Chí Tôn Vạn Đế
Chương 324

Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:58:22 | Lượt xem: 4

Tiếng gầm thét kinh hoàng của Huyết Hồn Chí Tôn vang vọng khắp không gian Huyết Tháp, sự phẫn nộ và khó tin xé toạc màn sương máu. Hắn không thể tin được rằng Thần Hồn Đạo Vực, một trong những thủ đoạn chí mạng nhất của hắn, lại bị một thiếu niên phế vật (trong mắt hắn) phá vỡ chỉ trong khoảnh khắc. Vết nứt trên bầu trời Đạo Vực giờ đây không chỉ là một vết thương, mà là một cánh cổng rực rỡ, ánh sáng Chí Tôn từ Lăng Tiêu xuyên qua, chiếu rọi cả tòa tháp u ám.

“Không thể nào! Ngươi chỉ là một phế vật mang dòng máu bị phong ấn! Làm sao có thể phá vỡ Đạo Vực của ta?!” Huyết Hồn Chí Tôn điên cuồng gào lên, thân ảnh khổng lồ của hắn rung chuyển dữ dội. Từ sâu thẳm Huyết Tháp, vô số sợi xích máu đỏ tươi bắn ra, chúng không còn nhắm vào linh hồn Lăng Tiêu nữa, mà là cố gắng hàn gắn những vết nứt trong không gian, ngăn cản sự bùng nổ ý chí của hắn.

Lăng Tiêu đứng thẳng tắp giữa tâm bão năng lượng hỗn loạn, ánh mắt kiên định như đá tảng. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn đang sôi trào, không ngừng hấp thụ năng lượng hỗn loạn từ sự đổ vỡ của Thần Hồn Đạo Vực. Mỗi sợi năng lượng được hấp thụ, một lớp phong ấn vô hình lại được gỡ bỏ, một mảnh ký ức mơ hồ lại lóe lên trong tâm trí hắn. Lăng Tiêu cảm thấy mình đang trở về với bản ngã chân chính, với sức mạnh tối thượng từng bị lãng quên.

“Phế vật? Ngươi có biết ai mới là phế vật không?” Lăng Tiêu lạnh lùng đáp, Long Hồn Kiếm trong tay hắn phát ra tiếng rồng ngâm vang dội. Thanh kiếm không còn là một vũ khí, mà là hiện thân của ý chí không thể lay chuyển của hắn. “Ngươi chỉ là một kẻ bị Đạo Thống của ngươi thao túng, một con rối sống trong ảo ảnh sức mạnh. Ngươi không hiểu được cái gì là ‘Chí Tôn’ chân chính!”

Lời nói của Lăng Tiêu như lưỡi kiếm sắc bén đâm thẳng vào tâm can Huyết Hồn Chí Tôn. Hắn chợt nhớ lại những lời cảnh báo mơ hồ từ tổ chức, về một khả năng thức tỉnh của kẻ địch. Nhưng hắn đã bỏ ngoài tai, vì tự tin vào sự cường đại của mình và sức mạnh của Huyết Tháp.

“Câm miệng! Ngươi muốn chết!” Huyết Hồn Chí Tôn nổi giận lôi đình. Hắn không còn duy trì hình dạng linh hồn khổng lồ nữa. Thay vào đó, thân thể vật chất của hắn xuất hiện, một lão già gầy gò, đôi mắt đỏ ngầu, mái tóc bạc phơ như rễ cây khô. Nhưng mỗi thớ thịt của hắn lại ẩn chứa sức mạnh hủy diệt kinh hoàng. Hắn vung tay, hàng vạn sợi xích máu từ Huyết Tháp đột ngột co rút lại, hóa thành một thanh huyết đao khổng lồ, chém thẳng vào Lăng Tiêu.

Thanh huyết đao mang theo sát khí ngút trời, như muốn cắt đứt cả không gian và thời gian. Nó không chỉ nhắm vào thân thể Lăng Tiêu, mà còn khóa chặt linh hồn hắn, muốn nghiền nát ý chí vừa mới thức tỉnh.

“Kiếm phá vạn pháp!” Lăng Tiêu không hề né tránh. Long Hồn Kiếm rung lên, một đạo kiếm khí màu vàng kim rực rỡ bùng nổ, hóa thành hình ảnh một con rồng khổng lồ gầm thét, đối đầu trực diện với huyết đao. Đây không phải là một chiêu thức được học, mà là sự bộc phát của Chí Tôn Chi Đạo, của bản năng chiến đấu tối thượng.

Rầm!!!

Hai luồng sức mạnh va chạm, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất, làm rung chuyển cả Huyết Tháp. Từng mảng tường tháp đổ nát, những hoa văn cổ xưa trên vách tháp nứt vỡ, lộ ra những tàn tích của các sinh linh bị phong ấn, những linh hồn gào thét trong đau khổ. Năng lượng hỗn loạn tràn ngập, nhưng Lăng Tiêu vẫn đứng vững, cơ thể hắn tỏa ra ánh sáng rực rỡ, Chí Tôn Thần Tàng không ngừng luân chuyển, hóa giải mọi đợt xung kích.

