Chí Tôn Vạn Đế
Chương 337

Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:04:28 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 337: CHINH PHẠT THƯƠNG LAN – BIỂN MÁU MỞ ĐẦU

Tiếng kèn hiệu vang dội, xé toạc không gian tĩnh mịch của Thương Lan Giới, như lời tuyên chiến hùng hồn từ một thế lực siêu việt. Hàng ngàn chiến hạm của Vạn Đế Thần Triều, mỗi chiếc đều mang theo uy áp kinh người, bắt đầu lao xuống như những con mãnh thú khổng lồ từ trên trời. Ánh sáng của các trận pháp phòng ngự, các đạo năng lượng từ pháo hạm, cùng với vô số tu sĩ và binh lính tinh nhuệ, tạo thành một cơn bão kim loại và sức mạnh, ập thẳng vào Thương Lan Giới.

Dưới mặt đất, Thương Lan Giới, một Đại Giới có phần cổ xưa và yên bình hơn các Đại Giới trung tâm, đột ngột chìm vào hỗn loạn. Các thành phố lớn nhỏ, các tông môn và gia tộc, đều bàng hoàng khi nhìn thấy bầu trời bị che phủ bởi hạm đội khổng lồ. Tuy nhiên, Thiên Đạo Hội, dù chỉ là một chi nhánh nhỏ tại đây, cũng không phải là không có sự chuẩn bị. Từng luồng sáng phòng ngự từ các cứ điểm bí mật bốc lên, tạo thành những tấm màn chắn năng lượng khổng lồ, cố gắng ngăn cản bước tiến của Vạn Đế Thần Triều.

Lăng Tiêu đứng trên boong chiến hạm tiên phong, ánh mắt lạnh lùng quét qua chiến trường đang bùng nổ. Hắn không cần phải ra tay ngay lập tức. Phía dưới, Long Hạo, Mộc Thiên Thanh, cùng nhiều tướng lĩnh khác của Vạn Đế Thần Triều đã dẫn đầu các binh đoàn tinh nhuệ, lao vào phá vỡ phòng tuyến địch. Long Hạo, trong bộ giáp vàng rực rỡ, vung Long Thương trong tay, mỗi một đòn đánh đều mang theo sức mạnh long trời lở đất, xé toạc một cứ điểm phòng ngự của Thiên Đạo Hội. Mộc Thiên Thanh, với vẻ ngoài trầm tĩnh nhưng sát phạt quyết đoán, dẫn đầu đội quân ám vệ, âm thầm xâm nhập, tiêu diệt các đầu mối quan trọng, làm tê liệt khả năng chỉ huy của địch.

“Bệ hạ, phòng tuyến của Thiên Đạo Hội tại Thương Lan Giới yếu hơn ta dự kiến,” Long Hạo truyền âm về, giọng nói đầy tự tin. “Chỉ trong vòng nửa canh giờ, tiền tuyến đã bị xuyên thủng hoàn toàn.”

Lăng Tiêu khẽ gật đầu. “Không có gì lạ. Thương Lan Giới không phải là trọng điểm chiến lược của chúng. Mục tiêu của chúng ta không chỉ là chiếm lĩnh nơi này, mà còn là để thu thập thông tin và làm suy yếu từng bước thế lực của Thiên Đạo Hội.”

Đúng như lời Lăng Tiêu, chỉ trong vài canh giờ, toàn bộ hệ thống phòng ngự bên ngoài của Thiên Đạo Hội tại Thương Lan Giới đã bị phá hủy. Các chiến hạm của Vạn Đế Thần Triều bắt đầu rải quân, chiếm lĩnh các thành trì lớn, thiết lập các điểm đóng quân. Cuộc chiến nhanh chóng chuyển từ không gian vũ trụ xuống mặt đất, trở thành các cuộc giao tranh quy mô nhỏ hơn nhưng khốc liệt không kém.

Tuy nhiên, một tiếng nổ lớn từ sâu bên trong Thương Lan Giới đột ngột vang lên, kéo theo một luồng năng lượng màu đen kịt cuồn cuộn bốc lên, xuyên thẳng qua tầng mây. Lăng Tiêu nheo mắt. “Xem ra, vẫn còn kẻ cứng đầu.”

“Bẩm bệ hạ, đó là Hắc Thần Sơn, tổng đàn của chi nhánh Thiên Đạo Hội tại Thương Lan Giới,” một sĩ quan trinh sát vội vàng báo cáo. “Chúng đã kích hoạt một trận pháp phòng ngự cổ xưa, và có vẻ như có một cường giả cấp Bán Đế đang tọa trấn.”

Lăng Tiêu vẫy tay. “Long Hạo, Mộc Thiên Thanh, các ngươi tiếp tục càn quét các thế lực còn sót lại. Ta sẽ tự mình giải quyết Hắc Thần Sơn.”

