Chí Tôn Vạn Đế
Chương 27
Chương 27: Bước Chân Huyền Giới
Thiên Đô Thành, một cái tên đã đi vào truyền thuyết trong Phàm Trần Giới, giờ đây hiện ra sừng sững trước mắt Lăng Tiêu, không hổ danh là cửa ngõ của Huyền Giới. Tường thành cao vút chạm mây, được khắc vô số phù văn lấp lánh, phát ra khí tức cổ xưa và mạnh mẽ. Những kiến trúc bên trong thành cao ngất trời, lơ lửng giữa không trung, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ mà Lăng Tiêu chưa từng thấy trong đời.
Hít một hơi sâu, Lăng Tiêu cảm nhận được linh khí trong không khí đặc quánh, tinh khiết đến mức mỗi tế bào trong cơ thể hắn đều như đang reo vui. Đây không phải là linh khí loãng nhạt ở Phàm Trần Giới, mà là Tinh Linh Khí nồng đậm, thứ mà chỉ có những cường giả hàng đầu mới có thể hấp thụ. Chỉ cần hít thở ở đây thôi, tốc độ tu luyện đã có thể tăng lên gấp mấy lần so với trước kia.
“Huyền Giới… quả nhiên không tầm thường.” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ hưng phấn. Hắn đã đạt đến Vô Cực Cảnh tầng thứ bảy, một cảnh giới mà ở Phàm Trần Giới có thể xưng bá một phương, nhưng ở Huyền Giới này, hắn biết mình chỉ là một tân binh yếu ớt.
Dòng người ra vào Thiên Đô Thành tấp nập. Họ không chỉ là những thương nhân, mà còn là vô số tu sĩ, từ trẻ tuổi đến già nua, mỗi người đều toát ra khí tức bất phàm. Lăng Tiêu thoáng nhìn qua, đã phát hiện không ít người có tu vi ngang ngửa hoặc thậm chí vượt xa mình. Điều này càng củng cố quyết tâm phải nhanh chóng mạnh lên của hắn.
Bước vào thành, Lăng Tiêu lập tức bị cuốn hút bởi sự phồn hoa và náo nhiệt. Các cửa hàng san sát nhau bày bán vô số kỳ trân dị bảo, đan dược, pháp khí mà hắn chưa từng thấy. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng thảo luận về tu luyện, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng độc đáo của Huyền Giới.
Hắn tìm một quán trọ tương đối bình dân nhưng sạch sẽ để nghỉ chân. Sau khi thuê một căn phòng, Lăng Tiêu không vội vã tu luyện mà quyết định dạo quanh thành để tìm hiểu thêm thông tin. Hắn biết, muốn sinh tồn và phát triển ở một thế giới mới, thông tin là thứ quý giá nhất.
Trong một tửu quán nhộn nhịp, Lăng Tiêu chọn một góc khuất, gọi vài món ăn và lắng nghe những câu chuyện phiếm của các tu sĩ xung quanh. Hắn nhanh chóng thu thập được nhiều thông tin hữu ích.
Huyền Giới rộng lớn vô biên, được chia thành nhiều đại vực, mỗi đại vực lại có vô số tông môn, gia tộc, thế lực lớn nhỏ. Thiên Đô Thành này thuộc về Thiên Vũ Đại Vực, và là một trong những thành trì lớn nhất, trung tâm giao thương và tu luyện. Ba thế lực mạnh nhất Thiên Vũ Đại Vực là Thiên Huyền Tông, Vạn Kiếm Các và Linh Dược Phủ. Chúng không chỉ có vô số cường giả, mà còn nắm giữ những bí cảnh, tài nguyên tu luyện quý giá.
“Nghe nói ba tháng nữa, Thiên Huyền Tông sẽ tổ chức tuyển chọn đệ tử ngoại môn. Mỗi lần như vậy, cả Thiên Vũ Đại Vực đều chấn động.”
“Đúng vậy, Thiên Huyền Tông là một trong những tông môn mạnh nhất. Nếu có thể gia nhập, tiền đồ coi như rộng mở.”
“Hừ, nói thì dễ. Ta đã thử ba lần rồi, đều không đạt yêu cầu. Tu vi Vô Cực Cảnh tầng tám cũng chỉ vừa đủ tư cách tham gia, muốn qua được vòng loại còn phải xem thiên phú và vận khí.”
Những lời bàn tán này lọt vào tai Lăng Tiêu. Thiên Huyền Tông? Tuyển chọn đệ tử? Đây chính là cơ hội mà hắn đang tìm kiếm. Gia nhập một tông môn lớn sẽ giúp hắn có được tài nguyên, công pháp, và quan trọng hơn là cơ hội tiếp cận những bí mật sâu xa hơn về Chí Tôn Thần Tàng và kẻ thù đã phong ấn mình.
Khi Lăng Tiêu đang chìm trong suy nghĩ, một nhóm ba tên tu sĩ trẻ tuổi, ăn mặc hoa lệ, bước vào tửu quán. Chúng có vẻ là con em của một gia tộc nào đó, mặt mày ngạo mạn. Một tên trong số đó, tu vi Vô Cực Cảnh tầng chín, ánh mắt lướt qua Lăng Tiêu, dừng lại trên chiếc nhẫn không gian trên ngón tay hắn.
