Chí Tôn Vạn Đế
Chương 247
Chương 247: Tiên Phong Chinh Phạt – Thần Điện Hiện Hình
Lăng Tiêu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy bụi của Thiên Hoang Giới, trong lòng dâng lên một luồng hào khí ngất trời. Những lời hắn thì thầm về Thần Điện Hắc Ám vẫn còn văng vẳng trong không khí, như một lời thề, một lời tuyên chiến. Huyết Sa Cốc chỉ là một bước đệm, một phép thử cho sức mạnh của Vạn Đế Thần Triều trên mảnh đất xa lạ này. Mục tiêu thực sự, không chỉ là thống nhất Thiên Hoang Giới, mà còn là nhổ tận gốc rễ của Thần Điện Hắc Ám, tổ chức đã phong ấn sức mạnh và ký ức của hắn, khiến hắn phải trải qua hàng trăm năm luân hồi khổ ải.
Hắn quay người, ánh mắt quét qua những tướng lĩnh và mưu sĩ trung thành đang đứng chờ lệnh. Khí thế của hắn hùng vĩ như một ngọn núi sừng sững, tự tin và đầy uy nghiêm của một vị Đại Đế chân chính. “Thiên Hoang Giới,” Lăng Tiêu cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo sức nặng ngàn cân, “là bàn đạp đầu tiên của Vạn Đế Thần Triều chúng ta trên con đường chinh phạt vạn giới. Nó không chỉ là một lãnh thổ cần được thống nhất, mà còn là một chiến trường để chúng ta phơi bày bộ mặt thật của Thần Điện Hắc Ám.”
Các tướng lĩnh như Phi Hổ Tướng Quân, Huyết Lang Quân cùng mưu sĩ hàng đầu là Diệp Vô Trần đều nghiêm nghị lắng nghe. Diệp Vô Trần, với vẻ ngoài thư sinh nhưng ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm, tiến lên một bước. “Bệ hạ, thần đã thu thập được thông tin sơ bộ về Thiên Hoang Giới. Nơi đây phân chia thành hàng trăm thế lực lớn nhỏ, trong đó có mười hai Đại Tông Môn và ba Đế Quốc hùng mạnh nhất. Chúng tuy bề ngoài đối địch, nhưng ngấm ngầm lại có những liên kết phức tạp. Đặc biệt, có tin đồn rằng một số Đại Tông Môn có nguồn gốc từ một thế lực cổ xưa, bí ẩn, thường xuyên cung cấp tài nguyên và cường giả cho họ.”
Lăng Tiêu nhướng mày, gật đầu. “Thế lực cổ xưa bí ẩn… Chắc chắn là Thần Điện Hắc Ám. Chúng không bao giờ lộ mặt trực tiếp, mà luôn thao túng từ phía sau. Diệp Vô Trần, ngươi hãy lập tức phái Tinh Thám Doanh đi sâu vào điều tra, tìm kiếm những dấu vết cụ thể của Thần Điện Hắc Ám. Ta muốn biết rõ ràng mạng lưới của chúng ở Thiên Hoang Giới.”
“Tuân lệnh Bệ hạ!” Diệp Vô Trần cúi đầu. “Vậy về kế hoạch chinh phạt, Bệ hạ có chỉ thị gì?”
Lăng Tiêu nhìn ra xa, ánh mắt như xuyên thấu không gian. “Chinh phạt cần có chiến lược. Chúng ta không thể đánh thẳng vào các thế lực lớn ngay lập tức, sẽ gây ra sự liên kết phản kháng. Mục tiêu đầu tiên của chúng ta sẽ là… Thiên Kiếm Môn.”
Phi Hổ Tướng Quân hơi ngạc nhiên. “Bệ hạ, Thiên Kiếm Môn tuy không phải mạnh nhất, nhưng cũng là một trong những Đại Tông Môn có lịch sử lâu đời, nổi tiếng với kiếm trận và đệ tử tinh nhuệ. Lại nằm ở vị trí chiến lược, nếu công phá sẽ tốn không ít công sức.”
“Chính vì vậy.” Lăng Tiêu cười nhạt. “Thiên Kiếm Môn là một thế lực khá cứng đầu, nhưng không có liên hệ quá sâu rộng với các thế lực khác. Đánh bại Thiên Kiếm Môn sẽ là một lời cảnh cáo mạnh mẽ cho toàn bộ Thiên Hoang Giới về sức mạnh của Vạn Đế Thần Triều. Hơn nữa, ta có linh cảm, nơi đó ẩn chứa một bí mật không nhỏ liên quan đến Thần Điện Hắc Ám.”
