Chí Tôn Vạn Đế
Chương 34
Chương 34: Thiên Kiếm Đại Tỷ – Nổi Danh Sơ Thám
Ánh trăng lạnh lẽo rọi qua khung cửa sổ, vẽ nên một vệt sáng bạc trên nền đá cẩm thạch trong căn phòng của Lăng Tiêu. Hắn đứng đó, thân ảnh tựa như một thanh kiếm đã được mài sắc, ẩn chứa锋芒. Những mảnh ký ức về thân phận chí tôn, dù chỉ là thoáng qua, đã đốt cháy ngọn lửa khát vọng trong lòng hắn. Thiên Kiếm Tông, Huyền Giới, tất cả chỉ là khởi đầu. Con đường vạn dặm, từ phàm trần đến chí tôn, cần được đặt từng bước vững chắc.
Sáng hôm sau, Lăng Tiêu bắt đầu cuộc sống tu luyện khắc nghiệt hơn. Hắn không còn là thiếu niên bị động chờ đợi cơ duyên. Hắn chủ động tìm kiếm, chủ động rèn luyện. Mỗi ngày, hắn dành hàng giờ đồng hồ để ngồi thiền, hấp thu linh khí thiên địa, vận chuyển theo công pháp mà Chí Tôn Thần Tàng đã gợi mở. Công pháp này, tuy chỉ là một phần nhỏ của di sản chí tôn, nhưng lại uyên thâm hơn bất kỳ công pháp nào trong Thiên Kiếm Tông. Nó không chỉ tăng cường tốc độ tu luyện, mà còn tôi luyện căn cơ của Lăng Tiêu trở nên vững chắc, tinh thuần đến mức khó tin.
Bên cạnh tu luyện nội tại, Lăng Tiêu còn dành thời gian luyện tập kiếm pháp. Kiếm chiêu của hắn, dưới sự dẫn dắt của bản năng chí tôn, dần dần thoát ly khỏi những khuôn khổ thông thường. Mỗi nhát kiếm đều mang theo một loại ý cảnh riêng, sắc bén, dứt khoát, và đầy uy lực. Hắn không cần những chiêu thức hoa mỹ, chỉ cần một kiếm chém ra, đủ để phá tan mọi phòng ngự.
Những ngày tháng trôi qua, Lăng Tiêu cảm nhận được sự lột xác rõ rệt. Tu vi của hắn tăng tiến thần tốc, từ Khai Mạch Cảnh sơ kỳ, hắn nhanh chóng đột phá trung kỳ, rồi hậu kỳ. Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, hắn đã chạm đến ngưỡng đột phá Khí Hải Cảnh, một cảnh giới mà ngay cả những thiên tài hàng đầu của Thiên Kiếm Tông cũng phải mất vài năm mới đạt được.
Sự thay đổi của Lăng Tiêu không thể thoát khỏi ánh mắt của một số người. Các đệ tử cùng môn phái bắt đầu xì xào, bàn tán. Từ một “phế vật” bị lãng quên, Lăng Tiêu giờ đây đã trở thành một cái tên gây chú ý. Đặc biệt là những người từng khinh thường, chế giễu hắn, giờ đây nhìn hắn với ánh mắt phức tạp, xen lẫn nghi ngờ và sợ hãi.
Một buổi sáng nọ, một thông báo chấn động được truyền khắp Thiên Kiếm Tông:
“Thiên Kiếm Đại Tỷ sẽ được tổ chức sau ba tháng nữa! Tất cả đệ tử nội môn và ngoại môn dưới ba mươi tuổi đều có thể tham gia! Người chiến thắng sẽ nhận được một viên Đăng Thiên Đan, một suất tiến vào Kiếm Tháp tầng cao nhất, và cơ hội đại diện Tông Môn tham gia Huyền Giới Luận Kiếm!”
Thông báo này lập tức gây ra một làn sóng phấn khích và cạnh tranh mãnh liệt. Đăng Thiên Đan là linh dược hiếm có, có thể giúp tu sĩ đột phá cảnh giới. Kiếm Tháp tầng cao nhất chứa đựng vô số bí kíp và linh bảo. Còn Huyền Giới Luận Kiếm, đó là đại hội võ đạo lớn nhất Huyền Giới, nơi quy tụ các thiên tài từ mọi tông môn, học viện hàng đầu. Tham gia Huyền Giới Luận Kiếm đồng nghĩa với việc danh tiếng vang xa, cơ hội tiếp xúc với các thế lực lớn hơn, và cả những cơ duyên kinh thiên động địa.
