Chí Tôn Vạn Đế
Chương 340

Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:06:17 | Lượt xem: 4

Chương 340: Thần Điện Hư Vô

Hư Không Thần Chu xuyên phá không gian hỗn loạn, để lại sau lưng những mảnh vỡ của các Đại Giới đã bị tàn phá, vết tích của vô số cuộc chiến tranh và sự hủy diệt. Càng tiến sâu vào trung tâm Hư Vô Tinh Hải, cảnh tượng càng trở nên hoang tàn và u ám. Những ngôi sao đã tắt lịm, những thiên hà đã biến mất, chỉ còn lại những khối vật chất khổng lồ trôi dạt vô định, mang theo hơi thở của sự mục ruỗng và cái chết.

Khí tức áp bức từ Thiên Đạo Chủ dường như bao trùm toàn bộ không gian này, nặng nề đến mức khiến các cận vệ của Lăng Tiêu cũng phải run rẩy. Nhưng trên boong Thần Chu, Lăng Tiêu vẫn đứng thẳng tắp, ánh mắt kiên nghị nhìn về phía trước. Trong sâu thẳm tâm hồn hắn, những mảnh ký ức rời rạc bắt đầu xoay chuyển, gợi lên một cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc về nơi này. Hư Vô Tinh Hải, Thần Điện Hư Vô… dường như tất cả đều là một phần của quá khứ bị lãng quên, một sân khấu nơi kịch bản vận mệnh của hắn đã được viết ra từ vô số kỷ nguyên trước.

“Thiên Đạo Chủ…” Lăng Tiêu khẽ thì thầm, nắm chặt tay. “Ngươi đã phong ấn ta, biến ta thành một quân cờ trong trò chơi của ngươi. Nhưng ta đã thoát khỏi sự khống chế đó, và giờ đây, ta sẽ buộc ngươi phải trả giá cho tất cả.”

Hắn cảm nhận được sự kích động của Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể. Nguồn sức mạnh tối cao này đang sôi sục, như một con mãnh thú bị nhốt quá lâu, giờ đây cảm nhận được mùi kẻ thù, khao khát được giải thoát và gầm thét. Mỗi bước tiến của Thần Chu là một bước tiến gần hơn đến sự thật, đến cuộc đối đầu định mệnh. Lăng Tiêu không còn là thiếu niên phế vật bị ruồng bỏ, cũng không phải là Đại Đế thống ngự một giới. Hắn là Chí Tôn Vạn Đế, người mang trong mình sứ mệnh phá vỡ xiềng xích vận mệnh, khai sáng kỷ nguyên mới.

Đột nhiên, Hư Không Thần Chu rung lắc dữ dội. Từ sâu thẳm bóng tối, vô số ánh sáng đỏ rực đột ngột bùng lên, chiếu rọi lên cảnh vật xung quanh. Đó là một hạm đội khổng lồ, được cấu thành từ những chiến thuyền bằng kim loại đen kịt, mang hình dáng quái dị, lơ lửng giữa hư không. Chúng không có cờ hiệu, không có dấu vết của bất kỳ chủng tộc nào đã biết, chỉ tỏa ra một luồng sát khí lạnh lẽo, vô tận. Trên mỗi chiến thuyền, hàng vạn binh sĩ mặc giáp đen, đôi mắt phát ra ánh sáng đỏ như máu, đứng sừng sững như những pho tượng chết chóc.

“Đại Đế, chúng là… Hư Vô Chiến Binh!” một cận vệ cấp Thần Vương kinh hãi thốt lên. “Những kẻ được Thiên Đạo Chủ tạo ra từ tàn hồn và vật chất hỗn loạn của các Đại Giới đã bị hủy diệt. Chúng không có sinh mệnh, không có cảm xúc, chỉ biết tuân lệnh Thiên Đạo Chủ!”

Hư Không Thần Chu bị bao vây. Hàng trăm chiến thuyền địch đã hình thành một vòng vây khép kín, những luồng năng lượng hủy diệt bắt đầu hội tụ trên mũi thuyền, chuẩn bị cho một đợt công kích tổng lực.

Lăng Tiêu nhếch mép, ánh mắt lạnh lẽo. “Hư Vô Chiến Binh ư? Chỉ là những con rối không hơn không kém.” Hắn phất tay. “Toàn thể Vạn Đế Thần Triều, xuất chiến! Cho chúng thấy sức mạnh của ta!”

Theo mệnh lệnh của Chí Tôn, từ trong Hư Không Thần Chu, vô số chiến thuyền của Vạn Đế Thần Triều cũng lao ra. Chúng là những chiến hạm được rèn đúc từ vật liệu quý hiếm nhất của các Đại Giới, mang theo linh khí cuồn cuộn và pháp trận phòng ngự, tấn công mạnh mẽ. Hàng trăm ngàn binh sĩ Thần Triều, những cường giả được Lăng Tiêu chiêu mộ từ khắp vạn giới, gầm lên xung trận. Các tướng lĩnh cấp Đại Đế, Thần Vương, Thần Hoàng của Lăng Tiêu dẫn đầu đội quân, khí thế như cầu vồng.

Đại tướng quân Liệt Phong, thân hình cao lớn vạm vỡ, vung Thần Búa trong tay, một luồng lôi điện khổng lồ xé toạc hư không, đánh nát hàng chục Hư Vô Chiến Binh cùng lúc. Thần Cơ Quân Sư Mộ Dung Chỉ, một nữ nhân xinh đẹp nhưng trí tuệ siêu phàm, điều khiển hàng ngàn pháp trận, tạo ra những cơn bão năng lượng hủy diệt, nuốt chửng các chiến thuyền địch. Vô số công kích va chạm, tạo nên những vụ nổ kinh thiên động địa, xé nát không gian, làm rung chuyển cả Hư Vô Tinh Hải.

