Chí Tôn Vạn Đế
Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:30:33 | Lượt xem: 3

Chương 33: Bước Chân Huyền Giới

Ánh trăng bạc dần phai nhạt, nhường chỗ cho những tia nắng bình minh đầu tiên rọi qua khung cửa sổ đơn sơ của phòng nghỉ tân đệ tử Thiên Kiếm Tông. Lăng Tiêu mở mắt, cảm nhận một luồng linh khí dồi dào hơn hẳn phàm giới, len lỏi vào từng thớ thịt. Hắn hít sâu một hơi, cảm thấy tinh thần sảng khoái lạ thường. Đêm qua, sau khi đọc “Huyền Giới Đại Lục Chí” đến tận khuya, hắn đã có cái nhìn tổng quan hơn về thế giới rộng lớn này. Huyền Giới, một đại lục rộng lớn gấp trăm ngàn lần phàm giới cũ của hắn, là nơi quần tụ của vô số tông môn, gia tộc và cường giả. Thiên Kiếm Tông, nơi hắn đang ở, chỉ là một trong Bảy Đại Tông Môn của Thanh Châu, một trong Cửu Châu của Huyền Giới. Nghe thôi đã thấy sự hùng vĩ và phức tạp của thế giới này.

Lăng Tiêu ngồi dậy, vận chuyển một vòng công pháp cơ bản. Linh khí trong phòng dường như bị một luồng lực vô hình dẫn dắt, nhanh chóng tụ tập về phía hắn, thẩm thấu vào kinh mạch. Đây là hiệu quả của Chí Tôn Thần Tàng. Mặc dù phần lớn sức mạnh và ký ức vẫn bị phong ấn, nhưng Chí Tôn Thần Tàng vẫn là một bảo tàng vô tận, giúp hắn có tốc độ hấp thụ linh khí và lĩnh ngộ công pháp vượt xa người thường. Hiện tại, hắn đang ở giai đoạn Linh Đồ sơ kỳ, cấp bậc thấp nhất trong Huyền Giới, nhưng hắn tự tin mình có thể đột phá nhanh chóng.

Sau khi vệ sinh cá nhân, Lăng Tiêu rời khỏi phòng. Hành lang dài, lát đá xanh mát, dẫn ra một khoảng sân rộng lớn. Xa xa, những ngọn núi hùng vĩ được bao phủ bởi mây mù, những kiến trúc cổ kính tráng lệ ẩn hiện. Từng luồng kiếm quang vút qua bầu trời, những tiếng hô hét luyện công vang vọng, tạo nên một cảnh tượng sôi động và tràn đầy sức sống. Đây chính là thế giới của người tu luyện, khác hẳn sự yên bình giả tạo ở phàm giới.

“Đệ tử mới à? Ngươi trông có vẻ xa lạ.” Một giọng nói vang lên từ phía sau. Lăng Tiêu quay đầu lại, thấy một thiếu niên trạc tuổi hắn, mặc đồng phục ngoại môn màu xanh lam giống mình, đang mỉm cười thân thiện. Thiếu niên này có gương mặt sáng sủa, đôi mắt tinh anh, khí tức ổn định, hiển nhiên đã đạt đến Linh Đồ trung kỳ.

Lăng Tiêu chắp tay: “Huynh đệ, ta là Lăng Tiêu, vừa mới nhập môn hôm qua. Xin hỏi quý danh?”

“Ta là Trương Hạo, cũng là ngoại môn đệ tử.” Trương Hạo đáp, “Ngươi là đệ tử mới, chắc còn chưa quen thuộc với Thiên Kiếm Tông. Ta có thể dẫn ngươi đi một vòng, giới thiệu một chút.”

Lăng Tiêu mừng rỡ: “Vậy thì cảm ơn Trương huynh.”

Trương Hạo là một người nhiệt tình và dễ gần. Y dẫn Lăng Tiêu đi qua các khu vực chính của ngoại môn. Y chỉ cho Lăng Tiêu thấy Tàng Thư Các nơi cất giữ kinh điển công pháp, Dược Viên nơi trồng linh dược, Luyện Khí Các nơi chế tạo pháp khí, và đặc biệt là Luyện Võ Trường nơi các đệ tử thường xuyên tỷ thí, trao đổi kinh nghiệm.

