Chí Tôn Vạn Đế
Chương 352
Ngọn cờ Vạn Đế Thần Triều tung bay phấp phới trên bầu trời Huyền Vũ Thần Giới, tắm mình trong ánh sáng rực rỡ của bình minh. Tiếng reo hò không ngớt của vô số sinh linh, giờ đây đã được giải phóng khỏi xiềng xích của Tổ Chức, vang vọng khắp các vì sao, như một bản hùng ca ca ngợi vị Chí Tôn vĩ đại. Lăng Tiêu đứng trên đỉnh Huyền Vũ Thần Sơn, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi vô số Đại Giới khác đang ẩn mình trong màn sương hỗn độn.
Huyền Vũ Thần Giới chỉ là một điểm khởi đầu. Hắn biết rõ điều đó. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn đang dần dần hoàn thiện, không ngừng cộng hưởng với những luồng năng lượng nguyên thủy của vũ trụ, giúp hắn cảm nhận được sự tồn tại của vô số thế giới, và cả những dấu vết mục nát của Tổ Chức đang bám víu lấy chúng. Mỗi khi một Đại Giới được giải phóng, một mảnh ký ức về quá khứ Chí Tôn lại lóe lên trong tâm trí hắn, dù chỉ là những mảnh vụn mơ hồ, nhưng đủ để hắn hiểu được mức độ thâm hiểm và quy mô khổng lồ của kẻ thù.
“Đại Đế, chúng ta đã thu thập đủ thông tin về Hắc Diễm Thần Giới,” một vị tướng quân của Vạn Đế Thần Triều, thân hình cường tráng như núi, bước đến và cung kính bẩm báo. “Đó là một trong những cứ điểm quan trọng nhất của Tổ Chức ở biên giới phía Tây. Toàn bộ Đại Giới bị bao phủ bởi Hắc Diễm nguyên lực tà ác, sinh linh bị nô dịch, biến thành quái vật hoặc bị ép buộc cống hiến linh hồn. Vạn vật khô héo, chỉ còn lại sự hủy diệt và tuyệt vọng.”
Lăng Tiêu khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo. “Hắc Diễm Thần Giới… Vậy ra, đó là nơi chúng dùng để luyện hóa và chiết xuất Hắc Diễm Nguyên Thần, một loại năng lượng tà ác giúp chúng duy trì sự tồn tại và khống chế các Đại Giới khác. Càng sớm giải phóng nó, càng sớm cắt đứt một nguồn lực quan trọng của Tổ Chức.”
Trong tâm trí Lăng Tiêu, một hình ảnh mơ hồ hiện lên: một biển lửa đen kịt vô tận, nuốt chửng mọi ánh sáng và sinh khí. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói nơi trán, một phần ký ức bị phong ấn dường như đang cố gắng phá vỡ xiềng xích. Hắn nhớ lại một cái tên, một bóng hình mờ nhạt, dường như đã từng đối mặt với Hắc Diễm này trong một kiếp nào đó. Sự thôi thúc phải hành động càng trở nên mãnh liệt.
“Truyền lệnh xuống! Toàn bộ Vạn Đế Thần Triều, chuẩn bị cho cuộc chinh phạt Hắc Diễm Thần Giới!” Lăng Tiêu hạ lệnh, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy thế. “Lần này, chúng ta không chỉ chiến đấu để giải phóng, mà còn để cảnh cáo toàn bộ vạn giới. Bất kỳ ai dám trở thành tay sai của Tổ Chức, đều sẽ phải đối mặt với cơn thịnh nộ của Vạn Đế Thần Triều!”
Đội quân Vạn Đế Thần Triều hùng mạnh, với hàng trăm chiến hạm Thần Khí khổng lồ và vô số cường giả từ khắp các Đại Giới đã được giải phóng, nhanh chóng tập hợp. Khí thế ngút trời, như một dòng thác lũ cuồn cuộn, lao thẳng về phía Hắc Diễm Thần Giới.
