Chí Tôn Vạn Đế
Chương 254

Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:24:07 | Lượt xem: 5

Chương 254: Huyền Minh Giới – Mở Ra Kỷ Nguyên Chinh Phạt

Tiếng rung chuyển của Đế Hồn Thần Chu không chỉ là âm thanh vật lý mà còn là cảm giác xé toạc linh hồn. Các luồng năng lượng không gian cuồng bạo xoáy tròn ở mũi tàu, tạo thành một hố đen khổng lồ nuốt chửng mọi ánh sáng. Lăng Tiêu đứng thẳng tắp trên boong, thân ảnh cao ngạo như một pho tượng bất biến giữa dòng chảy hỗn loạn của thời không. Hắn cảm nhận được sức mạnh của Đại Đạo không gian đang bị nén ép, bẻ cong và cuối cùng là bị phá vỡ hoàn toàn dưới uy năng của Thần Chu. Đây không chỉ là một hành trình vượt qua khoảng cách, mà là một sự thách thức đối với quy tắc vũ trụ.

Bên trong khoang điều khiển chính, các tướng lĩnh và cường giả của Vạn Đế Thần Triều đều đang tập trung cao độ. Vô số phù văn cổ xưa lóe sáng trên vách tàu, hình thành một mạng lưới bảo hộ kiên cố. Mặc dù là những cường giả cấp độ Đại Đế hay Bán Thần, nhưng đây là lần đầu tiên họ trải nghiệm một chuyến du hành không gian liên giới ở quy mô lớn như vậy. Cảm giác bất lực trước sức mạnh của vũ trụ và sự vĩ đại của Thần Chu khiến họ càng thêm kính phục Lăng Tiêu, người đã có thể điều khiển một bảo vật như thế này.

Sau một khắc tưởng chừng như vô tận, ánh sáng trắng chói lòa bùng nổ, sau đó là một cú giật mạnh đến kinh hoàng. Mọi thứ xung quanh dường như nứt vỡ, rồi lại tái hợp trong một khoảnh khắc. Khi tầm nhìn trở lại bình thường, Đế Hồn Thần Chu đã không còn ở trong vùng không gian trống rỗng vô tận nữa. Nó lơ lửng giữa tầng khí quyển dày đặc của một thế giới hoàn toàn xa lạ.

Huyền Minh Giới!

Tên gọi này không phải ngẫu nhiên mà có. Từ boong tàu, Lăng Tiêu có thể nhìn thấy một bầu trời nhuốm màu tím sẫm, nơi những đám mây đen kịt trôi lững lờ, đôi khi xẹt qua những tia sét màu xanh biếc. Không khí tràn ngập một loại linh khí âm trầm, lạnh lẽo, mang theo một chút cảm giác nặng nề, áp bức. Dưới chân là những dãy núi hùng vĩ, sắc đen thăm thẳm, vươn thẳng lên trời như những ngón tay quỷ dị. Thảm thực vật ở đây cũng mang một màu sắc u tối, từ những khu rừng lá đỏ thẫm đến những loài cây thân đen, tỏa ra ánh sáng âm u.

“Đây chính là Huyền Minh Giới sao?” một vị tướng quân thốt lên, trong giọng nói pha lẫn kinh ngạc và một chút dè chừng. “Linh khí ở đây thật đặc biệt, có vẻ phù hợp với những người tu luyện Âm thuộc tính hoặc Ma Đạo.”

Lăng Tiêu khẽ gật đầu, thần thức của hắn đã bao phủ một vùng không gian rộng lớn, thăm dò mọi ngóc ngách của Đại Giới mới này. Hắn cảm nhận được vô số sinh linh đang tồn tại, từ những cường giả ẩn mình trong các tông môn cổ xưa đến những bộ tộc hung hãn sống trong rừng sâu. Sức mạnh tổng thể của Huyền Minh Giới không hề thua kém Đại Giới mà hắn vừa thống nhất, thậm chí còn có phần cổ xưa và tàn khốc hơn.

Đột nhiên, một tiếng “ông!” vang lên trong không gian. Từ một ngọn núi đen kịt phía xa, một cột sáng màu xám tro bắn thẳng lên trời, xuyên thủng tầng mây tím. Sau đó, vô số luồng thần thức cường đại quét qua, tập trung vào Đế Hồn Thần Chu khổng lồ. Sự xuất hiện đột ngột của một con quái vật kim loại khổng lồ như Thần Chu chắc chắn đã gây chấn động toàn bộ Huyền Minh Giới.

“Đã bị phát hiện,” Lăng Tiêu lạnh nhạt nói, nhưng ánh mắt lại lóe lên vẻ hứng thú. “Truyền lệnh xuống, toàn quân chuẩn bị chiến đấu. Phong Kính Thiên, ngươi dẫn một đội tiên phong, thăm dò địa hình và lực lượng đối phương. Nhớ kỹ, không được khinh địch.”

“Tuân lệnh, Đế Chủ!” Một nam tử trung niên thân hình vạm vỡ, khí thế như núi, bước ra, cúi người hành lễ. Hắn chính là Phong Kính Thiên, một trong những Đại Tướng dưới trướng Lăng Tiêu, người có sức mạnh đạt đến cảnh giới Bán Thần Đỉnh phong, chỉ cách Đại Đế một bước.

Phong Kính Thiên dẫn theo một đội quân tinh nhuệ, trang bị Thần Khí lấp lánh, nhanh chóng rời khỏi Thần Chu trên những phi thuyền nhỏ hơn. Chúng như những mũi tên sắc bén xé gió lao đi, hướng về phía nguồn năng lượng đã phát ra cột sáng ban nãy.

