Chí Tôn Vạn Đế
Chương 350
Chương 350: Vạn Giới Khai Phá – Huyền Vũ Thần Giới
Dứt lời tuyên bố hùng hồn của Lăng Tiêu, cả Vạn Đế Thần Triều rung chuyển trong một làn sóng khí thế ngất trời. Đó không chỉ là sự chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh, mà là khởi đầu của một kỷ nguyên vĩ đại, nơi ý chí của Chí Tôn Vạn Đế sẽ khắc sâu vào tận cùng vũ trụ. Hạm đội viễn chinh được tập hợp với quy mô chưa từng có, hàng ngàn chiến hạm khổng lồ, được làm từ những vật liệu thần bí nhất, lấp lánh dưới ánh sáng của các tinh cầu, xếp thành đội hình chỉnh tề như một con rồng thép khổng lồ đang chờ ngày cất cánh.
Lăng Tiêu đứng trên đài chỉ huy của chiến hạm chủ lực, ‘Thiên Đế Hào’, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía trước, nơi không gian hỗn độn u tối đang chờ đợi. Bên cạnh hắn là các tướng lĩnh trung thành, những cường giả đã cùng hắn trải qua vô vàn sinh tử, từ Tiêu Vân, Lâm Nhược Khê cho đến những Đại Đế mới quy thuận, tất cả đều mang trong mình một nhiệt huyết sục sôi. Họ tin tưởng tuyệt đối vào vị Chí Tôn trẻ tuổi này, người đã vực dậy họ từ sự suy tàn, ban cho họ một lý tưởng mới, một con đường vĩnh hằng.
“Chư vị,” Lăng Tiêu cất tiếng, giọng nói vang vọng khắp khoang chỉ huy, “chúng ta sẽ là những người khai phá, những người mang ánh sáng Chí Tôn Chi Đạo đến những vùng đất bị lãng quên, bị xiềng xích. Cuộc chiến này không chỉ vì Vạn Đế Thần Triều, mà vì tự do của vạn linh.”
Lời nói của hắn như một mệnh lệnh thiêng liêng. Ngay lập tức, hàng vạn chiến hạm đồng loạt khởi động. Những cột sáng năng lượng khổng lồ phun trào từ đuôi tàu, đẩy những cỗ máy chiến tranh vĩ đại lao vút vào khoảng không. Các kết giới không gian được kích hoạt, bao phủ toàn bộ hạm đội, biến chúng thành những bóng ma lướt đi giữa các chiều không gian. Trong chớp mắt, hạm đội Vạn Đế Thần Triều đã xuyên phá giới hạn của Đại Giới, tiến vào không gian hỗn độn, nơi các quy tắc vũ trụ trở nên mơ hồ, và những mối nguy hiểm chết người luôn rình rập.
Cuộc hành trình qua không gian hỗn độn là một thử thách cam go. Những cơn bão năng lượng vô hình có thể xé nát cả một hành tinh, những khe nứt không gian bất ngờ xuất hiện nuốt chửng mọi thứ, và đôi khi, những sinh vật hư không khổng lồ, mang hình dáng quái dị, lướt qua như những cái bóng đáng sợ. Tuy nhiên, hạm đội của Lăng Tiêu không phải là một tập hợp yếu ớt. Với công nghệ tiên tiến và sức mạnh của các cường giả Thần Triều, họ đã thiết lập một mạng lưới phòng thủ vững chắc. Các pháp trận hộ thân mạnh mẽ nhất được kích hoạt, năng lượng chí tôn được luân chuyển, bảo vệ từng chiến hạm, từng chiến sĩ.
Lăng Tiêu thường xuyên ngồi trên đài chỉ huy, đôi mắt hắn như xuyên thấu hư không, cảm nhận từng dao động nhỏ nhất của Đại Đạo. Hắn không chỉ là người lãnh đạo, mà còn là linh hồn của cuộc viễn chinh này. Từng ký ức về quá khứ Chí Tôn, những mảnh ghép về sự vận hành của vũ trụ, về những con đường xuyên không gian mà hắn từng biết, dần dần thức tỉnh trong tâm trí hắn, giúp hắn định hướng và tránh được vô số cạm bẫy.
