Chí Tôn Vạn Đế
Chương 29
Chương 29: Huyền Giới Chi Lộ
Lăng Tiêu bước đi, từng bước vững chãi, kiên định. Phía sau hắn, quảng trường vẫn còn vang vọng những tiếng xì xào, kinh ngạc, thậm chí là sợ hãi. Hàng trăm ánh mắt dõi theo bóng lưng thiếu niên đang dần khuất, nhưng không một ai dám cản bước. Hắn vừa kết thúc một kỷ nguyên, và giờ đây, một kỷ nguyên mới đang bắt đầu.
Lăng Bách Thiên đứng sững sờ, nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Lăng Tiêu vừa biến mất. Lăng gia… đã mất đi một thiên tài. Một thiên tài mà chính hắn đã từng khinh miệt, chà đạp. Sự hối hận như một con rắn độc quấn chặt lấy trái tim hắn, nhưng đã quá muộn.
“Gia chủ, chúng ta… có nên giữ hắn lại không?” Một trưởng lão cẩn trọng hỏi, giọng run rẩy.
Lăng Bách Thiên thở dài thườn thượt, ánh mắt mờ mịt. “Giữ lại? Hắn đã nói rõ rồi. Lăng gia không còn là nơi có thể giữ chân hắn. Với tài năng của hắn, Thiên Huyền Tông chỉ là khởi đầu. Con đường của hắn… là con đường của vương giả.”
Trong khi Lăng gia chìm trong sự hối hận và lo sợ, Lăng Tiêu đã rời xa những bức tường quen thuộc. Gió thổi lồng lộng, cuốn bay mái tóc đen tuyền của hắn. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh thẳm, trong mắt không còn sự yếu đuối của quá khứ, chỉ còn sự kiên nghị và khát vọng vô biên.
“Lão già, ta đi đây.” Lăng Tiêu lẩm bẩm, một nụ cười nhạt hiện trên môi. Hắn không nói với ai cả, chỉ là một lời tạm biệt với quá khứ, với cái tên “phế vật” mà hắn đã từng mang.
Bên trong thức hải của Lăng Tiêu, một giọng nói cổ xưa, trầm thấp vang lên. Đó là tàn hồn của một cường giả bí ẩn mà Lăng Tiêu vô tình gặp được khi kích hoạt Chí Tôn Thần Tàng. “Tiểu tử, ngươi làm tốt lắm. Rời khỏi chốn phàm trần này là lựa chọn đúng đắn. Huyền Giới mới là nơi để rồng bay phượng múa.”
“Huyền Giới…” Lăng Tiêu lặp lại, ánh mắt đầy mong chờ. “Lão Hắc, Huyền Giới có gì khác biệt so với nơi này?” Hắn đã đặt cho tàn hồn này một cái tên thân mật là Lão Hắc.
Lão Hắc cười khà khà. “Huyền Giới? Ha ha, đó là một thế giới rộng lớn gấp vạn lần cái ‘phàm trần’ bé nhỏ này của ngươi. Ở đó, linh khí nồng đậm hơn, vật chất phong phú hơn, và cường giả cũng nhiều như mây. Ngươi sẽ gặp vô số thiên tài từ các tông môn, học viện lớn. Có kẻ sinh ra đã mang thể chất đặc biệt, có kẻ sở hữu linh hồn cường đại, cũng có kẻ được truyền thừa từ thượng cổ. Ngươi sẽ không còn là kẻ mạnh nhất dễ dàng như ở đây nữa đâu.”
Lăng Tiêu gật đầu, không hề nao núng. “Càng tốt. Càng nhiều đối thủ, ta càng có thể mài giũa bản thân. Ta cần sức mạnh để tìm lại ký ức, để hiểu rõ Chí Tôn Thần Tàng là gì, và để đối mặt với kẻ thù đã phong ấn ta.”
“Tốt! Khí phách này mới xứng đáng với huyết mạch của ngươi!” Lão Hắc tán thưởng. “Thiên Huyền Tông chỉ là một trong số ít những tông môn hàng đầu tại khu vực Huyền Giới mà ngươi sẽ đặt chân đến. Ở đó, ngươi sẽ học được nhiều hơn về tu luyện, về các cảnh giới cao hơn, và có cơ hội tiếp cận những tài nguyên quý giá.”
Lăng Tiêu không chần chừ. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho hành trình này. Hắn mang theo một số tài nguyên tích cóp được từ Lăng gia, cùng với bí mật của Chí Tôn Thần Tàng và sự hướng dẫn của Lão Hắc. Mục tiêu tiếp theo: Thiên Huyền Tông.
Hành trình từ Lăng gia đến Thiên Huyền Tông không hề gần. Lăng Tiêu băng qua những cánh rừng rậm rạp, những con sông cuộn chảy, và những thị trấn sầm uất hơn nhiều so với Lăng Thành. Dọc đường đi, hắn thỉnh thoảng sẽ gặp những nhóm tu sĩ khác, hoặc những đoàn thương nhân được bảo vệ bởi các cường giả. Mỗi lần như vậy, hắn đều cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt về cấp độ sức mạnh và sự đa dạng của công pháp so với những gì hắn từng thấy ở Lăng gia.
