Chí Tôn Vạn Đế
Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:27:55 | Lượt xem: 3

Chương 28: Lăng Tiêu Vấn Đạo, Thanh Long Biến

Ba tháng trôi qua như chớp mắt. Đối với Lăng Tiêu, đây là ba tháng đầy biến động, ba tháng của sự lột xác và trưởng thành. Kể từ ngày hắn hạ quyết tâm hướng về Thiên Huyền Tông, mỗi ngày của hắn đều được lấp đầy bằng sự tu luyện điên cuồng và không ngừng nghỉ. Tinh Linh Khí trong Linh Mạch Sơn Cốc dường như bị một luồng lực vô hình dẫn dắt, cuồn cuộn đổ vào cơ thể hắn.

Lăng Tiêu ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng, thân thể hắn như một cái hố đen không đáy, không ngừng hấp thụ năng lượng. Xung quanh hắn, từng luồng linh khí hóa thành những xoáy nước nhỏ, nhẹ nhàng xoay tròn rồi tan biến vào cơ thể. Bên trong đan điền, Linh Hải của hắn đã mở rộng gấp đôi so với trước, linh lực hóa thành chất lỏng màu vàng nhạt, cuộn trào như thủy triều. Từ Khai Mạch Cảnh tầng ba, hắn đã liên tục đột phá, đạt đến Khai Mạch Cảnh tầng bảy. Tốc độ này, nếu truyền ra ngoài, e rằng sẽ khiến toàn bộ Lăng gia, thậm chí là các tông môn lớn trong vùng, phải kinh hãi thất sắc.

Không chỉ có linh lực tăng tiến, mà cả nhục thể của Lăng Tiêu cũng được tôi luyện đến mức kinh người. Mỗi khi linh lực chảy qua kinh mạch, một phần nhỏ của Chí Tôn Thần Tàng lại âm thầm giải phóng một luồng sức mạnh cổ xưa, hòa vào linh lực, củng cố gân cốt, tẩy rửa tạp chất. Làn da hắn giờ đây không còn vẻ ốm yếu xanh xao của kẻ phế vật, mà ánh lên vẻ kiên cố như ngọc, ẩn chứa sức bật mạnh mẽ. Một quyền vung ra, có thể dễ dàng nứt vỡ một tảng đá lớn.

Điều quan trọng nhất là, qua ba tháng tu luyện, Lăng Tiêu đã cảm nhận được một sự thay đổi sâu sắc bên trong Chí Tôn Thần Tàng. Mặc dù vẫn còn bị phong ấn phần lớn, nhưng hắn đã có thể “cảm ứng” được một chút với nó, như thể một cánh cửa nhỏ vừa hé mở. Hắn thử nghiệm một vài công pháp đơn giản, và phát hiện ra rằng, với sự gia trì của Chí Tôn Thần Tàng, hiệu quả tu luyện của hắn tăng lên gấp mười lần người thường. Thậm chí, khi sử dụng các chiêu thức võ kỹ, một luồng uy áp mơ hồ, cổ xưa sẽ bám vào, khiến đòn đánh có lực sát thương cao hơn hẳn.

“Hô…” Lăng Tiêu thở ra một luồng trọc khí dài, mở mắt. Đôi mắt hắn giờ đây không còn vẻ mờ mịt của thiếu niên ngây thơ, mà ánh lên sự kiên định và sâu thẳm. “Khai Mạch Cảnh tầng bảy… vẫn chưa đủ.”

Hắn biết, Thiên Huyền Tông là một trong những tông môn hàng đầu của Huyền Giới, nơi hội tụ vô số thiên tài. Với thực lực hiện tại, dù đã vượt xa các thiên tài địa phương, nhưng để nổi bật giữa những người xuất chúng của Thiên Huyền Tông, hắn vẫn cần phải mạnh hơn nữa. Tuy nhiên, thời gian ba tháng đã hết, hắn phải lên đường. Hơn nữa, việc hắn tu luyện thần tốc trong Linh Mạch Sơn Cốc đã không còn là bí mật tuyệt đối. Dù hắn đã cố gắng che giấu, nhưng những người canh gác bên ngoài thỉnh thoảng vẫn cảm nhận được sự dao động linh lực mạnh mẽ bất thường, khiến họ không khỏi nghi ngờ. Tin tức về “phế vật Lăng Tiêu” bỗng dưng lột xác đã bắt đầu lan truyền trong Lăng gia, gây ra không ít sóng gió.