“Ở Thiên Kiếm Tông, các đệ tử được chia thành ngoại môn, nội môn, chân truyền và hạch tâm. Chúng ta là ngoại môn đệ tử, chủ yếu làm các nhiệm vụ cấp thấp, tu luyện công pháp cơ bản. Nếu muốn tiến xa hơn, phải vượt qua khảo hạch, tiến vào nội môn.” Trương Hạo giải thích, “Mỗi tháng, Tông môn sẽ phát cho mỗi ngoại môn đệ tử một viên Linh Thạch Hạ Phẩm và một bình Hồi Khí Đan. Muốn có thêm tài nguyên, phải làm nhiệm vụ hoặc tích lũy cống hiến điểm để đổi.”

Linh Thạch và đan dược, đây là những thứ vô cùng quý giá ở phàm giới, nhưng ở Thiên Kiếm Tông, chúng chỉ là tài nguyên cơ bản nhất. Lăng Tiêu âm thầm ghi nhớ. Hắn biết, muốn mạnh lên, hắn không thể chỉ dựa vào những tài nguyên này. Chí Tôn Thần Tàng cần những thứ cao cấp hơn để thức tỉnh hoàn toàn.

Khi đi ngang qua một khu vực luyện võ, Lăng Tiêu và Trương Hạo thấy một đám đông đang tụ tập. Một tiếng cười nhạo vang lên: “Hạng phế vật như ngươi mà cũng đòi luyện kiếm? Chi bằng về nhà chăn lợn đi!”

Một thiếu niên có vẻ ngoài yếu ớt, cầm thanh kiếm gỗ, đang bị một nhóm đệ tử khác vây quanh chế giễu. Trương Hạo khẽ nhíu mày: “Là Vương Cường, tên này ỷ mình có cha là trưởng lão ngoại môn, luôn bắt nạt những đệ tử yếu kém.”

Lăng Tiêu chỉ lẳng lặng quan sát. Trong phàm giới, hắn cũng từng là “phế vật” bị khinh miệt. Cảnh tượng này khiến hắn nhớ lại quá khứ của mình. Hắn biết, ở đâu có người, ở đó có phân cấp, có tranh giành. Muốn thoát khỏi bị ức hiếp, chỉ có con đường duy nhất là trở nên mạnh mẽ.

Trương Hạo kéo Lăng Tiêu đi nhanh: “Đừng để ý đến bọn họ, chúng ta đi Tàng Thư Các đi. Ngươi mới nhập môn, nên tìm hiểu thêm về các loại công pháp và kiến thức cơ bản.”

Tại Tàng Thư Các, Lăng Tiêu nhanh chóng chìm đắm vào thế giới sách vở. Hắn tìm đọc những cuốn giới thiệu về Huyền Giới, về các tông môn, các loại yêu thú, linh thảo, và đặc biệt là hệ thống tu luyện. “Huyền Giới Đại Lục Chí” mà hắn đọc đêm qua chỉ là một bản tóm tắt, Tàng Thư Các này có những tài liệu chi tiết hơn nhiều.

Hắn biết được rằng, sau Linh Cảnh (Linh Đồ, Linh Sư, Linh Tướng, Linh Vương, Linh Hoàng) là Huyền Cảnh, Địa Cảnh, Thiên Cảnh, Vương Cảnh, Hoàng Cảnh, Đế Cảnh và cuối cùng là Chí Tôn Cảnh. Mỗi cảnh giới lại chia thành sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ và đỉnh phong. Đối với Lăng Tiêu, những cảnh giới cao hơn như Hoàng Cảnh, Đế Cảnh vẫn còn xa vời, nhưng hắn không hề nản lòng. Mục tiêu của hắn là Chí Tôn Vạn Đế, vượt qua mọi cảnh giới.

