Chí Tôn Vạn Đế
Chương 31
Lăng Tiêu bước vào Thí Luyện Tháp. Bên trong Tháp, không gian rộng lớn đến khó tin, dường như ẩn chứa một tiểu thế giới riêng biệt. Ánh sáng mờ ảo từ các khối đá phát quang chiếu rọi, tạo nên một khung cảnh cổ kính và đầy uy nghiêm. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ đang lưu chuyển khắp nơi, chính là lực lượng duy trì sự tồn tại của các yêu thú và khôi lỗi bên trong.
Trước mắt hắn là một cánh cổng đá cổ xưa, trên đó khắc họa những phù văn phức tạp. Đây chính là lối vào tầng thứ nhất. Hàng trăm thí sinh khác cũng lần lượt bước vào, ánh mắt ai nấy đều lộ vẻ căng thẳng, ngoại trừ Lăng Tiêu. Hắn bình tĩnh, hít thở đều đặn, khí tức toàn thân được thu liễm đến mức tối đa, như một thanh kiếm sắc bén đang được giấu trong vỏ.
Bên ngoài Thí Luyện Tháp, Mặc Lão và các trưởng lão khác đang theo dõi qua một tấm gương nước khổng lồ hiện hình. Tấm gương chiếu rõ cảnh tượng bên trong Tháp, cho phép họ quan sát từng hành động của các thí sinh. Các vị trưởng lão đều tò mò muốn xem, liệu cái tên Lăng Tiêu với Hoàng cấp linh căn kia sẽ thể hiện như thế nào trong thực chiến. Linh căn cao không có nghĩa là thực chiến mạnh.
“Bắt đầu!” Tiếng hô của Mặc Lão vang vọng. Cánh cổng tầng thứ nhất mở ra, Lăng Tiêu không chút do dự bước vào.
Hắn vừa đặt chân vào, không gian xung quanh liền biến đổi. Một khu rừng rậm rạp hiện ra, cây cối cao vút, dây leo chằng chịt. Ngay lập tức, một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên. Từ trong bụi rậm, một con Hắc Báo Ảnh Vệ lao ra, đôi mắt đỏ ngầu, móng vuốt sắc nhọn phát ra hàn quang. Đây là yêu thú cấp thấp, nhưng tốc độ cực nhanh và ra đòn hiểm độc, đủ để khiến những tu sĩ Luyện Khí cảnh sơ kỳ phải chật vật.
Lăng Tiêu không lùi bước, cũng không vội vàng rút kiếm. Hắn chỉ nghiêng người nhẹ nhàng, tránh thoát cú vồ chí mạng của Hắc Báo. Cùng lúc đó, tay phải hắn nhanh như chớp vung ra. Không phải là chưởng pháp, cũng không phải quyền pháp, mà là một động tác chém ngang bằng cạnh bàn tay, như thể tay hắn chính là một thanh kiếm vô hình.
Xoẹt! Một luồng khí kình sắc bén vô thanh vô tức xé gió, cắt ngang cổ Hắc Báo. Con yêu thú còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra, thân thể đã cứng đờ, sau đó đổ sập xuống, biến thành những đốm sáng rồi tan biến.
Ngoài Tháp, một tiếng “Ồ!” nhỏ vang lên từ đám trưởng lão. Tốc độ ra đòn của Lăng Tiêu quá nhanh, quá gọn gàng, và đầy uy lực. Không cần linh khí bùng nổ, không cần chiêu thức hoa mỹ, chỉ là một động tác đơn giản nhưng lại hiệu quả đến kinh người. Nó không giống với bất kỳ công pháp tu luyện nào mà họ biết.
“Cái gì vậy? Hắn không dùng vũ khí sao?” Một trưởng lão nhíu mày.
Mặc Lão vuốt râu, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư. “Không dùng vũ khí, nhưng khí kình lại sắc bén như kiếm. Đây là… thể thuật? Không, tựa hồ ẩn chứa đạo lý gì đó sâu xa hơn.”
Lăng Tiêu không quan tâm đến những ánh mắt kinh ngạc bên ngoài. Hắn tiến thẳng đến cánh cửa tầng hai đã hiện ra. Tầng thứ nhất, quá dễ dàng.