Huyết Hồn Chí Tôn lùi lại một bước, ánh mắt hiện lên vẻ kinh hãi tột độ. Hắn đã dốc toàn lực, nhưng lại không thể gây ra chút tổn thương nào cho Lăng Tiêu. Hơn nữa, mỗi lần va chạm, hắn đều cảm thấy một luồng sức mạnh cổ xưa, bá đạo, đang cố gắng xâm nhập vào cơ thể hắn, muốn cắn nuốt linh hồn hắn.

“Cái quái gì thế này? Ngươi đã làm gì?!” Hắn gầm lên, bàn tay nắm chặt huyết đao run rẩy.

Lăng Tiêu không trả lời, hắn chỉ tiến lên. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo khí thế áp bức, như một vị Chí Tôn cổ xưa đang thức tỉnh. Long Hồn Kiếm vung lên, không còn là những chiêu thức cụ thể, mà là sự kết nối trực tiếp với Đạo của vạn vật. Kiếm khí hóa thành vô số tia sáng, mỗi tia sáng đều mang theo sức mạnh xuyên phá không gian, cắt đứt xiềng xích của số phận.

“Huyết Tháp Luân Hồi, mở!” Huyết Hồn Chí Tôn biết mình không thể chần chừ. Hắn hét lớn, giọt máu tươi từ ngón tay bắn ra, hòa vào trung tâm Huyết Tháp. Toàn bộ Huyết Tháp đột nhiên sống lại, những hoa văn cổ xưa trên vách tháp rực sáng, vô số linh hồn bị phong ấn bên trong gào thét, biến thành những luồng năng lượng huyết sắc, đổ dồn vào cơ thể Huyết Hồn Chí Tôn.

Thân thể gầy gò của hắn phình to ra, cơ bắp cuồn cuộn, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây rực sáng như hai vầng trăng máu. Hắn không còn là một lão già gầy gò nữa, mà biến thành một ác quỷ từ địa ngục, toàn thân bao phủ bởi giáp trụ huyết sắc, uy thế kinh thiên động địa. Đây là sức mạnh chân chính của Huyết Hồn Chí Tôn, được kích hoạt bằng cách hấp thụ năng lượng và linh hồn từ hàng vạn sinh linh bị giam cầm trong Huyết Tháp qua vô số năm tháng.

“Ngươi có thể phá vỡ Đạo Vực của ta, nhưng không thể phá vỡ Huyết Tháp này! Đây là nhà tù vĩnh cửu của những kẻ phản nghịch như ngươi! Ngươi sẽ bị nghiền nát và trở thành một phần của Huyết Tháp, vĩnh viễn không thể siêu thoát!” Huyết Hồn Chí Tôn gầm thét, Huyết Tháp hóa thành một bàn tay khổng lồ, lòng bàn tay là miệng tháp, muốn nuốt chửng Lăng Tiêu.

Lăng Tiêu cảm nhận được áp lực kinh khủng. Sức mạnh này không còn là cảnh giới Chí Tôn bình thường nữa, mà đã chạm đến ngưỡng của một vị Chí Tôn đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, được nuôi dưỡng bởi vô số sinh linh. Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm trí hắn, một tia sáng ký ức chợt lóe lên, một hình ảnh mơ hồ về một tòa tháp khác, hùng vĩ hơn, cổ xưa hơn, và một giọng nói thì thầm:

“Tháp này là xiềng xích, cũng là chìa khóa…”

Chìa khóa?

Ánh mắt Lăng Tiêu lóe lên tinh quang. Hắn đột nhiên hiểu ra điều gì đó. Huyết Tháp này, không phải là một thực thể độc lập. Nó được tạo ra, được điều khiển, nhưng cũng bị ràng buộc. Và kẻ điều khiển nó, chính là Huyết Hồn Chí Tôn. Nhưng Huyết Hồn Chí Tôn cũng chỉ là một phần của hệ thống lớn hơn, của Tổ Chức kia.

“Huyết Tháp? Ngươi dựa vào nó để xưng vương? Vậy ta sẽ phá hủy nó!” Lăng Tiêu hét lớn, Long Hồn Kiếm bỗng phát ra âm thanh vang dội hơn bao giờ hết, như một con rồng đang thức tỉnh. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn bùng nổ, một dòng năng lượng cổ xưa, tinh thuần hơn vạn vật, chảy vào Long Hồn Kiếm. Thanh kiếm biến thành một đạo hào quang rực rỡ, xuyên thẳng qua không gian, nhắm vào Huyết Hồn Chí Tôn.

“Kiếm Hồn Phá Tháp!”

Đây không phải là một chiêu thức phá hủy vật chất, mà là một chiêu thức phá hủy linh hồn và ý chí. Long Hồn Kiếm mang theo ý chí Chí Tôn của Lăng Tiêu, xuyên qua lớp giáp trụ huyết sắc của Huyết Hồn Chí Tôn, không gây ra vết thương vật lý nào, nhưng lại cắm thẳng vào linh hồn hắn.

Aaaahh!