Lăng Tiêu dành trọn buổi sáng ở Tàng Thư Các, thu thập càng nhiều thông tin càng tốt. Hắn đặc biệt chú ý đến những ghi chép về các di tích cổ xưa, các bí cảnh, hoặc những vật phẩm thần bí. Trực giác mách bảo hắn rằng, manh mối về Chí Tôn Thần Tàng và kẻ thù đã phong ấn mình có thể nằm ở những nơi đó.

Chiều đến, Lăng Tiêu trở về phòng. Hắn ngồi xuống, bắt đầu tu luyện. Với Chí Tôn Thần Tàng, hắn không cần phải tu luyện công pháp cấp thấp của ngoại môn. Hắn đã có bộ công pháp riêng, được truyền lại từ ký ức mơ hồ của mình, một bộ công pháp mang hơi thở cổ xưa và hùng vĩ, vượt xa những gì Huyền Giới có thể cung cấp. Hắn gọi nó là “Vạn Đế Quyết”.

Vận chuyển Vạn Đế Quyết, linh khí trong phòng cuồn cuộn đổ về, tạo thành một xoáy nước nhỏ bao quanh Lăng Tiêu. Tốc độ hấp thụ của hắn kinh người, chỉ trong vài canh giờ, hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể đã tăng lên đáng kể. Hắn tin rằng, với tốc độ này, không bao lâu nữa, hắn có thể đột phá Linh Đồ trung kỳ.

Tuy nhiên, Lăng Tiêu cũng không quên sự cẩn trọng. Hắn biết mình không thể thể hiện quá nổi bật, ít nhất là ở giai đoạn này. Sức mạnh bị phong ấn của hắn là một bí mật kinh thiên động địa, một khi bị lộ ra, chắc chắn sẽ dẫn đến họa sát thân. Hắn cần phải che giấu, chờ đợi thời cơ thích hợp để bộc lộ tài năng thật sự.

Đột nhiên, trong lúc tu luyện, một luồng ánh sáng yếu ớt lóe lên trong não hải Lăng Tiêu. Đó là một mảnh ký ức vụn vặt, mơ hồ như sương khói. Trong mảnh ký ức đó, hắn thấy một bóng người cao lớn đứng trên đỉnh núi, phía dưới là vô số cường giả quỳ bái. Người đó giơ tay, vạn vật đều run rẩy, tinh không đều chấn động.

Cảnh tượng đó chỉ thoáng qua rồi biến mất, để lại trong Lăng Tiêu một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ. “Đây là… ký ức của ta sao?” Hắn thầm nghĩ. Mỗi lần tu luyện, Chí Tôn Thần Tàng lại rung động, cố gắng phá vỡ phong ấn, và thỉnh thoảng sẽ có những mảnh ký ức như vậy hiện lên.

Những mảnh ký ức này càng củng cố thêm niềm tin của Lăng Tiêu về thân phận bất phàm của mình. Hắn không phải là một thiếu niên phế vật bình thường. Hắn là Chí Tôn, hoặc ít nhất, có liên quan mật thiết đến một vị Chí Tôn. Kẻ thù của hắn chắc chắn là một thế lực cực kỳ khủng bố, đã phong ấn hắn và xóa đi ký ức của hắn. Để đối phó với chúng, hắn cần phải mạnh hơn, rất nhiều.

Đêm lại buông xuống. Lăng Tiêu đứng bên cửa sổ, nhìn ra những ngọn núi mờ ảo trong đêm. Thiên Kiếm Tông, Huyền Giới, chỉ là điểm khởi đầu cho hành trình vạn dặm của hắn. Nơi đây sẽ là nơi hắn rèn luyện, nơi hắn tìm kiếm manh mối, nơi hắn từng bước lấy lại tất cả. Con đường phía trước còn dài, nhưng ánh mắt Lăng Tiêu rực sáng sự kiên định. Kỷ nguyên của Chí Tôn Vạn Đế, sẽ bắt đầu từ đây, từ trong một tông môn nhỏ bé ở Huyền Giới này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8