Lăng Tiêu nghe tin, ánh mắt lóe lên. Đây chính là cơ hội hắn cần! Cơ hội để bộc lộ tài năng, đoạt lấy tài nguyên, và quan trọng nhất, tìm kiếm manh mối về chí tôn thần tàng và kẻ thù bí ẩn. Hắn cần một sân khấu lớn hơn Thiên Kiếm Tông để phô diễn sức mạnh của mình.
Trong ba tháng chuẩn bị, toàn bộ Thiên Kiếm Tông chìm trong không khí hừng hực tu luyện. Các thiên tài ẩn mình của các đỉnh núi, các trưởng lão, hộ pháp đều bắt đầu lộ diện, dốc sức đào tạo những hạt giống tốt nhất của mình. Lăng Tiêu cũng không ngoại lệ. Hắn tập trung toàn bộ tâm trí vào việc củng cố tu vi Khai Mạch Cảnh đỉnh phong, chuẩn bị đột phá Khí Hải Cảnh bất cứ lúc nào.
Ngày Thiên Kiếm Đại Tỷ diễn ra, quảng trường trung tâm của Thiên Kiếm Tông đông nghịt người. Các đệ tử tham gia, các trưởng lão, hộ pháp, và cả Tông Chủ đều có mặt. Bốn khán đài lớn được dựng lên, trên đó là các vị trí danh dự dành cho những nhân vật có địa vị cao trong tông môn. Không khí sôi sục, náo nhiệt.
“Thiên Kiếm Đại Tỷ, chính thức bắt đầu!” Tiếng của Trưởng lão chấp pháp vang vọng khắp quảng trường.
Vòng đầu tiên là kiểm tra tu vi và căn cốt. Hàng ngàn đệ tử lần lượt bước lên một khối đá linh lực, nơi sẽ hiển thị cảnh giới tu luyện của họ. Hầu hết các đệ tử ngoại môn đều ở Khai Mạch Cảnh sơ, trung kỳ. Đệ tử nội môn thì đa phần đạt Khai Mạch Cảnh hậu kỳ, một số ít đã chạm đến Khí Hải Cảnh.
Khi đến lượt Lăng Tiêu, hắn bước lên khối đá linh lực. Một luồng sáng mạnh mẽ bùng lên, hiển thị ba chữ lớn: “Khai Mạch Đỉnh Phong!”
Cả quảng trường xôn xao. “Khai Mạch Đỉnh Phong? Lăng Tiêu đó ư? Chẳng phải hắn là phế vật sao?”
“Hắn ta tu luyện nhanh vậy sao? Mấy tháng trước còn nghe nói là Khai Mạch Sơ Kỳ!”
“Tuyệt đối không thể tin được! Chắc chắn có gian lận!”
Những lời bàn tán xôn xao, nhưng ánh mắt của các trưởng lão lại khác. Họ nhìn Lăng Tiêu với sự kinh ngạc. Tốc độ tu luyện này, ngay cả những thiên tài hàng đầu cũng khó mà sánh bằng. Đặc biệt là Tông Chủ Thiên Kiếm Tông, Kiếm Vô Trần, ánh mắt ông dừng lại trên người Lăng Tiêu lâu hơn một chút, tựa hồ đang suy tư điều gì.
Vòng một nhanh chóng kết thúc. Hơn một nửa số đệ tử bị loại. Lăng Tiêu dễ dàng vượt qua.
Vòng hai là tỷ thí võ kỹ. Các đệ tử được chia cặp, chiến đấu trên các võ đài được bảo vệ bởi kết giới. Mục tiêu là đẩy đối thủ ra khỏi võ đài, hoặc khiến đối thủ nhận thua. Lăng Tiêu được xếp đấu với một đệ tử nội môn tên là Trần Hạo, một người có tu vi Khai Mạch Cảnh đỉnh phong, nổi tiếng với bộ quyền pháp cương mãnh.
“Lăng Tiêu, lần này ta sẽ cho ngươi biết, cho dù ngươi có đột phá, cũng đừng mơ vượt qua ta!” Trần Hạo hống hách nói, đôi mắt đầy vẻ khinh miệt. Hắn ta từng là một trong những người thường xuyên chế giễu Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu không đáp lời, chỉ nhẹ nhàng rút ra thanh trường kiếm của mình. Thanh kiếm bình thường, không có vẻ gì đặc biệt, nhưng trong tay hắn lại toát ra một khí thế sắc bén.
“Bắt đầu!”
