Chí Tôn Vạn Đế
Chương 26
Chương 26: Huyền Giới Lệnh, Bước Chân Xuất Trần
Dưới ánh trăng mờ nhạt, Lăng Tiêu như một bóng ma vô hình, lặng lẽ bám theo nhóm người lạ mặt. Khí tức của hắn được Chí Tôn Thần Tàng che giấu hoàn hảo, ngay cả những cường giả Khai Nguyên Cảnh cũng khó lòng phát hiện. Hắn duy trì một khoảng cách an toàn, lắng nghe những lời bàn tán lọt vào tai.
“Đáng ghét! Một cái Phàm Trần Giới nhỏ bé mà lại ẩn chứa nhiều yêu thú cấp bốn đến vậy. Suýt chút nữa thì rơi vào tay bọn chúng!” Một thanh niên với mái tóc đỏ rực, vẻ mặt đầy khó chịu, càu nhàu.
Lý Càn, người cầm đầu nhóm, khẽ hừ lạnh: “Đừng quên nhiệm vụ của chúng ta. Lần này, tông môn phái chúng ta xuống đây là để tìm kiếm ‘Thiên Khuyết Linh Thảo’ đã thất truyền ở Huyền Giới. Nếu thành công, chúng ta sẽ có cơ hội lớn để tiến vào nội môn. Một vài con yêu thú cỏn con thì có đáng gì?”
“Lý sư huynh nói phải.” Một cô gái trong nhóm, dáng người thướt tha, giọng nói ngọt ngào nhưng ánh mắt lại đầy vẻ kiêu ngạo: “Thiên Đô Thành này chỉ là một góc nhỏ của Phàm Trần Giới, linh khí yếu ớt, tu sĩ yếu kém. Thật không hiểu tại sao Thiên Khuyết Linh Thảo lại sinh trưởng ở nơi hoang tàn như vậy.”
Lý Càn nghe vậy, ánh mắt lóe lên vẻ tự mãn: “Huyền Giới là nơi vạn vật sinh sôi, tài nguyên phong phú. Những kẻ ở Phàm Trần này cả đời cũng không thể tưởng tượng được sự hùng vĩ của nó. Chúng ta chỉ cần tìm được Thiên Khuyết Linh Thảo, rồi dùng Huyền Giới Lệnh kích hoạt trận pháp, lập tức có thể trở về.” Hắn giơ cao tấm lệnh bài màu đen trong tay, ánh sáng nhàn nhạt từ nó càng làm nổi bật vẻ cao ngạo trên khuôn mặt.
Lăng Tiêu ẩn mình trong một con hẻm tối, khóe môi khẽ nhếch. “Thiên Khuyết Linh Thảo… Huyền Giới Lệnh… Xem ra, con đường của ta đã rõ ràng hơn bao giờ hết.” Hắn nhận ra, nhóm người này không chỉ là một cơ hội để hắn có được Huyền Giới Lệnh, mà còn là một cửa sổ để hắn hiểu thêm về thế giới bên ngoài Thiên Đô Thành nhỏ bé này.
Nhóm người tiếp tục đi xuyên qua những con phố vắng, hướng về phía ngoại ô thành. Lăng Tiêu nhận thấy họ đang tiến về một ngọn núi hoang vu phía tây, nơi có một phế tích cổ xưa mà ít ai lui tới. Đó hẳn là nơi họ dự định kích hoạt trận pháp truyền tống.
Đến chân núi, nhóm người dừng lại trước một hang động ẩn mình sau những bụi cây rậm rạp. Lý Càn bước vào trước, những người còn lại cảnh giác theo sau. Lăng Tiêu chờ đợi thêm một lúc, cảm nhận khí tức của họ đã ổn định bên trong, mới nhẹ nhàng di chuyển đến gần cửa hang.
Bên trong hang động, một trận pháp cổ xưa đã được khắc họa trên mặt đất, lờ mờ phát sáng. Nhóm người Lý Càn đang đứng xung quanh, vẻ mặt hưng phấn.
“Cuối cùng cũng tìm được Thiên Khuyết Linh Thảo!” Thanh niên tóc đỏ mừng rỡ reo lên, trong tay hắn là một cành cây nhỏ với ba chiếc lá màu tím biếc, tỏa ra một mùi hương thanh khiết. “Với nó, chúng ta có thể hoàn thành nhiệm vụ và trở về tông môn.”
Lý Càn gật đầu hài lòng. Hắn cầm Huyền Giới Lệnh lên, chuẩn bị đặt vào trung tâm trận pháp. “Chờ một chút. Trước khi trở về, ta muốn nhắc nhở các ngươi. Chuyến đi lần này, chúng ta đã gặp không ít khó khăn. Những kẻ ở Phàm Trần này dù yếu kém nhưng cũng có những con mồi cứng đầu. Sau này, khi trở về Huyền Giới, chúng ta phải càng cố gắng tu luyện, để không bị những kẻ thấp kém này làm vướng bận.”