Lăng Tiêu không vội vàng. Hắn biết rằng đây chỉ là màn chào hỏi đầu tiên. Mục tiêu của hắn không chỉ là chinh phục Huyền Minh Giới, mà còn là tìm kiếm manh mối về “Tổ Chức” đã phong ấn sức mạnh và ký ức của hắn. Hắn tin rằng, một Đại Giới cổ xưa và âm u như Huyền Minh Giới có thể ẩn chứa những bí mật mà hắn cần.

Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn khẽ rung động, như đang cảm nhận được điều gì đó đặc biệt từ môi trường xung quanh. Một luồng khí tức cổ xưa, quen thuộc nhưng cũng xa lạ, len lỏi vào thần thức của Lăng Tiêu. Hắn nheo mắt, nhìn về phía những ngọn núi đen thăm thẳm.

“Thần Tàng… Ngươi đang mách bảo điều gì sao?” Lăng Tiêu tự lẩm bẩm. Hắn cảm thấy có một sự cộng hưởng nào đó giữa Chí Tôn Thần Tàng và linh khí của Huyền Minh Giới, như thể nơi đây từng có liên quan đến quá khứ của hắn, hoặc là một phần trong kế hoạch của kẻ thù.

Chẳng bao lâu sau, tin tức từ đội tiên phong của Phong Kính Thiên truyền về. Họ đã gặp phải một đội quân của “Huyền Minh Điện”, một trong ba thế lực lớn nhất Huyền Minh Giới. Cuộc chạm trán diễn ra nhanh chóng và tàn khốc. Quân lính của Huyền Minh Điện, tuy mạnh mẽ và hung hãn, nhưng hoàn toàn không phải đối thủ của Vạn Đế Thần Triều. Phong Kính Thiên đã dễ dàng đánh bại đối phương, bắt sống một số tù binh quan trọng.

Lăng Tiêu triệu hồi Phong Kính Thiên và các tù binh về Thần Chu. Hắn muốn tự mình tra vấn. Trong số các tù binh, có một lão giả tu vi đạt đến cảnh giới Bán Thần, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ cuồng tín và sợ hãi. Lão ta không sợ chết, nhưng lại cực kỳ sợ hãi một cái tên mà lão lẩm bẩm liên tục: “Minh Chủ… Minh Chủ…”

“Minh Chủ?” Lăng Tiêu nhíu mày. Hắn cảm thấy cái tên này có chút quen thuộc, hoặc ít nhất là gợi cho hắn một cảm giác khó chịu.

Hắn trực tiếp dùng thần thức cường đại để xuyên phá phòng ngự tinh thần của lão giả, đào sâu vào ký ức của lão. Vô số hình ảnh và thông tin tuôn trào vào tâm trí Lăng Tiêu. Huyền Minh Điện là một thế lực cổ xưa, và “Minh Chủ” của họ là một tồn tại bí ẩn, cực kỳ mạnh mẽ, được cho là đã đạt đến cảnh giới Đại Đế, nhưng chưa bao giờ lộ diện hoàn toàn. Tuy nhiên, điều khiến Lăng Tiêu chú ý nhất là một dấu ấn kỳ lạ mà lão giả mang trên linh hồn, một loại phong ấn tinh thần phức tạp và tàn độc, khiến mọi suy nghĩ của lão đều bị kiểm soát bởi một ý chí tối cao nào đó.

Dấu ấn này… Lăng Tiêu đã từng thấy nó, hoặc một dạng tương tự. Nó có nét tương đồng với loại sức mạnh đã phong ấn ký ức và Chí Tôn Thần Tàng của hắn! Mặc dù không hoàn toàn giống, nhưng có cùng một nguồn gốc, cùng một phương pháp.

“Quả nhiên…” Lăng Tiêu thì thầm, ánh mắt sắc bén như dao. “Huyền Minh Giới này không đơn giản. Kẻ thù đã vươn vòi bạch tuộc đến đây từ rất lâu rồi.”

Đây là một phát hiện quan trọng. Nó cho thấy “Tổ Chức” không chỉ là một thế lực bí ẩn trong Đại Giới của hắn, mà đã có sự sắp đặt, bố trí ở các Đại Giới khác. Huyền Minh Giới có thể là một trong những cứ điểm quan trọng của chúng.

Lăng Tiêu ra lệnh cho quân đội thiết lập căn cứ tạm thời trên một vùng đất bằng phẳng rộng lớn. Hắn không muốn hủy diệt Huyền Minh Giới một cách mù quáng. Thay vào đó, hắn sẽ từng bước vén màn bí mật, bóc tách lớp vỏ ngụy trang của kẻ thù. Cuộc chinh phạt Huyền Minh Giới không chỉ là mở rộng lãnh thổ, mà còn là một trận chiến tình báo, một cuộc săn lùng kẻ thù ẩn mình.

“Minh Chủ của Huyền Minh Điện… và dấu ấn trên linh hồn. Ta sẽ tìm ra ngươi, và từ ngươi, ta sẽ tìm ra toàn bộ Tổ Chức!”

Đứng trên boong tàu, Lăng Tiêu nhìn xuống Huyền Minh Giới âm u và bí ẩn. Một nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên môi. Con đường chinh phạt vạn giới, con đường trở thành Chí Tôn Vĩnh Hằng, đã chính thức bước sang một giai đoạn mới, gay cấn và nguy hiểm hơn gấp bội. Nhưng chính những thách thức này mới là điều mà một Chí Tôn tương lai cần phải vượt qua.

“Hãy bắt đầu,” Lăng Tiêu ra lệnh. “Vạn Đế Thần Triều, tiến vào Huyền Minh Giới!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8