Hàng tháng trôi qua, hạm đội đã đi qua những vùng không gian bị lãng quên, chứng kiến những tàn tích của các nền văn minh đã sụp đổ, những tinh cầu chết, và những vùng chân không lạnh lẽo. Cuối cùng, một ngày nọ, một thông báo vang lên khắp hạm đội:
“Báo cáo, bệ hạ! Phát hiện một Đại Giới mới! Tín hiệu sinh mệnh mạnh mẽ, nhưng có vẻ như bị cô lập bởi một loại kết giới đặc biệt!”
Lăng Tiêu đứng dậy, ánh mắt sáng rực. “Tiếp cận cẩn thận. Quét mọi góc độ. Lập tức báo cáo bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.”
Theo lệnh của hắn, hạm đội giảm tốc độ, lặng lẽ tiến về phía Đại Giới mới. Hình ảnh của Đại Giới dần hiện rõ trên màn hình tinh thể. Đó là một thế giới xanh biếc, được bao phủ bởi những đại dương bao la và những lục địa trù phú. Tuy nhiên, một cảm giác nặng nề, u ám bao trùm lấy nó, như thể một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt sự sống nơi đây. Một kết giới năng lượng khổng lồ, mang theo những hoa văn cổ xưa và tà dị, bao bọc lấy toàn bộ Đại Giới, ngăn cách nó với phần còn lại của vũ trụ.
“Bệ hạ, kết giới này… có dấu vết của Tổ Chức!” Tiêu Vân trầm giọng, vẻ mặt nghiêm trọng. “Nó đang hút cạn năng lượng của Đại Giới này, ép buộc các sinh linh bên trong phải cung cấp nguồn năng lượng cho nó.”
Lăng Tiêu gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo. “Quả nhiên. Chúng ta đã tìm thấy nơi ẩn náu đầu tiên của chúng.” Hắn không chút do dự ra lệnh: “Tiêu Vân, dẫn một đội tiên phong phá vỡ kết giới. Lâm Nhược Khê, chuẩn bị quân đội, sẵn sàng đổ bộ. Mục tiêu: giải phóng Đại Giới này và tìm ra mọi manh mối về Tổ Chức.”
Với sự chuẩn bị kỹ lưỡng, Tiêu Vân dẫn đầu một nhóm các cường giả hàng đầu, cùng với hàng chục chiến hạm nhỏ hơn, lao về phía kết giới. Kết giới của Tổ Chức vô cùng kiên cố, được tạo thành từ vô số phù văn cổ xưa và năng lượng hắc ám. Nó không chỉ ngăn cách vật lý mà còn ảnh hưởng đến tâm trí, gieo rắc sự tuyệt vọng và sợ hãi. Nhưng trước sức mạnh hợp lực của Vạn Đế Thần Triều, nó không thể chống đỡ quá lâu.
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên khi Tiêu Vân kích hoạt một thần binh cấp Đại Đế, xé toạc một lỗ hổng trong kết giới. Ngay lập tức, quân đội của Vạn Đế Thần Triều, do Lâm Nhược Khê chỉ huy, đổ bộ như vũ bão. Hàng vạn chiến sĩ, mỗi người đều là tinh anh của Thần Triều, mang theo áo giáp lấp lánh và vũ khí sắc bén, tràn vào Đại Giới. Họ gặp phải sự kháng cự từ các sinh linh bản địa bị Tổ Chức tẩy não, cũng như những chiến binh quái dị, mang theo năng lượng hắc ám, được Tổ Chức tạo ra.
Lăng Tiêu vẫn đứng trên Thiên Đế Hào, quan sát mọi thứ qua màn hình. Hắn nhận thấy rõ ràng sự hỗn loạn và tuyệt vọng trong Đại Giới này. Các thành phố bị tàn phá, tài nguyên bị cướp bóc, và ánh sáng của Đại Đạo gần như bị dập tắt. Đây chính là hậu quả của sự thống trị của Tổ Chức.
Một lúc sau, một cường giả cấp Chí Tôn (tức là cấp độ mà Tổ Chức tạo ra hoặc điều khiển, chưa phải Vĩnh Hằng Bất Diệt) xuất hiện từ sâu bên trong Đại Giới, mang theo một luồng khí tức tà ác. Kẻ đó có hình dáng như một con giao long khổng lồ, thân thể phủ đầy vảy đen kịt, đôi mắt đỏ rực như máu, gầm lên một tiếng động trời, tạo ra sóng âm xé nát không gian, tấn công đội quân của Lâm Nhược Khê.