Trần Hạo lập tức lao tới, song quyền như bão táp, mang theo kình phong mãnh liệt. Quyền pháp của hắn ta là Thiên Cương Quyền, mỗi quyền chấn ra đều có thể xé gió.
Lăng Tiêu đứng yên, chỉ khi nắm đấm của Trần Hạo sắp chạm tới, hắn mới khẽ động. Thanh kiếm trong tay hắn khẽ rung, hóa thành một đạo kiếm quang mảnh như tơ, nhẹ nhàng lướt qua những kình phong. Không có tiếng binh khí va chạm kịch liệt, chỉ có một tiếng “xoẹt” rất nhỏ.
Kiếm quang lóe lên, Trần Hạo bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn ta còn chưa kịp phản ứng, đã thấy thân hình mình bay ngược ra sau, rơi xuống ngoài võ đài. Bộ y phục trên vai hắn ta đã bị rạch một đường mỏng, chỉ còn cách làn da một sợi tóc.
Cả quảng trường im lặng như tờ. Không ai nhìn rõ Lăng Tiêu đã ra kiếm như thế nào. Một kiếm, chỉ một kiếm, đã đánh bại một đệ tử nội môn có tiếng tăm, lại còn là Khai Mạch Đỉnh Phong, một cách nhẹ nhàng đến khó tin.
“Ta… ta thua?” Trần Hạo đứng dậy, mặt tái mét, không thể tin được. Hắn ta còn chưa kịp tung ra chiêu mạnh nhất của mình.
“Lăng Tiêu thắng!” Trưởng lão trọng tài tuyên bố, giọng nói cũng mang theo vẻ kinh ngạc.
Lăng Tiêu thu kiếm, ánh mắt bình thản. Hắn biết, bản thân đã thu lại phần lớn sức mạnh. Nếu không, chỉ một kiếm vừa rồi cũng đủ để phế đi cánh tay của Trần Hạo. Đây chỉ là một khởi đầu. Hắn cần phô bày đủ thực lực để đạt được mục tiêu, nhưng cũng không thể bộc lộ quá nhiều bí mật của mình quá sớm.
Tiếng xôn xao lại vang lên, lần này còn mạnh mẽ hơn. Các đệ tử nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt hoàn toàn khác. Không còn là khinh miệt, mà là e ngại, thậm chí là ngưỡng mộ. Một số thiên tài hàng đầu của Thiên Kiếm Tông, vốn đang ngồi thảnh thơi, cũng bắt đầu nhìn Lăng Tiêu với vẻ mặt nghiêm túc.
Kiếm Vô Trần trên khán đài cao nhất, khẽ vuốt râu. “Tốc độ tu luyện kinh người, kiếm pháp tinh diệu… Lăng Tiêu này, không hề đơn giản. Xem ra Thiên Kiếm Tông ta lại có một nhân vật thú vị rồi.”
Lăng Tiêu cảm nhận được ánh mắt chú ý từ các trưởng lão và Tông Chủ. Đây chính là thứ hắn muốn. Hắn cần được chú ý, cần được tiếp cận những tài nguyên tốt hơn, những bí mật sâu hơn của tông môn. Con đường để tìm kiếm manh mối về Chí Tôn Thần Tàng và đối phó với kẻ thù kia, cần phải đi từng bước vững chắc.
Các trận đấu tiếp tục diễn ra, nhưng cái tên Lăng Tiêu đã in sâu vào tâm trí mọi người. Hắn đã không còn là “phế vật Lăng Tiêu” mà là “thiên tài Lăng Tiêu” mới nổi. Nhưng đối với Lăng Tiêu, đây chỉ là bước thăm dò đầu tiên. Vòng đấu tiếp theo, hắn sẽ phải đối mặt với những đối thủ mạnh hơn, những thiên tài thực sự của Thiên Kiếm Tông. Và đó mới là lúc hắn thực sự bộc lộ một phần sức mạnh của mình.
Đêm lại buông xuống. Lăng Tiêu đứng bên cửa sổ, nhìn ra những ngọn núi mờ ảo trong đêm. Thiên Kiếm Tông, Huyền Giới, chỉ là điểm khởi đầu cho hành trình vạn dặm của hắn. Nơi đây sẽ là nơi hắn rèn luyện, nơi hắn tìm kiếm manh mối, nơi hắn từng bước lấy lại tất cả. Con đường phía trước còn dài, nhưng ánh mắt Lăng Tiêu rực sáng sự kiên định. Kỷ nguyên của Chí Tôn Vạn Đế, sẽ bắt đầu từ đây, từ trong một tông môn nhỏ bé ở Huyền Giới này.