Bước vào tầng thứ hai, không gian lại thay đổi. Lần này là một vùng đầm lầy âm u, sương mù dày đặc. Từ trong sương mù, ba con Xích Giác Cự Mãng khổng lồ trườn ra, thân thể chúng đỏ rực như máu, trên đầu có một chiếc sừng nhọn hoắt. Đây là yêu thú cấp trung, mạnh hơn Hắc Báo Ảnh Vệ gấp nhiều lần, đặc biệt là chúng có độc tính cực mạnh.
Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. Ba con Xích Giác Cự Mãng, hợp công lại thì ngay cả tu sĩ Luyện Khí cảnh trung kỳ cũng phải cẩn trọng. Nhưng đối với hắn, chúng vẫn chưa đủ để ép hắn bộc lộ toàn bộ.
Hắn rút ra thanh Đoạn Hồng Kiếm từ trong vỏ. “Xem ra, không dùng kiếm thì không ổn.”
Thanh kiếm vừa ra khỏi vỏ, không khí xung quanh dường như ngưng đọng. Kiếm thân màu đen tuyền, không chút hoa văn, nhưng lại tỏa ra một luồng hàn ý thấu xương. Đây không phải là một thanh kiếm bình thường, mà là một thanh kiếm được tôi luyện qua vô số trận chiến, ẩn chứa sát khí kinh người.
Ba con Xích Giác Cự Mãng đồng loạt phun ra độc vụ màu xanh biếc, bao trùm lấy Lăng Tiêu. Chúng há to miệng, lộ ra hàm răng sắc nhọn, chuẩn bị nuốt chửng con mồi.
Lăng Tiêu đứng yên bất động, nhắm mắt lại. Độc vụ kia dù mạnh, nhưng hắn đã sớm biết cách hóa giải. Hắn cảm nhận được khí tức của ba con yêu thú, cảm nhận được luồng gió chúng tạo ra khi lao đến, cảm nhận được ý đồ công kích của chúng.
Đột nhiên, đôi mắt Lăng Tiêu mở bừng, bắn ra hai tia sáng sắc lạnh. Hắn bước một bước, thân pháp linh hoạt như ảo ảnh, xuyên qua làn độc vụ. Thanh Đoạn Hồng Kiếm trong tay hắn hóa thành một tia chớp đen, lao đi với tốc độ không tưởng.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Ba tiếng động gần như đồng thời vang lên. Thanh kiếm chỉ lướt qua ba con Cự Mãng. Một con bị chém đứt đầu, con thứ hai bị bổ đôi từ giữa thân, con thứ ba bị một kiếm xuyên thủng tim. Tất cả diễn ra chỉ trong một hơi thở, nhanh đến mức không ai kịp nhìn rõ chiêu thức của hắn.
Độc vụ tan biến, ba con Cự Mãng hóa thành hư vô. Lăng Tiêu vẫn đứng đó, thanh kiếm trong tay nhỏ một giọt máu giả định rồi cất vào vỏ. Khuôn mặt hắn bình thản như chưa từng làm gì.
Bên ngoài Tháp, sự im lặng bao trùm. Các trưởng lão nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ kinh hãi. Vừa nãy là cái gì? Thân pháp kia, kiếm pháp kia, đã vượt xa những gì một tu sĩ Luyện Khí cảnh sơ kỳ có thể làm được! Thậm chí, ngay cả một số trưởng lão Luyện Khí cảnh đỉnh phong cũng cảm thấy khó mà làm được nhẹ nhàng như vậy.
“Kiếm ý! Hắn… hắn đã lĩnh ngộ được kiếm ý sao?!” Một trưởng lão già run giọng thốt lên. Kiếm ý là một cảnh giới mà chỉ những kiếm tu thiên tài, đã tu luyện kiếm đạo hàng chục năm, thậm chí hàng trăm năm mới có thể chạm tới. Nó đại diện cho sự hiểu biết sâu sắc về kiếm đạo, cho phép kiếm chiêu phát huy uy lực gấp bội.
Mặc Lão hai mắt sáng rực, bàn tay nắm chặt. “Thiên tài! Tuyệt thế thiên tài! Thanh niên này, không đơn giản!”
Lăng Tiêu không biết mình đã gây ra chấn động lớn đến mức nào. Hắn chỉ cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc khẽ lay động trong cơ thể. Đó là một phần nhỏ của Chí Tôn Thần Tàng, đang dần thức tỉnh nhờ những trận chiến. Mỗi lần hắn chiến đấu, ký ức và sức mạnh bị phong ấn lại như được gột rửa, dù chỉ là một chút.