“Huyền Vũ Thần Giới,” Lăng Tiêu khẽ thì thầm, nhận ra tên của Đại Giới này qua một mảnh ký ức vừa lóe lên. “Kẻ này… là Thần Thú Huyền Vũ bị biến chất.”
Dù là một Thần Thú Huyền Vũ bị biến chất, sức mạnh của nó vẫn vô cùng đáng sợ, dễ dàng đánh bật nhiều cường giả cấp Đế Vương của Thần Triều. Lâm Nhược Khê và Tiêu Vân hợp lực, nhưng vẫn khó lòng áp chế hoàn toàn. Đây là một đối thủ cấp Chí Tôn đầu tiên mà họ đối mặt trong cuộc viễn chinh này, một thử thách thực sự cho sức mạnh của Thần Triều.
Lăng Tiêu không thể ngồi yên. Hắn vươn tay, một luồng năng lượng Chí Tôn thuần khiết bùng nổ từ lòng bàn tay hắn, xuyên qua không gian và thời gian, hóa thành một đạo kim quang chói lọi, trực tiếp giáng xuống Huyền Vũ bị biến chất. Sức mạnh đó không quá mạnh mẽ để tiêu diệt ngay lập tức, nhưng đủ để khiến con Thần Thú khổng lồ rống lên đau đớn, thân thể nó run rẩy dữ dội, áp lực từ năng lượng Chí Tôn khiến nó cảm thấy như bị Đại Đạo trấn áp.
Trong khoảnh khắc đó, một phần ký ức nữa lại trỗi dậy trong tâm trí Lăng Tiêu. Hắn nhớ lại Huyền Vũ Thần Giới này từng là một trong những Đại Giới nguyên thủy, nơi sinh sống của các Thần Thú cổ xưa, một trong những đồng minh tiềm năng của hắn trong quá khứ. Nhưng giờ đây, nó đã bị Tổ Chức tha hóa. Cơn thịnh nộ dâng trào trong lòng hắn. Hắn không chỉ muốn giải phóng thế giới này, mà còn muốn khôi phục lại sự thuần khiết cho nó.
“Tiêu Vân, Lâm Nhược Khê,” Lăng Tiêu truyền âm, “áp chế nó, đừng giết. Ta sẽ đích thân đến đó.”
Trong chớp mắt, Lăng Tiêu đã biến mất khỏi Thiên Đế Hào. Khi hắn tái xuất hiện, đã đứng giữa chiến trường, đối mặt trực diện với Huyền Vũ bị biến chất. Áo bào đen của hắn tung bay trong gió, mái tóc đen huyền bay phấp phới, đôi mắt hắn như chứa đựng cả tinh không. Hắn không cần bất kỳ vũ khí nào, chỉ đứng đó, khí thế đã đủ để trấn áp vạn vật.
“Tổ Chức,” Lăng Tiêu cất tiếng, giọng nói vang vọng như sấm sét, không chỉ vang lên trong Huyền Vũ Thần Giới mà còn lan truyền ra không gian hỗn độn, “ngươi đã biến một thế giới tươi đẹp thành một lò luyện máu, biến một Thần Thú cao quý thành một con rối. Ta, Chí Tôn Vạn Đế, sẽ không bao giờ cho phép điều đó tiếp diễn!”
Dứt lời, Lăng Tiêu vươn tay, một ấn pháp cổ xưa được hình thành. Đó là ấn pháp giải phong và thanh tẩy, một phần của Chí Tôn Thần Tàng đang dần hoàn chỉnh. Hắn không chỉ muốn chiến thắng, mà còn muốn chữa lành. Cuộc viễn chinh vạn giới đã chính thức bắt đầu, và Lăng Tiêu biết rằng, mỗi bước đi từ giờ trở đi đều sẽ là một cuộc thử thách sống còn, nhưng hắn không hề nao núng. Hắn là Chí Tôn Vạn Đế, và hắn sẽ không để bất kỳ thế lực nào hủy diệt tương lai mà hắn đã gieo mầm. Huyền Vũ Thần Giới chỉ là khởi đầu.