“Này, tiểu tử kia! Ngươi là người mới đến Thiên Đô Thành phải không?” Tên cầm đầu lên tiếng, giọng điệu đầy vẻ khinh thường. “Nhìn ngươi có vẻ yếu ớt, lại còn ngồi ở đây một mình. Ta khuyên ngươi nên rời khỏi thành này đi, Thiên Đô Thành không phải nơi dành cho những kẻ phế vật như ngươi.”
Lăng Tiêu nhíu mày. Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng không phải kẻ dễ bắt nạt. “Ta ngồi ở đâu, không liên quan đến ngươi.” Hắn đáp, giọng điệu lạnh nhạt.
Tên tu sĩ kia nghe vậy thì bật cười lớn, hai tên đồng bọn cũng cười theo. “Chà, gan cũng lớn đấy chứ? Ngươi không biết ta là ai sao? Ta là Dương Hạo, con trai của gia chủ Dương gia ở Thiên Đô Thành này. Ngươi dám ăn nói với ta như vậy?”
Nói rồi, Dương Hạo vung tay, một luồng nguyên lực hùng hậu mang theo ý đồ cảnh cáo, lao thẳng về phía Lăng Tiêu. Hắn muốn cho tên “người mới” này một bài học, để hắn biết ai là chủ ở đây.
Tuy nhiên, Lăng Tiêu chỉ khẽ nhếch mép. Tu vi Vô Cực Cảnh tầng chín của Dương Hạo, đối với hắn mà nói, không đáng để bận tâm. Hắn thậm chí còn không đứng dậy, chỉ khẽ phẩy tay. Một luồng nguyên lực vô hình, mạnh mẽ hơn gấp bội, lập tức đánh tan công kích của Dương Hạo, đồng thời phản phệ ngược lại.
Dương Hạo cảm thấy một lực đạo khủng khiếp ập đến, thân thể hắn không tự chủ lùi lại mấy bước, suýt nữa ngã sấp. Mặt hắn biến sắc, không dám tin vào những gì vừa xảy ra. Hắn là Vô Cực Cảnh tầng chín, chỉ còn nửa bước nữa là đột phá Địa Nguyên Cảnh, vậy mà một tên tiểu tử nhìn có vẻ yếu ớt lại có thể dễ dàng hóa giải công kích của hắn?
“Ngươi… ngươi là ai?” Dương Hạo lắp bắp, ánh mắt từ khinh thường chuyển sang e dè, thậm chí là sợ hãi.
Lăng Tiêu chậm rãi đặt chén rượu xuống, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm quét qua ba tên Dương Hạo. “Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là, đừng có gây sự với những người không quen biết. Huyền Giới này lớn lắm, có những người không phải ai các ngươi cũng có thể chọc vào.”
Cả tửu quán bỗng chốc im lặng. Các tu sĩ khác nãy giờ đang theo dõi cuộc đối đầu nhỏ này đều lộ vẻ kinh ngạc. Dương Hạo tuy chỉ là con em gia tộc nhỏ, nhưng tu vi của hắn cũng không phải dạng vừa. Vậy mà lại bị một người lạ mặt dễ dàng đánh lui mà thậm chí người kia còn không nhúc nhích.
Dương Hạo biết mình đã đụng phải thiết bản. Hắn không dám nói thêm lời nào, vội vàng cúi đầu, kéo hai tên đồng bọn lủi thủi rời khỏi tửu quán. Khuôn mặt hắn đỏ bừng vì xấu hổ.
Lăng Tiêu không thèm để ý đến bọn chúng. Hắn chỉ muốn dùng hành động này để cảnh cáo những kẻ có ý đồ xấu. Ở Huyền Giới, nắm đấm vẫn là đạo lý lớn nhất.
Sau khi ăn uống xong, Lăng Tiêu trở về phòng trọ. Hắn ngồi xếp bằng trên giường, bắt đầu vận chuyển công pháp. Tinh Linh Khí nồng đậm trong Thiên Đô Thành cuồn cuộn đổ vào cơ thể hắn, được Chí Tôn Thần Tàng hấp thu và chuyển hóa một cách hiệu quả.
Trong vô thức, một luồng khí tức cổ xưa và hùng vĩ từ sâu bên trong cơ thể hắn trỗi dậy, nhẹ nhàng cộng hưởng với Tinh Linh Khí xung quanh. Đó là sự thức tỉnh dần dần của Chí Tôn Thần Tàng. Mặc dù vẫn còn bị phong ấn phần lớn, nhưng mỗi khi Lăng Tiêu tu luyện, nó lại hé mở thêm một chút, cung cấp cho hắn một nguồn sức mạnh và tiềm năng vượt xa người thường.
Ánh mắt Lăng Tiêu khẽ lóe lên. “Thiên Huyền Tông… ba tháng nữa.” Hắn lẩm bẩm. Đó sẽ là mục tiêu tiếp theo của hắn. Hắn cần một bệ phóng để vươn lên, một nơi để mài giũa bản thân và tìm kiếm những bí mật mà hắn hằng khao khát.
Huyền Giới, ta đã đến. Và ta sẽ chinh phục ngươi!
Với quyết tâm sắt đá, Lăng Tiêu nhắm mắt lại, tiếp tục chìm đắm vào tu luyện. Con đường tranh bá Huyền Giới của hắn, vừa mới bắt đầu.