Tuy nhiên, số lượng Hư Vô Chiến Binh là vô tận. Chúng liên tục xuất hiện từ những vết nứt không gian, không ngừng nghỉ lao vào tấn công, không sợ chết, không biết lùi bước. Áp lực ngày càng gia tăng. Các tướng sĩ của Vạn Đế Thần Triều dù dũng mãnh nhưng cũng dần cảm thấy mệt mỏi trước làn sóng địch không ngừng.

Lăng Tiêu nheo mắt. “Xem ra, Thiên Đạo Chủ đã chuẩn bị rất kỹ. Hắn muốn dùng số lượng để tiêu hao sức mạnh của ta.”

Hắn bước ra khỏi Thần Chu, lơ lửng giữa hư không. Toàn thân hắn bùng lên ánh sáng rực rỡ, Chí Tôn Thần Tàng hoàn toàn kích hoạt. Hàng ngàn đạo pháp tắc tối thượng từ cơ thể hắn tuôn trào, hóa thành những dòng sông ánh sáng vĩ đại, bao trùm vạn dặm. Trong khoảnh khắc đó, Lăng Tiêu không còn là một Đại Đế bình thường, hắn là hiện thân của Đại Đạo, là quy tắc tối cao.

“Hư Vô, quy về Hư Vô!”

Lăng Tiêu giơ tay phải lên, một luồng sức mạnh vô hình nhưng hùng vĩ bóp nghẹt toàn bộ không gian xung quanh. Hàng ngàn, hàng vạn Hư Vô Chiến Binh đang lao tới bỗng chững lại. Chúng không bị tấn công vật lý, không bị pháp thuật đánh trúng, nhưng cơ thể chúng bắt đầu tan rã, hóa thành những hạt bụi li ti, rồi biến mất hoàn toàn vào hư không, như thể chưa từng tồn tại.

Không chỉ Hư Vô Chiến Binh, mà cả những chiến thuyền kim loại đen kịt khổng lồ cũng không chống đỡ nổi. Chúng vặn vẹo, méo mó, rồi sụp đổ từ bên trong, hóa thành cát bụi. Luồng sức mạnh của Lăng Tiêu không phải là hủy diệt, mà là “đảo ngược”. Hắn đảo ngược quá trình tồn tại của chúng, khiến chúng trở về trạng thái “không có gì” ban đầu.

Trong chớp mắt, một khoảng không gian khổng lồ đã được dọn sạch. Hạm đội Hư Vô Chiến Binh hùng mạnh đã bị Lăng Tiêu xóa sổ trong tích tắc, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Các tướng sĩ Vạn Đế Thần Triều đứng chết lặng. Họ đã biết Đại Đế của họ mạnh mẽ, nhưng sức mạnh này vẫn vượt xa mọi tưởng tượng. Đây không còn là cấp độ của Đại Đế nữa, mà là một cảnh giới cao hơn, vượt lên trên tất cả các quy tắc đã biết.

Lăng Tiêu không dừng lại. Hắn tiếp tục tiến về phía trước, dẫn đầu Hư Không Thần Chu. Sau lớp phòng thủ đầu tiên bị phá vỡ, cảnh tượng trước mắt dần hiện rõ. Ở trung tâm của Hư Vô Tinh Hải, lơ lửng giữa vô số mảnh vỡ Đại Giới, là một kiến trúc khổng lồ, cổ xưa đến mức không thể diễn tả bằng lời. Đó là một tòa thần điện, không phải được xây dựng từ đá hay kim loại, mà dường như được đúc kết từ chính không gian và thời gian, từ sự hư vô và tồn tại. Tòa thần điện đó tỏa ra một luồng khí tức u ám, hùng vĩ, mang theo sự cô độc và tà ác của kẻ đã thống trị vạn giới qua vô số kỷ nguyên.

Thần Điện Hư Vô!

Nó không có cổng vào rõ ràng, chỉ có những khe nứt không gian vặn vẹo như vết sẹo trên bề mặt. Nhưng Lăng Tiêu cảm nhận được, Thiên Đạo Chủ đang ở đó, hắn đang chờ đợi.

Một giọng nói cổ xưa, lạnh lẽo, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, vọng ra từ Thần Điện Hư Vô, xuyên thấu qua hư không, vang vọng trong tâm trí Lăng Tiêu:

“Ngươi cuối cùng cũng đến rồi, quân cờ đã thoát khỏi bàn cờ của ta.”

Lăng Tiêu dừng lại trước Thần Điện Hư Vô, ánh mắt sắc bén như dao cạo. Chí Tôn Thần Tàng trong hắn gầm thét, ký ức đang dần trở lại một cách mạnh mẽ hơn bao giờ hết, những mảnh ghép cuối cùng đang chờ được tập hợp. Đây là nơi bắt đầu và cũng là nơi kết thúc. Hắn biết, một khi bước vào cánh cửa đó, sẽ không còn đường lui. Cuộc chiến định đoạt vận mệnh của vạn giới, và cả thân phận thật sự của hắn, sẽ bắt đầu.

“Thiên Đạo Chủ,” Lăng Tiêu đáp lại, giọng nói của hắn chứa đựng một ý chí kiên cường không gì lay chuyển được. “Ta không phải quân cờ của ngươi. Ta là Chí Tôn Vạn Đế, và ta đến đây để kết thúc trò chơi vĩnh hằng của ngươi!”

Hắn bước lên một bước, thân ảnh hòa vào ánh sáng chói lọi của Chí Tôn Thần Tàng, lao thẳng vào một trong những khe nứt không gian trên bề mặt Thần Điện Hư Vô, không chút do dự.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8