Hắn tiến vào tầng thứ ba. Đây là tầng cuối cùng để hoàn thành vòng khảo hạch. Không gian tầng này là một sân đấu rộng lớn, lát đá xanh cổ kính. Đối thủ của hắn lần này không phải yêu thú, mà là một Khôi Lỗi Chiến Sĩ bằng đồng đen, cao hơn hai trượng, tay cầm một thanh đại kiếm nặng nề, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái.
Khôi Lỗi Chiến Sĩ này tỏa ra khí tức mạnh mẽ, tương đương với tu sĩ Luyện Khí cảnh hậu kỳ, thậm chí là đỉnh phong. Nó được tạo ra để kiểm tra toàn diện sức mạnh, tốc độ và kinh nghiệm chiến đấu của thí sinh. Đa số các thiên tài chỉ dừng lại ở tầng này, hoặc phải dốc hết sức mới có thể vượt qua.
“Gầm!” Khôi Lỗi Chiến Sĩ lao đến, thanh đại kiếm vung xuống, tạo ra tiếng gió rít chói tai. Một luồng kiếm khí màu đồng đỏ hung hãn xé không gian, trực chỉ Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu không còn vẻ mặt bình thản như trước. Hắn cảm nhận được áp lực. Khôi Lỗi này không có cảm xúc, không sợ hãi, chỉ biết công kích theo bản năng chiến đấu mạnh mẽ nhất. Đây chính là đối thủ thích hợp để hắn bộc lộ thêm một chút.
Thanh Đoạn Hồng Kiếm lại một lần nữa xuất hiện trong tay hắn. Lần này, không còn là những động tác đơn giản nữa. Kiếm của hắn như hóa thành một con rồng đen, khi ẩn khi hiện, khi nhanh khi chậm, vẽ nên những quỹ đạo khó lường trong không khí.
“Phá Kiếm Thức!”
Hắn khẽ quát một tiếng. Đây là một trong những thức kiếm đơn giản nhất của Chí Tôn Kiếm Đạo mà hắn đã từng tu luyện, nhưng ở cảnh giới này, nó đã đủ để đối phó. Thanh kiếm của Lăng Tiêu đột nhiên tăng tốc độ lên gấp đôi, rồi gấp ba, như một tia sáng xuyên phá màn đêm.
Răng rắc!
Thanh đại kiếm của Khôi Lỗi Chiến Sĩ va chạm với Đoạn Hồng Kiếm. Nhưng không phải là va chạm trực diện. Lăng Tiêu đã dùng một góc độ cực kỳ tinh xảo, kiếm khí của hắn như có sinh mệnh, lách qua lớp phòng ngự của đại kiếm, trực tiếp chém vào khớp nối cánh tay của Khôi Lỗi.
Một tiếng “két” chói tai vang lên, khớp nối bị chém đứt. Cánh tay cầm đại kiếm của Khôi Lỗi rơi xuống đất, tạo ra tiếng động lớn. Khôi Lỗi Chiến Sĩ mất đi một cánh tay, nhưng vẫn tiếp tục lao đến, dùng cánh tay còn lại tung quyền. Sức mạnh của nó vẫn kinh người.
Lăng Tiêu không cho nó cơ hội. Thân ảnh hắn lướt đi như một cơn gió, vòng ra phía sau Khôi Lỗi. Thanh Đoạn Hồng Kiếm lại một lần nữa vung lên, lần này nhắm thẳng vào trung tâm năng lượng của Khôi Lỗi, nơi đặt khối tinh thạch hạch tâm.
“Xoẹt!”
Một vết nứt hiện ra trên lưng Khôi Lỗi. Thanh kiếm của Lăng Tiêu không chỉ chém vào, mà còn vận dụng kiếm ý để phá hủy cấu trúc bên trong. Khối tinh thạch nổ tung thành những mảnh vụn, năng lượng cuồng bạo bùng phát một khắc rồi tan biến.
Khôi Lỗi Chiến Sĩ đứng sững lại, đôi mắt đỏ rực vụt tắt, thân thể đồ sộ đổ sập xuống, tạo ra tiếng động ầm ĩ, bụi đất bay lên mù mịt.
Lăng Tiêu đứng thẳng, thanh Đoạn Hồng Kiếm lại được cất vào vỏ. Hắn thở ra một hơi nhẹ nhõm, không phải vì mệt mỏi, mà vì hắn cảm nhận được Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể lại được kích hoạt thêm một chút nữa. Một luồng sức mạnh ấm áp chảy khắp toàn thân, làm cho tu vi Luyện Khí cảnh sơ kỳ của hắn càng thêm vững chắc, thậm chí có dấu hiệu muốn đột phá.
