẻ đang run rẩy dưới chân hắn. “Để hắn sống. Nhưng ta sẽ phong ấn toàn bộ sức mạnh của hắn, biến hắn thành một phế nhân, mãi mãi bị giam cầm trong những ký ức kinh hoàng về Tổ Chức. Đây là hình phạt thích đáng cho một kẻ đã lạm dụng sinh linh.”

Sau đó, ánh mắt Lăng Tiêu lại hướng về phía khe nứt không gian đang dần ổn định hơn, nhờ vào việc quả cầu huyết nhục tan rã. “Cánh cổng này, không thể đóng lại được. Nó đã được kích hoạt một phần. Ta sẽ dùng nó để tiến vào Thần Vực Hư Không. Đó là nơi chúng ta sẽ tìm thấy nhiều bí mật hơn, và đối mặt với Hư Không Thần Điện thực sự.”

Các cận vệ đồng loạt gật đầu, khí thế chiến đấu bùng lên. Họ đã sẵn sàng cho cuộc chiến mới, một cuộc chiến sẽ đưa họ đến gần hơn với Tổ Chức bí ẩn và vạch trần mọi âm mưu của chúng. Lăng Tiêu, với thông tin mới thu thập được, giờ đây đã có một hướng đi rõ ràng hơn. Từ Thanh Vân Giới, hắn sẽ đặt chân vào Thần Vực Hư Không, và từ đó, hành trình chinh phạt vạn giới của Vạn Đế Thần Triều sẽ chính thức bước sang một giai đoạn mới, khốc liệt hơn, nhưng cũng hứa hẹn nhiều khám phá kinh thiên động địa hơn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8