Ánh mắt của Lăng Tiêu lóe lên một tia sắc lạnh. Hắn đã không còn là thiếu niên phế vật năm xưa. Hắn là Đại Đế của Vạn Đế Thần Triều, là người nắm giữ Chí Tôn Thần Tàng, mọi quyết định của hắn đều được cân nhắc kỹ lưỡng, đôi khi còn dựa vào trực giác mạnh mẽ của kẻ đứng trên đỉnh cao. Những mảnh ký ức về quá khứ Chí Tôn tuy chưa hoàn toàn phục hồi, nhưng những bản năng và sự nhạy bén của một bá chủ đã khắc sâu vào xương tủy hắn.
Chỉ trong vài ngày, Vạn Đế Thần Triều đã hoàn tất việc chỉnh đốn quân ngũ. Hàng triệu tinh binh, được tôi luyện qua vô số trận chiến, đứng nghiêm chỉnh, khí thế ngút trời. Các tướng lĩnh hùng mạnh như Phi Hổ, Huyết Lang, cùng các trưởng lão của Thần Triều, mỗi người đều mang trong mình sức mạnh kinh người, sẵn sàng xông pha. Dưới sự lãnh đạo của Lăng Tiêu, họ đã vượt qua không biết bao nhiêu sinh tử, lòng trung thành đã khắc sâu vào linh hồn.
Đội quân tiên phong do Phi Hổ Tướng Quân dẫn đầu, nhanh chóng vượt qua vùng biên giới, tiến thẳng về phía Thiên Kiếm Môn. Không cần quá nhiều lời lẽ, chỉ một bức chiếu thư với ấn ký của Vạn Đế Thần Triều được gửi đi, yêu cầu Thiên Kiếm Môn đầu hàng. Đáp lại là sự kháng cự gay gắt và thái độ khinh miệt của tông chủ Thiên Kiếm Môn, một lão già râu bạc kiêu ngạo, cho rằng Vạn Đế Thần Triều chỉ là một thế lực mới nổi, không biết trời cao đất rộng.
Trận chiến diễn ra không ngoài dự đoán. Kiếm trận của Thiên Kiếm Môn nổi tiếng là khó phá, nhưng dưới sự chỉ huy của Phi Hổ Tướng Quân và sự phối hợp ăn ý của các binh đoàn Vạn Đế Thần Triều, cùng với sự hỗ trợ từ trên không của các phi thuyền chiến hạm, kiếm trận nhanh chóng bị phá vỡ. Từng lớp phòng ngự sụp đổ. Các cường giả Thiên Kiếm Môn tuy kiên cường, nhưng không thể chống lại sức mạnh áp đảo của Thần Triều.
Lăng Tiêu, ngồi trên bảo tọa trong đại điện chỉ huy, theo dõi toàn bộ diễn biến qua thủy kính thần trận. Hắn không cần ra tay, nhưng ánh mắt sắc bén của hắn đã nhận ra một điều bất thường. Trong số các trưởng lão của Thiên Kiếm Môn, có một vài kẻ sở hữu khí tức u ám, không giống với kiếm tu bình thường. Đặc biệt, khi trận chiến gần kết thúc, những kẻ đó đã cố gắng kích hoạt một cấm thuật, định hủy diệt toàn bộ tông môn để không rơi vào tay Vạn Đế Thần Triều.
“Ngăn chúng lại!” Lăng Tiêu ra lệnh. “Đừng để bất kỳ ai thi triển cấm thuật đó. Bắt sống những kẻ có khí tức u ám kia.”
Lệnh truyền xuống, các cường giả Vạn Đế Thần Triều lập tức hành động. Huyết Lang Quân, với tốc độ kinh người, lao thẳng vào giữa những trưởng lão đang cố gắng tự hủy. Hắn ra tay nhanh như chớp, phong tỏa kinh mạch và bắt giữ ba trưởng lão mang khí tức u ám trước khi chúng kịp hoàn thành cấm thuật. Những trưởng lão Thiên Kiếm Môn còn lại, khi thấy tông môn sắp sụp đổ, cũng đã buông vũ khí, quỳ gối đầu hàng.
Sau khi Thiên Kiếm Môn bị bình định, Lăng Tiêu đích thân đến kiểm tra. Hắn đi thẳng đến mật thất dưới lòng đất của Thiên Kiếm Môn, nơi mà ba trưởng lão bị bắt giữ đã cố gắng bảo vệ. Bên trong mật thất, không có tài nguyên quý giá hay công pháp vô thượng, mà là một tế đàn cổ xưa được khắc đầy phù văn u ám, chính giữa là một khối đá màu đen tuyền, không ngừng phát ra khí tức tà ác. Khối đá này không phải là một vật phẩm đơn thuần, mà giống như một cánh cổng, một điểm neo để truyền tải năng lượng hoặc thông tin.