Nghe những lời đó, Lăng Tiêu không khỏi bật cười khẩy. Khinh thường người khác, đó là bản tính của những kẻ tự cao tự đại. Nhưng hắn không có thời gian để tranh cãi với họ. Mục tiêu của hắn là Huyền Giới Lệnh.
Lăng Tiêu không còn ẩn mình nữa. Hắn bước ra từ bóng tối, thân ảnh hiện rõ ngay cửa hang. “Xem ra, các ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ rồi.”
Sự xuất hiện đột ngột của Lăng Tiêu khiến cả nhóm giật mình. Lý Càn và đồng bọn lập tức quay phắt lại, vẻ mặt đề phòng xen lẫn kinh ngạc.
“Ngươi là ai?” Lý Càn cau mày, khí thế Khai Nguyên Cảnh hậu kỳ bộc phát, chèn ép về phía Lăng Tiêu. “Làm sao ngươi có thể tìm được nơi này? Ngươi đã nghe thấy những gì?”
Lăng Tiêu thản nhiên bước vào hang động, phớt lờ khí thế uy hiếp của Lý Càn. “Nghe thấy những gì ư? Nghe thấy các ngươi khoe khoang về Huyền Giới, khinh thường Phàm Trần, và quan trọng nhất… nghe thấy các ngươi nói về Huyền Giới Lệnh.” Ánh mắt hắn dừng lại trên tấm lệnh bài trong tay Lý Càn, lấp lánh sự chiếm hữu.
Sắc mặt Lý Càn tối sầm. “Ngươi dám rình mò chúng ta? Ngươi là kẻ nào? Tu vi của ngươi…” Hắn cảm nhận được Lăng Tiêu chỉ ở Luyện Khí Cảnh đỉnh phong, nhưng lại có một khí chất khó lường, không hề nao núng trước áp lực của hắn.
“Ta là ai không quan trọng.” Lăng Tiêu nhàn nhạt nói, bước chân vẫn vững vàng. “Quan trọng là, ta muốn Huyền Giới Lệnh của các ngươi.”
“Nằm mơ!” Thanh niên tóc đỏ gầm lên, rút ra một thanh kiếm dài, mũi kiếm phát ra hàn quang. “Đồ phế vật ở Phàm Trần mà cũng dám đòi bảo vật của Huyền Giới? Muốn chết sao?”
“Phế vật?” Lăng Tiêu khẽ cười. Nụ cười ấy ẩn chứa một sự khinh thường sâu sắc hơn bất kỳ lời nói nào. “Ta đã từng là phế vật, đúng vậy. Nhưng giờ thì không còn nữa.”
Nói đoạn, Lăng Tiêu không chờ đợi nữa. Hắn không muốn lãng phí thời gian với những kẻ này. Một cỗ uy áp vô hình bỗng nhiên bùng nổ từ cơ thể hắn, không phải là khí thế của Khai Nguyên Cảnh hay Luyện Khí Cảnh thông thường, mà là một loại áp lực đến từ sâu thẳm linh hồn, mang theo sự cổ xưa và hùng vĩ.
Trong nháy mắt, tất cả những người trong nhóm Lý Càn đều cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên người, như thể một ngọn núi đang sụp đổ. Trái tim họ đập loạn xạ, linh hồn run rẩy. Các đệ tử yếu hơn thậm chí còn quỳ rạp xuống, mặt mày tái mét. Ngay cả Lý Càn, với tu vi Khai Nguyên Cảnh hậu kỳ, cũng phải lùi lại một bước, ánh mắt đầy vẻ hoảng sợ.
“Ngươi… ngươi là ai?” Lý Càn lắp bắp, hắn chưa bao giờ gặp phải loại áp lực kỳ lạ đến vậy. Nó không giống với bất kỳ công pháp hay bí thuật nào hắn từng biết.
Lăng Tiêu không trả lời. Thân ảnh hắn chợt lóe lên, tốc độ nhanh đến mức không thể tin được. Trong mắt Lý Càn, Lăng Tiêu dường như biến mất rồi lại xuất hiện ngay trước mặt hắn, như một ảo ảnh.
Một bàn tay thon dài, mạnh mẽ chộp tới. Lý Càn chỉ kịp thấy một bóng đen lướt qua, sau đó là một cơn đau nhói ở cổ tay. “A!” Hắn kêu lên một tiếng thảm thiết, Huyền Giới Lệnh trong tay đã bị Lăng Tiêu giật lấy một cách dễ dàng.