Huyết Hồn Chí Tôn gào thét thảm thiết. Linh hồn hắn rung chuyển dữ dội, như một ngọn nến đứng trước bão tố. Sức mạnh của Huyết Tháp mà hắn hấp thụ bắt đầu phản phệ, những linh hồn bị giam cầm trong tháp như tìm thấy một khe hở, cố gắng thoát ra, tấn công ngược lại chủ nhân của chúng.

“Ngươi… ngươi dám… phá vỡ linh hồn ta!” Huyết Hồn Chí Tôn ôm đầu, thân thể hắn co giật mạnh mẽ. Lớp giáp trụ huyết sắc trên người hắn bắt đầu nứt vỡ, những luồng năng lượng huyết sắc bùng nổ tứ tán, không còn bị kiểm soát.

“Ngươi đã dùng linh hồn của vô số sinh linh để nuôi dưỡng chính mình, giờ đây, những linh hồn đó sẽ là xiềng xích cuối cùng của ngươi!” Lăng Tiêu lạnh lùng nói. Hắn không rút kiếm ra, mà để Long Hồn Kiếm găm sâu vào linh hồn Huyết Hồn Chí Tôn, không ngừng cắn nuốt sức mạnh và ý chí của hắn. Chí Tôn Thần Tàng của Lăng Tiêu cũng theo đó mà hấp thu, từng chút một, giải phóng những phong ấn cuối cùng.

Trong khoảnh khắc đó, Lăng Tiêu nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng: một mạng lưới khổng lồ, vô số Huyết Tháp như thế này, phân bố khắp vạn giới. Và Huyết Hồn Chí Tôn chỉ là một trong số những kẻ canh giữ chúng, thu thập linh hồn và sức mạnh để cung cấp cho một thực thể tối cao hơn, một Đạo Thống cổ xưa hơn.

Cái nhìn thoáng qua đó khiến Lăng Tiêu rùng mình. Kẻ thù của hắn không chỉ là một cá nhân, mà là cả một hệ thống, một mạng lưới điều khiển và cắn nuốt vạn giới!

Huyết Hồn Chí Tôn không thể chống cự được nữa. Linh hồn hắn bắt đầu tan rã dưới sự cắn nuốt của Long Hồn Kiếm và sự phản phệ của Huyết Tháp. Thân thể hắn co rút lại, trở về hình dạng lão già gầy gò, nhưng giờ đây đôi mắt hắn trống rỗng, vô hồn.

“Tổ Chức… sẽ không bỏ qua cho ngươi… Chí Tôn Chi Đạo… sẽ bị nghiền nát…” Hắn thều thào những lời cuối cùng, trước khi thân thể hoàn toàn hóa thành tro bụi, chỉ còn lại một giọt máu tinh thuần nhất, lơ lửng trong không trung.

Giọt máu đó không phải là máu của Huyết Hồn Chí Tôn, mà là một phần nhỏ của Huyết Tháp, chứa đựng một bí mật nào đó. Lăng Tiêu vươn tay, giọt máu đó tự động bay vào lòng bàn tay hắn, phát ra một luồng khí tức cổ xưa, lạnh lẽo.

Huyết Hồn Chí Tôn đã bị đánh bại. Huyết Tháp vẫn còn đó, nhưng không còn bị điều khiển nữa. Những linh hồn bị giam cầm bên trong giờ đây được giải thoát, chúng không tan biến, mà hóa thành những đốm sáng li ti, bay lượn quanh Lăng Tiêu, như thể đang cúi chào một vị cứu tinh. Rồi chúng tan biến vào hư vô, trở về với luân hồi.

Lăng Tiêu đứng giữa tàn tích của Huyết Tháp, ánh sáng Chí Tôn trên người hắn rực rỡ hơn bao giờ hết. Chí Tôn Thần Tàng đã thức tỉnh gần như hoàn toàn. Hắn đã giành được một chiến thắng quan trọng, không chỉ đánh bại một Chí Tôn, mà còn giải thoát vô số linh hồn và vén màn một phần bí mật kinh thiên của Tổ Chức. Giọt máu trong tay hắn chính là chìa khóa để tiến sâu hơn vào mạng lưới đó, để khám phá ra bí mật cuối cùng của kẻ thù.

Chiến thắng này, chỉ là khởi đầu. Con đường chinh phạt vạn giới, và đối đầu với Tổ Chức khổng lồ kia, mới thực sự mở ra trước mắt Lăng Tiêu. Hắn ngẩng đầu nhìn lên, xuyên qua mái vòm Huyết Tháp, nhìn về phía hư không vô tận bên ngoài. Một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng hắn, thôi thúc hắn phải tiếp tục, phải mạnh hơn nữa, để khai sáng Đạo của riêng mình, để trở thành Chí Tôn Vạn Đế chân chính.

Huyết Tháp, giờ đây là một di tích, một minh chứng cho chiến thắng của Lăng Tiêu. Nhưng nó cũng là cánh cổng dẫn đến những bí mật sâu xa hơn, những tầng lớp nguy hiểm hơn của Tổ Chức. Lăng Tiêu biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8