Một ngày nọ, khi đang băng qua một ngọn núi hiểm trở, Lăng Tiêu bất ngờ cảm nhận được dao động linh khí mạnh mẽ từ phía trước. Hắn cẩn trọng ẩn mình, tiến lại gần. Một nhóm khoảng năm tu sĩ đang vây quanh một con Ma thú cấp thấp, thân hình to lớn, móng vuốt sắc nhọn. Ma thú này tương đương với cường giả Hóa Linh Cảnh của Lăng gia, nhưng rõ ràng mạnh hơn rất nhiều.
Các tu sĩ kia đều ở Luyện Khí Cảnh, nhưng phối hợp rất ăn ý, công kích dồn dập vào Ma thú. Cuối cùng, sau một hồi chiến đấu kịch liệt, họ cũng hạ gục được nó, nhưng hai người trong số đó bị thương nhẹ.
“Phù, con Huyết Lang này thật hung hãn!” Một tu sĩ trẻ tuổi lau mồ hôi, thở phào nói. “May mà chúng ta hợp sức, nếu không thì khó mà đối phó.”
Một tu sĩ lớn tuổi hơn gật đầu. “Huyền Giới đâu đâu cũng có nguy hiểm. Chúng ta phải cẩn trọng hơn. Sắp tới Thiên Huyền Thành rồi, chúng ta sẽ có thể nghỉ ngơi và bán Ma hạch này.”
Lăng Tiêu im lặng quan sát, thầm đánh giá sức mạnh của họ. Nếu là hắn của trước kia, đối mặt với con Huyết Lang đó sẽ rất khó khăn. Nhưng hiện tại, với Luyện Hồn Quyết đã đạt tới tầng thứ hai và sự thức tỉnh một phần của Chí Tôn Thần Tàng, hắn tự tin có thể đối phó một mình mà không tốn quá nhiều sức lực.
“Tiểu tử, ngươi thấy chưa? Đây chỉ là những kẻ tu sĩ bình thường nhất ở Huyền Giới thôi. Sức mạnh của họ đã vượt xa những gì ngươi từng thấy ở Lăng gia.” Lão Hắc vang lên trong thức hải.
“Ta hiểu. Nhưng ta sẽ không thua kém họ.” Lăng Tiêu khẳng định.
Sau khi nhóm tu sĩ rời đi, Lăng Tiêu tiếp tục hành trình. Hắn không muốn gây chú ý quá sớm. Hắn cần phải cẩn trọng, từng bước một thích nghi với môi trường mới.
Vài ngày sau, một khung cảnh hùng vĩ hiện ra trước mắt Lăng Tiêu. Trên đỉnh một ngọn núi cao vút, mây mù bao phủ, những kiến trúc cổ kính, tráng lệ hiện lên mờ ảo trong ánh nắng sớm. Những tòa tháp cao vút chạm trời, những cung điện nguy nga lấp lánh ánh sáng, những cây cầu đá uốn lượn giữa không trung. Một luồng linh khí dày đặc như sương mù bao trùm lấy toàn bộ khu vực, khiến cho tâm trí người ta trở nên thanh tịnh và tỉnh táo hơn.
Đó chính là Thiên Huyền Tông!
Dưới chân núi, một con đường đá rộng lớn dẫn lên đỉnh, tấp nập những dòng người. Có những thiếu niên, thiếu nữ cùng trang lứa với Lăng Tiêu, tràn đầy nhiệt huyết và khát vọng. Cũng có những người lớn tuổi hơn, mang theo vẻ mặt trầm tư, hoặc những nhóm tu sĩ nhỏ đang tìm kiếm cơ hội.
“Cuối cùng cũng đến rồi.” Lăng Tiêu thở dài, trong lòng dâng trào cảm xúc. Đây là khởi đầu mới, là cánh cửa mở ra một thế giới rộng lớn hơn, nơi hắn sẽ tìm thấy câu trả lời cho thân phận của mình và sức mạnh để đối phó với kẻ thù.
Lão Hắc vang lên: “Thiên Huyền Tông, một trong tam đại tông môn của Huyền Giới khu vực này. Muốn gia nhập không dễ đâu, tiểu tử. Ngươi sẽ phải vượt qua các bài kiểm tra khắc nghiệt, và đối mặt với vô số đối thủ mạnh mẽ. Hãy chuẩn bị tinh thần đi.”
Lăng Tiêu nheo mắt nhìn lên những đỉnh núi mờ ảo. Một nụ cười tự tin nở trên môi. “Ta đã sẵn sàng. Con đường tranh bá, giờ đây mới thật sự bắt đầu!”
Hắn hòa vào dòng người, từng bước tiến về phía cổng Thiên Huyền Tông, nơi những thử thách đầu tiên đang chờ đợi hắn. Huyền Giới, ta đến rồi!