Lăng Tiêu lùi lại, cầm tấm Huyền Giới Lệnh trong tay, cảm nhận sức mạnh huyền ảo từ nó. “Vật này, bây giờ là của ta.”
Lý Càn ôm lấy cổ tay sưng đỏ, khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn và phẫn nộ. “Ngươi… ngươi dám cướp đồ của tông môn Phi Vân chúng ta? Ngươi sẽ phải hối hận! Tông môn Phi Vân sẽ không bỏ qua cho ngươi!”
Lăng Tiêu khẽ lắc đầu. “Phi Vân Tông? Ta chưa từng nghe qua. Và ta cũng không quan tâm.” Hắn nhìn chằm chằm vào Lý Càn, ánh mắt lạnh lẽo như băng. “Ta sẽ không giết các ngươi. Nhưng nếu các ngươi còn dám gây rắc rối, ta đảm bảo rằng ngay cả Tông môn Phi Vân của các ngươi cũng không thể tìm thấy một mảnh xương tàn.”
Lời nói của Lăng Tiêu không hề hung hăng, nhưng lại mang theo một khí phách bá đạo khiến Lý Càn và đồng bọn rợn tóc gáy. Họ cảm nhận được một sát ý lạnh lẽo từ Lăng Tiêu, một loại sát ý đến từ vực sâu không đáy, không phải là lời đe dọa suông.
Lăng Tiêu không đợi phản ứng của họ. Hắn quay người, nghiên cứu Huyền Giới Lệnh. Những ký ức từ Chí Tôn Thần Tàng hiện lên trong đầu hắn, hướng dẫn hắn cách sử dụng vật phẩm này. Trận pháp truyền tống của nhóm Lý Càn tuy đơn giản nhưng vẫn có thể dùng được. Hắn không cần phải phức tạp hóa mọi chuyện.
Hắn đặt Huyền Giới Lệnh vào trung tâm trận pháp, rót linh lực vào. Trận pháp lập tức phát ra ánh sáng chói lòa, những phù văn cổ xưa trỗi dậy, tạo thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ. Một luồng lực hút mạnh mẽ xuất hiện, kéo Lăng Tiêu vào trong.
“Ngươi… hắn đi rồi!” Thanh niên tóc đỏ lắp bắp, nhìn vào khoảng không nơi Lăng Tiêu vừa biến mất.
Lý Càn nhìn chằm chằm vào trận pháp đang dần mờ đi, khuôn mặt tái nhợt. Hắn không thể tin được rằng một kẻ ở Phàm Trần Giới lại có thể dễ dàng đánh bại hắn và cướp đi Huyền Giới Lệnh. Cảm giác nhục nhã và sợ hãi bao trùm lấy hắn. “Kẻ đó… rốt cuộc là ai? Hắn không phải là người của Phàm Trần Giới!”
Trong khi đó, Lăng Tiêu cảm thấy một lực kéo mạnh mẽ, không gian xung quanh vặn vẹo. Hắn biết mình đang được truyền tống qua một khoảng cách cực lớn, vượt qua giới hạn của Phàm Trần Giới. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn cũng rung động nhẹ, như thể đang chào đón một thế giới mới.
Khi cảm giác choáng váng qua đi, Lăng Tiêu mở mắt. Hắn đứng trên một ngọn núi cao, dưới chân là mây mù bao phủ, xa xa là những dãy núi trùng điệp hùng vĩ, cao ngất trời. Linh khí ở đây dày đặc hơn gấp trăm lần so với Thiên Đô Thành, hít thở một hơi thôi cũng cảm thấy tinh thần sảng khoái.
Bầu trời xanh thẳm, những vì sao lấp lánh dù là ban ngày, và một luồng năng lượng mạnh mẽ, tinh khiết bao trùm lấy không gian. Đây chính là Huyền Giới! Thế giới mà hắn hằng khao khát, nơi có những cường giả chân chính, những thử thách và cơ hội lớn hơn.
Lăng Tiêu ngẩng đầu, nhìn về phía chân trời xa xăm, ánh mắt kiên định. “Phàm Trần Giới, ta đã rời đi. Huyền Giới, ta đến đây! Con đường Chí Tôn của ta, chính thức bắt đầu!”
Một kỷ nguyên mới đang chờ đợi hắn, một hành trình vạn trượng đang mở ra. Lăng Tiêu, từ một “phế vật” bị ruồng bỏ, giờ đây đã bước chân vào ngưỡng cửa của thế giới tu luyện rộng lớn, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách để thức tỉnh Chí Tôn Thần Tàng, tìm lại ký ức và thân phận thật sự của mình.