Đặc biệt là Lăng Thiên Hạo, thiếu chủ được kỳ vọng nhất của Lăng gia, người đã nhiều lần sỉ nhục Lăng Tiêu. Hắn ta từng cho rằng Lăng Tiêu sẽ mãi mãi là cái bóng dưới chân hắn, một kẻ không đáng nhắc tới. Nhưng những tin đồn gần đây đã khiến hắn ta đứng ngồi không yên. Một kẻ phế vật đột nhiên trở nên mạnh mẽ, điều này không chỉ đe dọa vị thế của hắn mà còn có thể tiết lộ những bí mật không hay về cách hắn đối xử với Lăng Tiêu trong quá khứ.

Ngày hôm nay, Lăng gia tổ chức một Đại Bỉ Gia Tộc hàng năm, đây là cơ hội để các đệ tử thể hiện tài năng, tranh giành tài nguyên và vị thế. Lăng Tiêu biết, đây sẽ là lần cuối cùng hắn xuất hiện công khai trước Lăng gia với tư cách là một thành viên của gia tộc, trước khi hắn rời đi.

Khi Lăng Tiêu bước ra khỏi Linh Mạch Sơn Cốc, không khí trong Lăng gia đã trở nên vô cùng căng thẳng. Trên quảng trường trung tâm, hàng trăm đệ tử Lăng gia đã tề tựu. Các trưởng lão và gia chủ Lăng Bách Thiên ngồi trên đài cao, ánh mắt quét qua từng đệ tử. Khi Lăng Tiêu xuất hiện, một làn sóng xì xào nổi lên.

“Nhìn kìa, là Lăng Tiêu! Hắn ta còn dám xuất hiện sao?”

“Nghe nói ba tháng qua hắn ta bế quan tu luyện, nhưng một phế vật thì có thể tu luyện được gì chứ?”

“Đừng nói vậy, ta nghe nói hắn ta đã đạt đến Khai Mạch Cảnh tầng năm rồi đấy!”

Lăng Thiên Hạo ngồi ở hàng đầu, vẻ mặt ngạo mạn. Hắn ta đã đạt đến Khai Mạch Cảnh tầng tám, chỉ còn cách Khai Mạch Cảnh viên mãn một bước. Đối với hắn, Lăng Tiêu dù có tiến bộ thì cũng chỉ là một con kiến mà thôi. Tuy nhiên, một cảm giác bất an mơ hồ vẫn cứ quanh quẩn trong lòng hắn.

Ánh mắt Lăng Bách Thiên lướt qua Lăng Tiêu, vẻ mặt phức tạp. Hắn là gia chủ, nhưng cũng là một người cha. Mặc dù Lăng Tiêu không phải con ruột hắn, nhưng cũng là dòng máu Lăng gia. Tuy nhiên, định kiến về “phế vật” đã quá sâu sắc, khiến hắn không đặt nhiều kỳ vọng vào Lăng Tiêu.

“Đại Bỉ Gia Tộc bắt đầu!” Một trưởng lão tuyên bố, giọng nói vang dội khắp quảng trường. “Vòng đầu tiên, trắc nghiệm tu vi và sức mạnh. Ai không đạt Khai Mạch Cảnh tầng ba sẽ bị loại!”

Lăng Tiêu lặng lẽ bước lên đài trắc nghiệm. Khi hắn đặt tay lên Tinh Thạch Thử Nghiệm, một luồng ánh sáng xanh lục bùng lên, rồi nhanh chóng chuyển sang màu lam, màu tím, và cuối cùng là… màu vàng rực rỡ! Tinh Thạch Thử Nghiệm chấn động, một con số hiện lên rõ ràng: “Khai Mạch Cảnh tầng bảy!”

Cả quảng trường im lặng như tờ. Sau đó là một tiếng ồn ào bùng nổ, gấp mấy lần so với trước đó. Các đệ tử há hốc mồm, các trưởng lão kinh ngạc đứng bật dậy. Lăng Bách Thiên trên đài cao cũng không khỏi thay đổi sắc mặt, ánh mắt nhìn Lăng Tiêu đầy vẻ khó tin.

“Khai Mạch Cảnh tầng bảy?! Làm sao có thể!” Lăng Thiên Hạo hét lên, vẻ mặt vặn vẹo. Hắn ta không tin vào mắt mình. Ba tháng trước, Lăng Tiêu chỉ là Khai Mạch Cảnh tầng ba! Sao có thể tiến bộ nhanh đến vậy?