Nói đoạn, Lăng Tiêu hóa thành một đạo cầu vồng, trực tiếp bay về phía Hắc Thần Sơn. Tốc độ của hắn nhanh đến mức chỉ còn lại một vệt sáng chói lòa trên bầu trời. Các tu sĩ và binh lính của Vạn Đế Thần Triều đều cảm thấy một luồng uy áp vô hình bao trùm, biết rằng bệ hạ đã ra tay.

Tại Hắc Thần Sơn, một lão giả tóc bạc phơ, mặc trường bào đen tuyền, đang đứng giữa trận pháp khổng lồ, khuôn mặt đầy vẻ kiên nghị. Ông ta chính là Hắc Sơn Lão Tổ, người đứng đầu chi nhánh Thiên Đạo Hội tại Thương Lan Giới, một cường giả đã đạt đến đỉnh phong Bán Đế, chỉ cách cảnh giới Đại Đế một bước. Bên cạnh ông ta là hàng trăm cường giả khác của Thiên Đạo Hội, cùng nhau đổ sức duy trì trận pháp.

“Chúng ta không thể lùi bước!” Hắc Sơn Lão Tổ gầm lên. “Dù có chết, cũng phải bảo vệ tổng đàn! Chờ đợi viện quân từ các Đại Giới khác đến!”

Nhưng ngay khi lời ông ta vừa dứt, một áp lực kinh khủng ập xuống từ trên cao. Lăng Tiêu hiện ra giữa không trung, thân ảnh hắn tựa như một vị thần cai quản vạn vật, tỏa ra khí tức Chí Tôn khiến cả không gian như ngưng đọng. Ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn xuống Hắc Thần Sơn, dường như xuyên thấu mọi phòng ngự.

“Viện quân?” Lăng Tiêu khẽ cười khẩy. “Các ngươi sẽ không có cơ hội đó.”

Hắc Sơn Lão Tổ cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Ông ta đã từng đối mặt với nhiều cường giả cấp Đế Vương, nhưng chưa từng thấy ai có khí tức đáng sợ như Lăng Tiêu. Dù Lăng Tiêu chưa thực sự lộ rõ sức mạnh, nhưng cái uy áp vô hình kia đã khiến ông ta phải run rẩy.

“Ngươi là ai?” Hắc Sơn Lão Tổ gằn giọng, cố gắng giữ vững khí thế.

“Ta là Lăng Tiêu, chủ nhân của Vạn Đế Thần Triều,” Lăng Tiêu đáp, giọng nói vang vọng như sấm sét, “và ta đến để hủy diệt Thiên Đạo Hội của các ngươi.”

Không nói nhiều, Lăng Tiêu giơ tay phải lên. Một luồng sáng vàng kim rực rỡ bùng nổ, không phải là sức mạnh của bất kỳ công pháp nào mà Hắc Sơn Lão Tổ từng biết. Đó là sức mạnh nguyên bản của Chí Tôn Thần Tàng, một luồng năng lượng vượt lên trên mọi giới hạn của Đại Đạo. Luồng sáng đó nhanh chóng ngưng tụ thành một chưởng ấn khổng lồ, bao trùm cả Hắc Thần Sơn.

“Không thể nào!” Hắc Sơn Lão Tổ kinh hãi tột độ. Ông ta cảm nhận được sự hủy diệt từ chưởng ấn đó, không phải là hủy diệt vật chất đơn thuần, mà là hủy diệt cả khái niệm, cả sự tồn tại.

Trận pháp phòng ngự cổ xưa của Hắc Thần Sơn bùng nổ hết mức, tạo thành một tấm khiên năng lượng dày đặc màu đen. Nhưng trước chưởng ấn của Lăng Tiêu, nó yếu ớt như một tờ giấy mỏng. “Rầm!!!”

Một âm thanh kinh thiên động địa vang vọng khắp Thương Lan Giới. Chưởng ấn vàng kim nghiền nát trận pháp, xuyên thủng mọi lớp phòng ngự, trực tiếp đánh sập Hắc Thần Sơn. Ngọn núi khổng lồ rung chuyển dữ dội, nứt toác, và cuối cùng sụp đổ thành vô số mảnh vụn, bụi mù bốc lên che lấp cả bầu trời. Hắc Sơn Lão Tổ và tất cả cường giả Thiên Đạo Hội bên trong, không kịp thốt lên một lời nào, đã hóa thành tro bụi.