Ngoài Tháp, đám đông trưởng lão đã hoàn toàn câm nín. Mặc Lão nhìn chằm chằm vào tấm gương, sắc mặt vừa mừng vừa lo. Mừng vì tông môn sắp có một thiên tài tuyệt thế. Lo vì thiên tài như vậy, liệu có phải là phúc hay họa đối với một tông môn nhỏ bé như họ? Hoặc, liệu họ có đủ khả năng giữ chân hắn lại?
Không chỉ vượt qua ba tầng, mà Lăng Tiêu còn vượt qua một cách quá mức dễ dàng, không hề tỏ ra chút chật vật nào. Kiếm pháp của hắn đã đạt đến trình độ xuất thần nhập hóa, kiếm ý đã lĩnh ngộ, thân pháp cũng cực kỳ quỷ dị. Đây rõ ràng không phải là những gì một thiếu niên chưa từng tu luyện chính thức có thể làm được.
Khi Lăng Tiêu bước ra khỏi Thí Luyện Tháp, toàn bộ quảng trường chìm trong im lặng. Hàng trăm thí sinh khác vẫn còn đang trong Tháp, hoặc đã bị loại. Hắn là người đầu tiên hoàn thành khảo hạch. Ánh mắt mọi người đổ dồn vào hắn, không còn là sự khinh miệt hay nghi ngờ, mà là sự kinh ngạc tột độ, xen lẫn cả sợ hãi.
Mặc Lão tiến đến, gương mặt vốn nghiêm nghị giờ đây lại hiện lên một nụ cười khó hiểu. “Lăng Tiêu, ngươi… thực sự đã vượt qua ba tầng?” Giọng ông ta hơi run rẩy.
Lăng Tiêu gật đầu, vẻ mặt bình thản. “Vâng, trưởng lão.”
“Tốt! Tốt lắm!” Mặc Lão liên tục nói hai tiếng “tốt”, rồi lại nhìn hắn thật kỹ. “Ngươi… có muốn nói gì về kiếm pháp của mình không?”
Lăng Tiêu lắc đầu. “Đó chỉ là những chiêu thức tự thân con ngộ ra trong lúc chiến đấu sinh tử thôi ạ. Không có danh xưng.” Hắn không muốn tiết lộ quá nhiều. Chí Tôn Thần Tàng và ký ức kiếp trước là bí mật lớn nhất của hắn.
Mặc Lão không hỏi nữa. Ông ta là người từng trải, biết rõ có những thiên tài ngộ ra được những điều phi thường. Dù sao đi nữa, Lăng Tiêu đã chứng minh được giá trị của mình. Không chỉ là Hoàng cấp linh căn, mà còn là một chiến lực kinh người.
Sau Lăng Tiêu, một vài thí sinh khác cũng lần lượt bước ra, nhưng không ai có được sự nhẹ nhàng và thời gian nhanh chóng như hắn. Đa số đều thở hổn hển, chật vật mới vượt qua được ba tầng, thậm chí có người còn bị thương.
Thời gian trôi qua, vòng khảo hạch thực chiến kết thúc. Danh sách những người trúng tuyển được công bố. Lăng Tiêu đứng đầu, với thành tích vượt trội không ai sánh bằng.
Mặc Lão đứng trên đài cao, nhìn xuống đám đệ tử mới, ánh mắt dừng lại ở Lăng Tiêu lâu nhất. “Các ngươi, những người đã vượt qua khảo hạch, chính thức trở thành đệ tử ngoại môn của Thiên Kiếm Tông ta! Ngày mai, sẽ có người dẫn các ngươi đến nơi ở và hướng dẫn các quy tắc.”
Tiếng hò reo vang lên. Lăng Tiêu vẫn bình thản. Hắn đã đạt được mục tiêu ban đầu: gia nhập một tông môn để có được tài nguyên tu luyện và tìm kiếm manh mối. Nhưng hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Huyền Giới rộng lớn hơn nhiều, và kẻ thù của hắn, vẫn đang ẩn mình đâu đó.
Hắn ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm, trong lòng dấy lên một khát vọng mạnh mẽ. Con đường của Chí Tôn, chỉ mới bắt đầu.