“Đây là…” Lăng Tiêu đưa tay chạm vào khối đá, một luồng ký ức mơ hồ chợt lóe lên trong đầu hắn, nhưng nhanh chóng tan biến. “Đây là một trong những kết nối của Thần Điện Hắc Ám. Chúng đã đặt chân vào Thiên Hoang Giới từ lâu, và Thiên Kiếm Môn chỉ là một trong số những con rối của chúng.”
Ba trưởng lão bị bắt giữ, bị Huyết Lang Quân áp giải đến trước mặt Lăng Tiêu. Chúng đã bị phong tỏa tu vi, nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ điên cuồng và trung thành đến mù quáng. “Ngươi sẽ không bao giờ hiểu được sự vĩ đại của Thần Điện Hắc Ám!” Một trưởng lão gào lên, “Ngươi sẽ phải đối mặt với sự phẫn nộ của Vĩnh Hằng Chi Chủ!”
“Vĩnh Hằng Chi Chủ?” Lăng Tiêu cười khẩy. “Chủ nhân của các ngươi chỉ là một kẻ giả thần giả quỷ, dám mạo xưng Vĩnh Hằng. Để ta xem, kẻ đó có thể vĩnh hằng được bao lâu trước Vạn Đế Thần Triều của ta.”
Hắn không phí lời với chúng nữa, mà ra lệnh cho Diệp Vô Trần thẩm vấn kỹ lưỡng, moi móc mọi thông tin về Thần Điện Hắc Ám từ những kẻ này. Đồng thời, hắn ra lệnh phá hủy hoàn toàn tế đàn u ám, cắt đứt mọi liên kết của Thiên Kiếm Môn với Thần Điện Hắc Ám. Sự hiện diện của khối đá bí ẩn và những lời lẽ cuồng tín của các trưởng lão Thiên Kiếm Môn đã khẳng định trực giác của Lăng Tiêu: Thần Điện Hắc Ám không chỉ ẩn mình, mà còn đã cắm rễ sâu trong Thiên Hoang Giới.
Chiến thắng tại Thiên Kiếm Môn đã gây chấn động toàn bộ Thiên Hoang Giới. Sức mạnh kinh khủng của Vạn Đế Thần Triều đã khiến các thế lực khác phải run sợ. Lăng Tiêu không dừng lại ở đó. Hắn đã hiểu rõ hơn về mối đe dọa từ Thần Điện Hắc Ám. Đây không chỉ là một cuộc chinh phạt vương triều, mà còn là một cuộc thánh chiến để nhổ bỏ tà giáo. Mỗi bước đi của hắn trên Thiên Hoang Giới đều mang một ý nghĩa sâu xa hơn.
Trong đại điện Thiên Kiếm Môn, giờ đã trở thành một trong những cứ điểm của Vạn Đế Thần Triều, Lăng Tiêu ngồi trên bảo tọa, ánh mắt tràn đầy khí phách. “Diệp Vô Trần, Phi Hổ, Huyết Lang. Kế hoạch tiếp theo: Thống nhất Thiên Hoang Giới nhanh nhất có thể. Không khoan nhượng với bất kỳ thế lực nào có liên hệ với Thần Điện Hắc Ám. Ta muốn các ngươi điều tra kỹ lưỡng, ta muốn biết rõ, ngoài Thiên Kiếm Môn, còn có bao nhiêu con rối của chúng đang ẩn mình trong bóng tối.”
Các tướng lĩnh và mưu sĩ cúi đầu, khí thế hừng hực. “Tuân lệnh Bệ hạ!”
Lăng Tiêu đứng dậy, bước ra ban công, nhìn xuống cảnh vật Thiên Kiếm Môn đã hoàn toàn đổi chủ. Hắn biết, con đường phía trước còn vô cùng gian nan. Thiên Hoang Giới chỉ là bước khởi đầu. Vạn giới rộng lớn, và Thần Điện Hắc Ám đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên. Nhưng hắn không hề sợ hãi. Mỗi khi một mảnh ký ức phục hồi, mỗi khi một phần của Chí Tôn Thần Tàng được khai phá, sức mạnh của hắn lại tăng lên một tầm cao mới. Hắn sẽ nghiền nát mọi chướng ngại, phá tan mọi âm mưu, và cuối cùng, trở thành Chí Tôn Vĩnh Hằng, khai sáng Đạo của riêng mình, chấm dứt sự thao túng của Thần Điện Hắc Ám mãi mãi.
“Đại chiến vạn giới, chân chính khai màn rồi.” Lăng Tiêu thì thầm, nụ cười lạnh lẽo nở trên môi. “Thần Điện Hắc Ám, ta sẽ đến tìm các ngươi.”