Sức mạnh một chưởng của Lăng Tiêu không chỉ xóa sổ Hắc Thần Sơn, mà còn tạo ra một hố sâu khổng lồ dưới lòng đất, rộng hàng trăm dặm, sâu không thấy đáy. Toàn bộ Thương Lan Giới đều cảm nhận được chấn động này. Các tu sĩ Vạn Đế Thần Triều ngây người nhìn cảnh tượng đó, trong lòng trào dâng sự kính sợ vô hạn đối với bệ hạ của mình. Đây mới chính là sức mạnh của một Đại Đế chân chính, một Chí Tôn tiền kiếp đang dần thức tỉnh.

Lăng Tiêu từ tốn đáp xuống vị trí Hắc Thần Sơn vừa sụp đổ. Hắn vung tay, một luồng lực lượng vô hình quét qua, cuốn đi bụi mù, để lộ ra một khe nứt không gian nhỏ ẩn sâu dưới nền móng tổng đàn. Hắn biết, các thế lực lớn như Thiên Đạo Hội thường có các không gian bí mật để cất giấu tài liệu quan trọng.

Bước vào khe nứt, Lăng Tiêu phát hiện đây là một thư khố cổ xưa, chứa đầy các ngọc giản, bia đá, và các vật phẩm ghi chép khác. Hắn không vội vã, mà từ từ quét thần niệm qua từng món một. Hầu hết là thông tin về Thương Lan Giới, nhưng một số ngọc giản lại chứa đựng các mật lệnh, các báo cáo nội bộ của Thiên Đạo Hội.

Lăng Tiêu thu thập tất cả các ngọc giản có liên quan đến Thiên Đạo Hội. Đặc biệt, hắn tìm thấy một bản đồ tinh hệ, trên đó đánh dấu rất nhiều Đại Giới, và một số Đại Giới quan trọng được khoanh tròn đỏ. Bên cạnh đó, có một ngọc giản ghi lại một phần lịch sử của Thiên Đạo Hội, nhắc đến một “Thần Điện Hư Vô” và một “Chí Tôn Pháp Tắc” mà chúng đang cố gắng kiểm soát.

Ngọc giản cũng đề cập đến việc Thiên Đạo Hội đang tìm kiếm một “Tàn Hồn Chí Tôn”, được cho là có thể giúp chúng hoàn thiện “Chí Tôn Pháp Tắc” và thống ngự vạn giới. Đọc đến đây, Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. Tàn Hồn Chí Tôn? Liệu có liên quan đến ký ức bị phong ấn của hắn, hay thậm chí là bản thân Chí Tôn Thần Tàng trong hắn?

Hắn biết, Thiên Đạo Hội chắc chắn đã biết về sự tồn tại của hắn, hoặc ít nhất là nguồn sức mạnh của hắn. Nhưng việc chúng truy tìm một “Tàn Hồn Chí Tôn” lại khiến hắn suy nghĩ sâu xa hơn. Có vẻ như, không chỉ có hắn là người mang trong mình tiềm năng Chí Tôn, hoặc có liên hệ với các Chí Tôn tiền kiếp. Điều này làm cho bức tranh về kẻ thù trở nên phức tạp hơn.

Trở ra khỏi thư khố, Lăng Tiêu nhìn thấy Long Hạo và Mộc Thiên Thanh đã đợi sẵn. “Bệ hạ, Thương Lan Giới đã hoàn toàn nằm dưới sự kiểm soát của chúng ta,” Long Hạo báo cáo. “Các thế lực địa phương đều đã đầu hàng hoặc bị tiêu diệt.”

“Tốt lắm,” Lăng Tiêu gật đầu, trong tay hắn xuất hiện một tấm bản đồ tinh hệ. “Đây là bản đồ mà ta tìm thấy trong thư khố của Thiên Đạo Hội. Các ngươi hãy xem xét, và cùng ta thảo luận về mục tiêu tiếp theo.”

Ánh mắt Lăng Tiêu lóe lên sự kiên định. Cuộc chinh phạt vạn giới mới chỉ là khởi đầu. Hắn đã thu được những manh mối quan trọng về mục tiêu và âm mưu của Thiên Đạo Hội. “Thần Điện Hư Vô”, “Chí Tôn Pháp Tắc”, và “Tàn Hồn Chí Tôn”… những cái tên này ẩn chứa bí mật kinh thiên động địa, có thể liên quan trực tiếp đến thân thế và vận mệnh của hắn. Cuộc chiến này, không chỉ là vì quyền lực, mà còn là hành trình đi tìm sự thật và phục hận.

Hắn nhìn ra xa, về phía không gian sâu thẳm, nơi vô số Đại Giới khác đang chờ đợi. Thiên Đạo Hội, các ngươi sẽ phải trả giá cho những gì đã làm. Vạn Đế Thần Triều của ta, sẽ quét sạch mọi chướng ngại, thống ngự vạn giới, và khai sáng một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của Chí Tôn Vạn Đế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8