Lăng Tiêu thu tay lại, vẻ mặt bình tĩnh, như thể điều này là đương nhiên. Hắn liếc nhìn Lăng Thiên Hạo, ánh mắt ẩn chứa vẻ khinh thường. “Ngươi cho rằng, tất cả mọi người đều dậm chân tại chỗ như ngươi sao?”

Lời nói của Lăng Tiêu như một cái tát vào mặt Lăng Thiên Hạo. Sự kiêu ngạo của hắn ta bị đạp đổ không thương tiếc. “Hỗn xược! Ngươi dám nói vậy với ta?!” Lăng Thiên Hạo gầm lên, nhảy lên đài, linh lực bùng nổ, thân hình lao về phía Lăng Tiêu.

“Dừng lại!” Lăng Bách Thiên quát, nhưng đã quá muộn. Lăng Thiên Hạo đã tung ra một chiêu “Hỏa Diễm Chưởng”, một ngọn lửa đỏ rực lao thẳng vào Lăng Tiêu, không hề lưu tình.

Đối mặt với đòn đánh chí mạng, Lăng Tiêu không hề né tránh. Hắn đứng yên tại chỗ, ánh mắt sắc lạnh. Trong khoảnh khắc đó, một luồng khí tức cổ xưa và hùng vĩ từ sâu bên trong cơ thể hắn trỗi dậy, Chí Tôn Thần Tàng hơi rung động. Linh lực trong cơ thể hắn nhanh chóng chuyển hóa, một luồng sức mạnh huyền bí không thuộc về Khai Mạch Cảnh bùng phát.

“Thanh Long Biến!” Lăng Tiêu khẽ thì thầm, một quyền tung ra. Không có hoa lệ, không có linh khí rực rỡ, chỉ là một quyền đơn giản. Nhưng trong khoảnh khắc đó, một ảo ảnh Thanh Long màu xanh lam nhạt chợt lóe lên sau lưng hắn, mang theo uy áp vạn vật phải quỳ phục.

Quyền của Lăng Tiêu va chạm trực diện với Hỏa Diễm Chưởng của Lăng Thiên Hạo. “ẦM!” Một tiếng nổ lớn vang vọng, chấn động cả quảng trường. Ngọn lửa bị dập tắt ngay lập tức, và Lăng Thiên Hạo, với vẻ mặt kinh hoàng tột độ, cảm thấy một luồng sức mạnh khủng khiếp ập tới, đánh bay hắn ta ra xa. Hắn ta lảo đảo mấy bước, phun ra một ngụm máu tươi, ngã vật xuống đất.

Cả quảng trường lại một lần nữa chìm vào im lặng. Lăng Thiên Hạo, Khai Mạch Cảnh tầng tám, thiếu chủ của Lăng gia, lại bị Lăng Tiêu, kẻ phế vật Khai Mạch Cảnh tầng bảy, một quyền đánh bại! Điều này đã phá vỡ mọi nhận thức của họ.

Lăng Tiêu đứng thẳng, ánh mắt lạnh lùng quét qua Lăng Thiên Hạo đang nằm rên rỉ dưới đất, rồi nhìn lên Lăng Bách Thiên. “Gia chủ, Đại Bỉ Gia Tộc là nơi thử nghiệm tài năng, hay là nơi để người ta công nhiên ám sát đồng tộc?”

Lăng Bách Thiên sắc mặt tái mét, đứng bật dậy. Hắn nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt đầy phức tạp. Lăng Tiêu này… không còn là Lăng Tiêu ngày xưa nữa rồi. Hắn đã lột xác, trở thành một con người hoàn toàn khác, mạnh mẽ và đầy khí phách.

Lăng Tiêu không đợi Lăng Bách Thiên trả lời. Hắn biết, Lăng gia đã không còn là nơi có thể giữ chân hắn. “Huyền Giới Thiên Huyền Tông, ta sẽ đến đó. Kể từ hôm nay, ta sẽ rời Lăng gia, tự mình tạo dựng tương lai.”

Nói xong, hắn không quay đầu lại, bước thẳng ra khỏi quảng trường, bỏ lại sau lưng hàng trăm ánh mắt kinh ngạc, sợ hãi và hối hận của Lăng gia. Bầu trời Huyền Giới rộng lớn đang chờ đón hắn. Con đường tranh bá, giờ đây mới thật sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8