Khi Vạn Đế Thần Triều tiến vào Hắc Diễm Thần Giới, cảnh tượng trước mắt khiến ngay cả những chiến binh dạn dày kinh nghiệm nhất cũng phải rùng mình. Bầu trời không có màu xanh, chỉ là một vầng sáng đỏ thẫm như máu, liên tục phun trào những cột khói đen. Mặt đất nứt nẻ, khô cằn, những dòng dung nham Hắc Diễm chảy cuồn cuộn như những con sông tử vong. Các thành trì bị bao phủ bởi những kết cấu dị hợm, kiến trúc tà ác, nơi những sinh vật biến dị với ánh mắt vô hồn lang thang. Linh khí trong không gian bị biến chất, trở thành Hắc Diễm nguyên lực ăn mòn, khiến mọi sự sống đều khó tồn tại.
Trên đỉnh một ngọn núi Hắc Diễm cao vút, một nhân vật khoác áo bào đen kịt, toàn thân bị bao phủ bởi Hắc Diễm, đang ngạo nghễ đứng đó. Đó là Hắc Diễm Thánh Chủ, kẻ thống trị Hắc Diễm Thần Giới, một cường giả cấp Chí Tôn giả mạo do Tổ Chức bồi dưỡng. Hắn đã hấp thụ vô số Hắc Diễm Nguyên Thần, khiến bản thân trở thành một hiện thân của sự hủy diệt.
“Lăng Tiêu! Ngươi dám xâm phạm lãnh địa của Thánh Chủ? Chẳng lẽ ngươi không sợ bị Hắc Diễm vĩnh hằng thiêu đốt?” Hắc Diễm Thánh Chủ cất tiếng, giọng nói khàn khàn, vang vọng khắp bầu trời.
Lăng Tiêu bước ra khỏi chiến hạm chủ lực, lơ lửng giữa không trung, ánh mắt vàng kim rực sáng xé tan màn Hắc Diễm. “Ta đến để kết thúc sự thống trị tàn bạo của ngươi và Tổ Chức. Hắc Diễm Thần Giới này, sẽ được tái sinh dưới ánh sáng của Vạn Đế Thần Triều!”
Hắc Diễm Thánh Chủ cười khẩy, những ngọn lửa đen bùng lên dữ dội quanh hắn. “Ngươi quá ngây thơ! Hắc Diễm này đã ăn sâu vào cốt tủy của Đại Giới, nó là một phần của quy tắc! Ngươi nghĩ một mình ngươi có thể thay đổi tất cả?”
Không nói nhiều lời, Lăng Tiêu vươn tay, một luồng ánh sáng vàng kim tinh khiết bùng nổ. Đó là sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng, giờ đây đã thức tỉnh thêm một phần, mang theo khí tức của sự sáng tạo và thanh tẩy. Ánh sáng đó không chỉ đối chọi với Hắc Diễm, mà còn như một dòng suối mát lành, làm dịu đi sự biến chất trong không khí.
“Hắc Diễm của ngươi chỉ là sự giả dối, sự biến dạng của Đại Đạo!” Lăng Tiêu quát lên, “Chí Tôn Chi Đạo của ta, là Đạo của vạn vật, Đạo của sinh mệnh! Nó sẽ phá tan xiềng xích của ngươi!”
Hai luồng sức mạnh tối cao va chạm. Hắc Diễm của Thánh Chủ như muốn nuốt chửng mọi thứ, biến không gian thành một vực sâu hỗn độn. Nhưng ánh sáng vàng kim của Lăng Tiêu lại như ngọn hải đăng giữa bão tố, không ngừng mở rộng, thanh tẩy và phá vỡ. Trong trận chiến, Lăng Tiêu cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn trong Chí Tôn Thần Tàng đang thức tỉnh. Đó là “Chí Tôn Tịnh Hóa Quyết,” một công pháp cổ xưa có khả năng thanh tẩy mọi tà niệm, mọi năng lượng biến chất. Hắn như thấy mình đang đối mặt với Hắc Diễm này trong một kiếp trước, dùng chính công pháp này để trấn áp. Những mảnh ký ức vụn vỡ dần kết nối, khiến sức mạnh của hắn càng thêm hùng vĩ.
Hắc Diễm Thánh Chủ bắt đầu hoảng sợ. Hắn thấy Hắc Diễm của mình không thể ăn mòn, mà đang bị ngược lại, bị ánh sáng của Lăng Tiêu dần dần tịnh hóa. Cơ thể hắn, vốn là do Hắc Diễm kết tụ, bắt đầu xuất hiện những vết nứt, những tia sáng vàng kim len lỏi qua đó.
“Không thể nào! Ngươi… ngươi đã thức tỉnh ‘Tịnh Hóa Chi Lực’ của Chí Tôn Đạo Thống chân chính!” Hắc Diễm Thánh Chủ gầm lên trong tuyệt vọng. “Ngươi là kẻ… kẻ phản bội! Kẻ phá hoại kế hoạch vĩ đại của… Tổ Chức Nguyên Thủy!”
Lời nói của Hắc Diễm Thánh Chủ khiến Lăng Tiêu chấn động. “Tổ Chức Nguyên Thủy”? “Chí Tôn Đạo Thống chân chính”? Những từ ngữ này lại mở ra một tầng bí mật sâu hơn về kẻ thù. Nhưng hắn không cho phép mình phân tâm. Với “Chí Tôn Tịnh Hóa Quyết” hoàn toàn bùng nổ, Lăng Tiêu hóa thành một luồng sáng chói lọi, xuyên thủng toàn bộ phòng ngự của Hắc Diễm Thánh Chủ.
“Ngươi đã nói quá nhiều,” Lăng Tiêu lạnh lùng nói. “Ngươi sẽ không còn cơ hội để nói nữa.”
Một luồng Hắc Diễm cực lớn từ cơ thể Thánh Chủ bị hút ra, bị Lăng Tiêu dùng Tịnh Hóa Quyết thanh tẩy hoàn toàn, biến thành những hạt sáng nhỏ li ti rồi tan biến vào hư vô. Hắc Diễm Thánh Chủ gào thét một tiếng cuối cùng, thân thể tan rã, để lộ ra một linh hồn mục nát, rồi cũng bị ánh sáng tịnh hóa nuốt chửng, không còn dấu vết.
Sau khi Hắc Diễm Thánh Chủ bị tiêu diệt, toàn bộ Hắc Diễm Thần Giới như trút được gánh nặng. Bầu trời đỏ thẫm dần nhạt đi, những luồng Hắc Diễm nguyên lực bắt đầu suy yếu và tan biến. Sức mạnh thanh tẩy của Lăng Tiêu lan tỏa khắp nơi, chữa lành những vết sẹo trên mặt đất, mang lại sự sống cho những vùng đất khô cằn. Cây cối bắt đầu nảy mầm, không khí trở nên trong lành hơn, và những sinh vật biến dị dần lấy lại hình dạng ban đầu, dù còn yếu ớt.
Lăng Tiêu đứng giữa không trung, cảm nhận sự thay đổi của Đại Giới. Hắn cảm thấy Chí Tôn Thần Tàng trong mình lại tiến thêm một bước, một mảnh ký ức nữa được phục hồi, dường như liên quan đến nguồn gốc của “Tổ Chức Nguyên Thủy” và lý do hắn bị phong ấn. Kẻ thù không chỉ là một tổ chức, mà có thể là một “Đạo Thống” đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, một thế lực muốn kiểm soát toàn bộ vũ trụ.
Tiếng reo hò của Vạn Đế Thần Triều và những cư dân Hắc Diễm Thần Giới vang lên như sấm. Hắc Diễm Thần Giới, một lần nữa được giải phóng, giờ đây sẽ được Vạn Đế Thần Triều tái tạo và bảo vệ. Lăng Tiêu biết rằng, mỗi chiến thắng, mỗi Đại Giới được giải phóng, là một bước tiến gần hơn đến sự thật, đến việc hoàn toàn thức tỉnh Chí Tôn Thần Tàng, và đối mặt với kẻ thù tối cao. Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn, Chí Tôn Vạn Đế, sẽ không bao giờ lùi bước. Hắn sẽ tiếp tục hành trình, chinh phạt vạn giới, vạch trần âm mưu, và khai sáng một kỷ nguyên Vĩnh Hằng mới.